Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 978: Là Luyến Ái Mùa Nha (4)

Cập nhật lúc: 26/12/2025 01:04

"Thì là thích con gái ấy ạ." Nguyễn Kiều Kiều nói, thuận tay gắp miếng thịt Thư Khiết vừa gắp cho mình sang cho anh trai.

Nguyễn Kiệt sức ăn khỏe, ăn ngấu nghiến miếng thịt em gái gắp cho, vừa trả lời với vẻ không quan tâm: "Không có, không rảnh."

"..." Nguyễn Kiều Kiều.

Thôi được rồi, anh trai cô bé chắc chắn là chưa thông suốt tí nào, trong mắt cậu có lẽ chưa tồn tại sinh vật gọi là con gái, ngoại trừ cô bé.

Cô bé nhìn sang Hứa Tư cũng đang ăn mì bên cạnh, lại tò mò hỏi: "Anh Tư thì sao, anh thích kiểu gì?"

Hứa Tư ngẩng đầu nhìn cô bé một cái, vừa định trả lời thì Thư Khiết bên cạnh gắp ít rau cải vào bát Nguyễn Kiều Kiều, dỗ dành: "Mau ăn đi con, sắp đến trạm sau rồi, xuống hít thở không khí chút."

Vừa nghe được thoát khỏi không gian bí bách này, Nguyễn Kiều Kiều lập tức quên luôn câu hỏi của mình, cắm cúi ăn cơm.

Hứa Tư cầm đũa nhìn Thư Khiết, Thư Khiết cười với cậu, Hứa Tư lặng lẽ thu hồi tầm mắt.

Cả nhà ăn xong, Nguyễn Kiều Kiều chơi game cùng Nguyễn Kiệt một lúc thì đến trạm tiếp theo. Vì tàu dừng lại khá lâu nên ngoại trừ Nguyễn Kiệt và Nguyễn Kiến Quốc, nhóm Nguyễn Kiều Kiều đều xuống tàu hít thở không khí.

Từ Trường Lĩnh đến Bắc Đô mất hơn 36 tiếng đồng hồ. Vốn dĩ theo dự tính thì khoảng 6-7 giờ sáng hôm sau là đến nơi, nhưng vì một số nguyên nhân, khi họ đến Bắc Đô đã là hơn 8 giờ.

Trên tàu đã chẳng còn mấy người, đa số đều xuống ở các trạm giữa đường.

Lúc đến ga Bắc Đô, Nguyễn Kiều Kiều vẫn chưa tỉnh ngủ.

Nếu là bình thường, người nhà họ Nguyễn sẽ không nỡ đ.á.n.h thức cô bé, nhưng hôm nay hành lý thực sự quá nhiều, cõng cô bé thì nặng quá nên đành phải gọi dậy khi tàu sắp đến nơi.

Nguyễn Kiều Kiều mơ màng xuống giường. Bà nội Nguyễn đưa chiếc khăn mặt đã giặt sạch và còn hơi ấm cho cô bé lau mặt. Bên cạnh, Thư Khiết lấy từ hành lý ra một chiếc áo choàng dạ màu đỏ thay cho cô bé, vừa dặn dò: "Thời tiết Bắc Đô lạnh hơn quê mình một chút, lát nữa mũ và khăn quàng cổ cũng phải đội kỹ vào, không được tháo ra, biết chưa?"

Nói rồi cô đưa mũ và khăn quàng cổ cho Nguyễn Kiều Kiều.

Bên cạnh, Nguyễn Kiến Quốc đang chuyển hành lý từ trên giá xuống, vừa làm vừa nói: "Mẹ, Tiểu Khiết, lát nữa đến trạm, hai người cứ đưa Kiều Kiều xuống trước, Tiểu Tư đi theo sau trông chừng em, biết chưa?"

Hứa Tư gật đầu, đang cúi xuống đeo găng tay lông thỏ xù xì cho Nguyễn Kiều Kiều.

Thời tiết Bắc Đô quả thực lạnh hơn quê nhà không ít, ít nhất cũng âm bảy tám độ, trong khi ở quê dù lạnh đến mấy cũng hiếm khi xuống dưới không độ.

Sức khỏe Nguyễn Kiều Kiều yếu, cả nhà đều lo cô bé nhất thời không thích ứng được với khí hậu này.

Những hành khách khác xuống ở ga cuối lúc này cũng đã chuyển hành lý xuống, ngóng cổ nhìn ra ngoài, chỉ chờ tàu vào ga.

Nguyễn Kiều Kiều dùng đôi găng tay lông thỏ xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn hơi lạnh, nghe thấy có người trong toa hét lên "đến rồi" thì cũng vội vàng sán lại cửa sổ nhìn.

Dù sao cũng là thủ đô, so với Trường Lĩnh, ga Bắc Đô lớn hơn và bề thế hơn nhiều.

"Kiều Kiều, đừng đứng sát quá." Bà nội Nguyễn đi theo cô bé nhìn ra ngoài, cảm thấy gió lạnh thổi thốc vào mặt liền dặn dò.

Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu. Khi tàu vào ga, cô bé nhìn thấy trên sân ga có rất nhiều người đứng đợi, còn có người giơ bảng tên, người trên tàu nhìn thấy đều phấn khích vẫy tay chào hỏi.

Dường như bị lây sự phấn khích đó, cô bé cũng không kìm được mỉm cười.

Nhưng cười được một lúc...

Nụ cười trên môi cô bé cứng lại.

Cô bé vốn tưởng người ta giơ bảng tên, vẫy tay chào hỏi đã là hoành tráng lắm rồi, ai ngờ còn có cảnh tượng phô trương hơn thế nhiều.

Cách đó không xa... Hai người đàn ông giơ một tấm biểu ngữ thật dài, trên đó viết mấy chữ cực lớn, lại còn là loại chữ mạ vàng lấp lánh, suýt chút nữa làm mù mắt cô bé.

Bên cạnh, Nguyễn Kiệt còn đọc to: "Hoan nghênh cháu ngoan bảo bối Nguyễn Kiều Kiều về nhà!" Đọc xong cậu quay sang cười hề hề với Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, ông ngoại nhiệt tình thật đấy."

Nguyễn Kiều Kiều xấu hổ đỏ bừng mặt, nhất là cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh đổ dồn về phía mình sau câu nói của Nguyễn Kiệt. Tuy không có ác ý nhưng vẫn ngại c.h.ế.t đi được.

Thư Khiết thì vừa bực vừa buồn cười: "Ba thật là hồ đồ." Cả đời ông cụ sống khiêm tốn, về già lại phô trương thế này, không biết nghĩ cái gì nữa.

Nguyễn Kiến Quốc cũng cười hề hề, nhưng cười được một nửa lại thu lại, không biết nghĩ tới điều gì mà biểu cảm trở nên hơi rối rắm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.