Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 971: Cả Nhà Ngồi Xe Lửa (7)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 01:03
Đợi Nguyễn Kiều Kiều ngồi xuống xong, bà nội Nguyễn mới định gọi người ở giường đối diện dậy, nhưng chưa kịp gọi thì đã bị người phụ nữ vừa nãy ngăn lại.
Người phụ nữ nói với bà nội Nguyễn: "Bác ơi, đó là con gái tôi, sức khỏe nó không tốt, bác có thể cho nó nằm thêm một lát được không?"
Bà ta nhìn quanh, thấy Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Kiệt cất hành lý xong cũng ngồi xuống hai giường trong khoang, bốn giường bên này dường như đều là người nhà họ cả, liền nói tiếp: "Bác xem nhà mình nhiều giường thế này, lại có hai đứa trẻ con, có thể ngủ chung được mà. Hay là nhường giường đó cho con gái tôi được không?"
"Mọi người ra ngoài đều không dễ dàng gì, thông cảm cho nhau một chút đi mà."
"..." Nguyễn Kiều Kiều đang thò đầu ra cửa sổ hít thở không khí, lặng lẽ quay đầu nhìn bà bác mặt dày mở miệng đòi người khác nhường chỗ, thầm bái phục dũng khí của bà ta.
Thư Khiết bên cạnh lấy bình giữ nhiệt trong túi ra đưa cho cô bé: "Sữa mẹ mới pha trước khi lên tàu đấy, uống xong rồi ngủ nhé."
Bà nội Nguyễn cũng không từ chối thẳng thừng, chỉ nói: "Được thôi, đây là giá vé, cô bù đủ tiền vé cho tôi là được." Nói rồi bà đưa vé tàu trong tay ra.
Người phụ nữ vừa thấy bà đòi tiền liền thay đổi sắc mặt: "Sao lại còn đòi tiền nữa, ra ngoài ai chẳng có lúc khó khăn, giúp đỡ nhau một chút thì sao? Đúng là chưa thấy ai như nhà các người, mở miệng ra là tiền với nong."
"Thế à? Giờ thấy rồi đấy, nhanh cái chân lên mà tránh ra." Bà nội Nguyễn lười đôi co, cả nhà bận rộn cả ngày mệt c.h.ế.t đi được, hơi đâu mà tranh cãi với loại người này.
Nói rồi bà vỗ vỗ vào cô gái đang giả c.h.ế.t bên kia. Cô bé kia không giả vờ được nữa, ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mắt đầu tiên là Nguyễn Kiều Kiều đang bưng cốc nhỏ uống sữa ở đối diện. Ánh mắt cô ta lóe lên, sau đó c.ắ.n môi, miễn cưỡng ngồi dậy với động tác chậm rì rì.
Cô ta trông khoảng 15-16 tuổi, tết tóc đuôi sam, trông cũng khá thanh tú, nhưng so với người nhà họ Nguyễn thì có vẻ hơi kém sắc.
Cô ta có vẻ không muốn xuống, cứ cọ cọ mãi mới đặt chân xuống giày, nhưng lại dừng lại không chịu xỏ vào, mà ngẩng đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh: "Mẹ, con thấy không thoải mái lắm, con khó chịu quá."
Nói xong nước mắt lưng tròng, bộ dạng đáng thương vô cùng, như thể ai bắt cô ta rời khỏi chỗ này là quá đáng lắm vậy.
"..." Nguyễn Kiều Kiều thầm nghĩ, kỹ năng diễn xuất cũng khá đấy.
Nhưng rõ ràng là dùng sai đối tượng rồi. Với sự hiểu biết của cô bé về bà nội mình, nếu người ta thực sự không khỏe, không cần đối phương nói bà cũng sẽ tốt bụng nhường cho ngồi. Nhưng với hành vi vừa rồi thì chắc chắn chỉ có nước bị đuổi xuống thôi.
Quả nhiên, giây tiếp theo bà nội Nguyễn gọi Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh.
Nguyễn Kiến Quốc to con như hộ pháp, đi tới chắn hết cả lối đi vốn đã chật hẹp.
"Sao thế mẹ?"
"Bảo nó đi xuống." Bà nội Nguyễn nói.
"..." Nguyễn Kiến Quốc.
Bắt một người đàn ông to lớn đi bắt nạt một cô bé con?
Được rồi, chuyện này bảo người khác làm thì chưa chắc đã làm được, nhưng Nguyễn Kiến Quốc là ai chứ. Trong nhà ba người phụ nữ ai cũng là tổ tông, ai cũng đứng trên tất cả mọi thứ, ông làm chuyện này chẳng có chút áp lực tâm lý nào.
Ông sa sầm mặt nhìn cô bé kia, chưa kịp mở miệng nói câu nào thì cô bé đó đã mặt cắt không còn giọt m.á.u vội vàng bò xuống giường, động tác nhanh thoăn thoắt.
