Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 907: Đoạn Gia (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:50
Hiện tại Đoạn Thiệu Vĩ đột nhiên nhảy ra đồng ý trả bảy vạn, tuy rằng không biết trong hồ lô của hắn rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì, nhưng bọn họ cũng không đuổi khách đi, cứ phải thử xem sao.
Sau một hồi trò chuyện, Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy đều có thể cảm nhận được thành ý của Đoạn Thiệu Vĩ. Chỉ là Nguyễn Kiến Quốc vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Đoạn tiên sinh trước đó chỉ đồng ý trả hai vạn, đây là vì sao?"
Đoạn Thiệu Vĩ nghe vậy lại tỏ vẻ mặt kinh ngạc: "Hai vạn? Đây là chuyện khi nào, tôi vẫn luôn trả bảy vạn mà."
Nói rồi, hắn như chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt không vui nhìn về phía Nhiếp Tiểu Võ, đá cho cậu ta một cái: "Tiểu Võ, có phải cậu ở giữa ép giá không? Muốn ăn chặn tiền hả!"
"!!!" Nhiếp Tiểu Võ bị đá văng ra xa một đoạn.
Cho hắn gan to bằng trời hắn cũng không dám ăn chặn năm vạn tệ đâu!
Nhưng đối mặt với ánh mắt cảnh cáo của Đoạn Thiệu Vĩ, Nhiếp Tiểu Võ có thể nói gì đây? Chỉ có thể quay đầu cười gượng với Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy: "Ha ha, hai vị đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ tiểu nhân, đừng so đo với tôi. Thiếu gia nhà tôi đúng là trả bảy vạn, hai vạn là do tôi ép giá, xin lỗi nhé."
Lý do này thực sự quá gượng ép, Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy đều không ngốc, chỉ là không vạch trần ngay tại trận mà thôi.
Cuối cùng Nguyễn Kiến Quốc trả lời là sẽ suy nghĩ thêm, hai ngày nữa sẽ cho đáp án.
Để lấy lòng Nguyễn Kiến Quốc, buổi trưa Đoạn Thiệu Vĩ ăn cơm tại tiệm cơm nhà họ Nguyễn. Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy rời đi trước, bọn họ vừa đi, Đoạn Thiệu Vĩ liền nhíu mày.
Nguyễn Kiến Quốc khôn khéo hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Hắn vốn tưởng mình trả bảy vạn mua xe thì Nguyễn Kiến Quốc nhất định sẽ đồng ý ngay, hắn cũng có thể mượn cơ hội này làm quen với nhà họ Nguyễn, kết bạn giao hảo, rồi nhân cơ hội thăm dò lai lịch của Hứa Tư.
Nhà hắn trong dòng họ Đoạn chỉ là một chi nhánh phụ không quá quan trọng, chuyện của chủ gia hắn cũng không rõ lắm, chỉ là mấy hôm trước nghe ba hắn nói, người đứng đầu Đoạn gia hình như muốn đến vùng này tìm một người nào đó.
Năm đó chuyện giữa ông chủ Đoạn gia và người phụ nữ kia, có lẽ người ngoài không rõ, nhưng người trong nhà họ Đoạn ít nhiều cũng biết một chút.
Hiện tại nghe nói sức khỏe ông chủ không còn tốt, muốn tìm người về. Mà hắn vừa khéo lại gặp được một đứa trẻ có đôi mắt giống y hệt, hắn không tin đây là trùng hợp ngẫu nhiên. Hơn nữa hắn cũng đã điều tra sơ qua, Hứa Tư căn bản không phải con lai gì cả, đôi mắt kia tuyệt đối là đặc điểm chỉ có ở người nhà họ Đoạn.
Càng nghĩ kỹ về dung mạo của Hứa Tư, quả thật là di truyền nhan sắc của chủ gia họ Đoạn. Tuy hắn chưa gặp ông chủ bao giờ, nhưng từ nhỏ cũng đã nghe đồn đại về dung mạo xuất chúng của ngài ấy... Tóm lại, Đoạn Thiệu Vĩ không tin vào mấy cái sự trùng hợp mơ hồ này!
Bất kể có phải hay không, hắn đều phải dò la cho rõ ràng.
Nguyễn Kiều Kiều ăn xong cơm trưa, thấy thời gian còn sớm, buổi chiều phải đến 2 giờ rưỡi mới bắt đầu thi đấu tiếp, liền ngủ trưa ở nhà một tiếng rồi mới đến trường.
Buổi chiều không còn phần thi nào của Nguyễn Kiều Kiều nên Triệu Lệ và bà nội Nguyễn không đến nữa.
Còn Hứa Tư, phần thi chạy bền 800 mét là trận cuối cùng của buổi chiều. Kết quả cũng dễ đoán, có Nguyễn Kiều Kiều đứng bên cạnh vừa nhảy vừa hò reo cổ vũ, cậu tự nhiên lại về nhất, bỏ xa các bạn học khác cả một đoạn dài. Ba thầy giáo thể d.ụ.c nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn thấy một tấm huy chương vàng, lấp lánh phát sáng.
Thi xong tất cả các hạng mục thì trời cũng không còn sớm, chỉ kịp xếp hạng chứ không kịp trao giải, đành phải dời lại trao giải sau.
Buổi tối trong giờ tự học, ba thầy giáo thể d.ụ.c gọi Hứa Tư ra khỏi phòng học, tận tình khuyên bảo cậu đi theo con đường thể thao chuyên nghiệp, làm vẻ vang cho đất nước, giành huy chương.
