Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 922: Hành Trình Bắc Đô (7)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:53
Bà nội Nguyễn và Thư Khiết đứng nhìn theo phía sau, làm sao mà yên tâm cho được, biết cô bé đang buồn nên chỉ đành đi theo hộ tống một đoạn. Thấy cô bé vào cổng trường rồi hai người mới tách ra, một người về nhà, một người tự bắt xe buýt đi đến trường dạy học.
Hơn ba năm, hai người luôn như hình với bóng, lúc ở bên nhau thì không cảm thấy gì, đến khi cậu đi thật rồi Nguyễn Kiều Kiều mới phát hiện, không có Hứa Tư, toàn bộ cuộc sống của cô bé như trống rỗng.
Đặc biệt là hai tiết học buổi sáng, vì không có Hứa Tư nhắc nhở, bình sữa của Nguyễn Kiều Kiều để đến tận trưa, nguội ngắt rồi mà cô bé cũng chẳng nhớ ra để uống.
Bà nội Nguyễn đến đưa cơm, chỉ đành đưa lại bình sữa đã nguội cho cô bé.
Cậu bạn mập bên cạnh khó khăn lắm mới gầy đi được mấy cân tỏ vẻ tiếc nuối: "Hay là để cháu uống cho, dù sao thời tiết này cũng không hỏng được."
Nhắc đến chuyện này bà nội Nguyễn lại thấy giận, tức tối cốc đầu cậu một cái: "Cháu còn mặt mũi mà nói à, cháu làm anh mà không biết để ý, nhắc nhở em gái một chút sao?"
Cậu bạn mập tủi thân bĩu môi, mấy việc này trước kia đều là Hứa Tư làm, Hứa Tư làm quen rồi, cậu đâu có nhớ đâu.
Thời tiết này sữa đúng là sẽ không hỏng, chỉ là hơi lạnh một chút, cậu bạn mập cũng chẳng để ý, ừng ực mấy ngụm là hết sạch, còn vẻ mặt thỏa mãn lau miệng.
Nguyễn Kiều Kiều ăn uống uể oải, sau đó hỏi bà nội Nguyễn: "Bà ơi, bà bảo anh Tư đã lên tàu chưa ạ?"
"Lên rồi." Bà nội Nguyễn trả lời, gắp cho cô bé miếng thịt ba chỉ: "Ăn nhiều thức ăn một chút, sáng nay cháu đã không ăn uống t.ử tế rồi."
"Vâng." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, nhưng khẩu vị vẫn không tốt, ăn chưa được nửa bát cơm đã không nuốt trôi.
Bà nội Nguyễn không còn cách nào khác, may mắn hôm nay có mang theo mấy quả chuối, trước khi đi bà đưa cho Nguyễn Kiều Kiều: "Đói thì ăn nhé, tối về bà lại làm xúc xích món cháu thích nhất cho."
"Vâng ạ."
Sau khi bà nội Nguyễn đi, Nguyễn Kiều Kiều cùng nhóm cậu bạn mập đi về lớp. Thấy Nguyễn Kiều Kiều không mấy hứng thú, cậu bạn mập đẩy Lục T.ử Thư đang líu lo bên cạnh ra, nhảy đến bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, nhỏ giọng hỏi: "Kiều Kiều, còn lo lắng cho Hứa Tư à? Cậu ta chỉ đi có mấy ngày thôi, có gì mà phải lo."
Nguyễn Kiều Kiều cũng không nói rõ được là lo lắng cái gì, cũng không biết nên nói với Nguyễn Lỗi thế nào. Cô bé chỉ cảm thấy Hứa Tư đi rồi, toàn bộ trọng tâm cuộc sống của cô bé cũng như biến mất theo.
Cô bé lắc đầu với Nguyễn Lỗi, không nói gì, trở lại lớp học liền nằm gục xuống bàn.
Nguyễn Lỗi và Nguyễn Phong nhìn nhau, hai người ngồi xuống bên cạnh cô bé, dùng hết sức bình sinh để chọc cô bé cười, nhưng trong lòng Nguyễn Kiều Kiều đang nặng trĩu tâm sự, cho dù cười cũng cười rất gượng gạo.
Cuối cùng hai ông anh nhỏ hết cách, đành phải bỏ cuộc. Tuy nhiên trong lòng mỗi người đều có chút không cam lòng, không biết nếu có một ngày họ phải đi xa nhà, em gái có nhớ thương họ như vậy không nữa.
Hứa Tư không ở đây, đối với người khác chỉ là lớp học vắng một bạn, cũng chẳng có gì khác biệt. Nhưng đối với Nguyễn Kiều Kiều, thật sự là cả cuộc sống đều trở nên trống vắng.
Từ ngày thứ hai sau khi Hứa Tư đi, cuộc sống của cô bé bắt đầu trở nên có chút lộn xộn.
Buổi sáng, sẽ không còn ai sáng sớm chạy sang phòng cô bé, dỗ dành cô bé dậy, lấy quần áo đã được hơ ấm cho cô bé mặc.
Sáng sớm, không còn ai đi cùng cô bé đến trường, dọc đường nghe cô bé ríu rít nói chuyện linh tinh.
Hai tiết đầu, không còn ai lấy sữa ra cho cô bé, giục cô bé uống khi còn nóng.
Giờ giải lao, không còn ai nhắc cô bé tiết sau là môn gì, phải chuẩn bị sách gì, bài tập gì phải nộp khi nào, bài tập gì phải hoàn thành khi nào.
