Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 894: Cuộc Sống Địa Ngục Của Cậu Nhóc Mập (9)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:48
"Xì xì..."
Tiểu Bạch co rúm người lại đầy vẻ sợ sệt, ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều đầy vẻ tủi thân. Rõ ràng trước kia còn cho cọ, sao giờ lại không cho nữa chứ.
Còn Nguyễn Kiều Kiều vẫn cố chấp với câu hỏi trước đó: "Tiểu Bạch, nó bị đuổi đi rồi cơ mà? Tại sao giờ lại ở đây?"
Hơn nữa cô bé nhớ rõ trước đó quan hệ giữa hai con rắn này đâu có tốt đẹp gì, sao tự nhiên lại rúc vào một ổ thế này? Mối thù c.ắ.n đứt đuôi coi như xong rồi à?
Nguyễn Kiều Kiều vừa hỏi đến vấn đề này, Tiểu Bạch liền tỏ ra rất ngượng ngùng, vặn vẹo thân mình lùi ra sau. Vừa định trả lời thì bên ngoài truyền đến tiếng một bà bác: "Ôi chao, sao cửa lại mở thế này?"
Là tiếng bác Ngô, bạn già của bà nội Nguyễn.
Tiểu Bạch lập tức rụt đầu lại. Nhóm Nguyễn Kiều Kiều cũng đi từ cửa cầu thang ra, người đứng bên ngoài đúng là bác Ngô.
"Cháu chào bà Ngô ạ." Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn chào.
"Ôi chao, hóa ra là mọi người về rồi à, tôi còn tưởng là hai người vừa nãy cạy khóa vào được chứ." Bác Ngô thấy họ đi ra từ trong nhà liền ngạc nhiên nói.
"Hai người nào?" Bà nội Nguyễn nghi hoặc hỏi: "Nhà tôi có người đến à?"
"Chứ còn gì nữa, đi xe máy, nhìn cũng không giống người nhà quê, cứ đi đi lại lại trước cửa nhà bà cả buổi chiều nay. Tôi nghĩ bụng không biết có phải trộm không nên quan sát một lúc. Sau đó họ thấy tôi thì đến hỏi thăm xem hiện tại mọi người đang ở đâu. Lúc đó tôi mới biết người đó đến tìm mọi người. Trong đó có một người mặc áo khoác da, trông bảnh bao lắm, còn người kia thì cứ lấm la lấm lét, nhìn là biết không phải người tốt." Bác Ngô giải thích.
Nghe bà nói vậy, không biết tại sao trong đầu mọi người nhà họ Nguyễn đồng loạt hiện lên hình ảnh hai người.
Chính là hai tên ngốc hôm trước đến đòi mua xe với giá 8000!
Không ngờ bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định.
Nguyễn Kiến Quốc nói thẳng: "Bác à, sau này thấy họ thì bác cứ mặc kệ, không liên quan gì đến nhà cháu đâu." Nói xong, ông bảo với bà nội Nguyễn một tiếng rồi cùng Hứa Tư vào núi sau trước.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn bà nội Nguyễn đang bắt chuyện với bác Ngô, suy nghĩ một chút rồi đi theo sau nhóm Nguyễn Kiến Quốc vào núi. Bà nội Nguyễn dặn với theo một câu, cô bé vâng dạ, quay đầu lại thì phát hiện hai con rắn một trắng một vàng dưới gầm cầu thang đã biến mất.
Nguyễn Kiều Kiều cũng không quá để ý. Trước kia không muốn con rắn vàng kia đến nhà là vì sợ nó làm hại Tiểu Bạch, nhưng giờ thấy quan hệ giữa Tiểu Bạch và nó có vẻ cũng không tệ nên cũng mặc kệ.
Nhưng rất nhanh cô bé phát hiện ra mình vẫn nghĩ quá đơn giản.
Nguyễn Kiến Quốc vừa vào đến núi sau liền phát hiện ra số gà rừng và thỏ hoang nuôi ở đó gần như không còn con nào!
Lần trước con rắn vàng kia đến, nó đã ăn không ít gia súc nhà họ Nguyễn. Chỉ là ăn thì cũng ăn rồi, rắn cũng không có mặt ở đó, nhà họ Nguyễn cũng không so đo. Nhưng không ngờ nó lại tiếp tục ăn như thế, ăn hết hơn một nửa số gia súc nuôi ở núi sau.
Hơn nữa, cho dù là ăn thì cũng không thể ăn nhiều như thế được chứ! Đây là cái dạ dày gì mà có thể chứa hết gia súc của hơn nửa quả đồi thế này.
Nguyễn Kiến Quốc nhìn núi sau trơ trọi chẳng còn mấy con vật, trong chốc lát không biết nên nói gì, chỉ thấy xót của vô cùng.
Sắc mặt Hứa Tư thì có chút khó coi.
Cậu chẳng nói chẳng rằng, vượt qua chướng ngại vật giữa núi sau và núi trước, đi thẳng vào núi trước.
"Tiểu Tư, cháu cẩn thận chút nhé, nhớ về trước khi trời tối đấy, nghe chưa." Nguyễn Kiến Quốc gọi với theo sau lưng cậu.
Hứa Tư dừng bước, quay đầu lại nhìn Nguyễn Kiều Kiều một cái, gật đầu.
