Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 93: Được Tiểu Phản Diện Cứu (8)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:32
Nhìn Nguyễn Lâm thị, mụ nói: “Thím Nguyễn, tôi đang dạy dỗ thằng con nhà tôi, thím có lo chuyện bao đồng quá không đấy?”
“Ha hả, nếu thím thực sự lo lắng cho nó thì sao nó đi cả ngày lẫn đêm không về mà thím không ho he một tiếng? Thím làm mẹ kế đúng là tròn vai quá nhỉ. Xem ra lúc nào rảnh rỗi tôi cũng phải đi kể cho cả làng nghe thím làm mẹ kế tốt đẹp thế nào!”
Hồi Lưu Mai mới cưới Hứa Kiến Lâm, ai cũng biết mụ dùng thủ đoạn không đứng đắn. Hai năm đầu, mụ là đề tài đàm tiếu nhiều nhất trong đội, mấy năm nay mới đỡ hơn chút.
Lưu Mai dù mặt dày đến mấy cũng không thích bị người ta chỉ trỏ là mẹ kế khắc nghiệt, nghe vậy liền im bặt.
Một lúc lâu sau, mụ mới hậm hực hừ lạnh: “Thím Nguyễn có quản nhiều quá không đấy? Tôi dạy con tôi chứ có dạy con thím đâu, thím xen vào làm gì?”
“Thế thì tôi nói cho thím biết, chuyện của Tiểu Tư tôi quản chắc rồi!” Nguyễn Lâm thị đáp trả đầy khí phách: “Thím làm mẹ kế không ra hồn thì sau này đừng có quản nó nữa, từ nay về sau mọi việc của nó nhà họ Nguyễn chúng tôi lo.”
“Dựa vào cái gì?!”
“Dựa vào việc nó là ân nhân cứu mạng của nhà họ Nguyễn chúng tôi!”
“Ân nhân cứu mạng?” Giọng Lưu Mai vút cao, nhìn sang Nguyễn Kiều Kiều, không dám tin trừng lớn mắt. Chẳng lẽ là nó cứu con bé Kiều Kiều ra?
Hứa Tư ngước mắt lên, đôi mắt xanh lục lóe lên tia nhìn lạnh lẽo thấu xương. Khi ánh mắt ấy chạm vào Lưu Mai, tim mụ thót lại, gần như lập tức lảng tránh ánh nhìn, hô lên một câu “tùy các người” rồi quay đầu bỏ chạy.
“Con mụ Lưu Mai bị làm sao thế?” Ngô Nhạc từ trong bếp bưng thêm cơm ra, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng Lưu Mai chạy biến, ngạc nhiên hỏi.
“Ai mà biết nó bị làm sao, suốt ngày dở hơi cám hấp!” Nguyễn Lâm thị vẻ mặt khinh thường, quay người đi vào, nhìn thấy Hứa Tư, ánh mắt liền dịu lại, hiền từ nói: “Tiểu Tư, sau này mụ mẹ kế đó mà bắt nạt cháu, cháu cứ sang nhà bà, bà bảo vệ cháu!”
“Đúng rồi, sau này ngày nào anh Tư cũng sang nhà em ăn cơm đi.” Nguyễn Kiều Kiều quyết tâm kéo Hứa Tư khỏi con đường phản diện, cười tít mắt đồng ý thay hắn.
“Cháu đấy! Mau ăn nhiều vào.” Nguyễn Lâm thị cưng chiều xoa đầu nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Nguyễn Kiều Kiều cúi đầu và cơm, ở góc độ người khác không thấy, nháy mắt với Hứa Tư. Hứa Tư nhìn nàng, khóe miệng khẽ cong lên.
Không khí trên bàn ăn nhà họ Nguyễn ấm cúng lạ thường.
Ăn trưa xong, vì mệt mỏi và hoảng sợ suốt một ngày một đêm, lại được ăn no nên Nguyễn Kiều Kiều nhanh chóng buồn ngủ rũ rượi. Nguyễn Lâm thị ôm nàng vào lòng dỗ dành, thấy nàng ngủ say liền đặt lên giường. Quay lại thấy Hứa Tư vẫn đi theo, bà hạ giọng hỏi: “Tiểu Tư, cháu có muốn ngủ một giấc ở đây không?”
Câu trả lời của Hứa Tư là tự động leo lên giường Nguyễn Kiều Kiều đang nằm. Vì phòng của Nguyễn Lâm thị chưa sửa xong nên Nguyễn Kiều Kiều đang ngủ tạm ở phòng của Nguyễn Kiệt. Phòng này có hai giường, một của Nguyễn Hạo, một của Nguyễn Kiệt.
Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiều Kiều ngủ chung một giường, bà định cho Hứa Tư ngủ giường Nguyễn Kiệt, ai ngờ hắn lại chui tọt vào nằm cạnh Nguyễn Kiều Kiều.
Bà sững người một chút.
Nhưng rồi bà cũng thôi, chúng nó vẫn còn bé mà, hơn nữa ở nông thôn cũng chẳng câu nệ mấy chuyện đó. Bà cười lắc đầu, không nói gì thêm.
Hứa Tư cũng rất mệt, nằm cạnh Nguyễn Kiều Kiều, ngửi mùi hương ngọt ngào trên người nàng, chưa đầy một phút sau cũng nhắm mắt ngủ thiếp đi.
