Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 988: Đến Bắc Đô (10)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 01:05
"..." Ông cụ Thư suýt chút nữa không giữ được vẻ mặt nghiêm nghị, mặt già đỏ bừng.
Ông ho khan một tiếng che giấu sự ngượng ngùng, thấy Nguyễn Kiệt đang rụt cổ rõ ràng là sợ mình thì cảm thấy hơi tức giận, lại có chút cảm giác khó tả. Thực ra đối với đứa cháu ngoại này ông cũng không phải là không thích.
Chỉ là so với Nguyễn Hạo giống người vợ đã khuất, hay Nguyễn Kiều Kiều đáng yêu, thì đứa cháu ngoại giống hệt Nguyễn Kiến Quốc này lại không hợp mắt ông lắm. Đương nhiên, truy nguyên nguồn gốc vẫn là thằng nhóc này quá giống Nguyễn Kiến Quốc! Quả thực như cùng một khuôn đúc ra, ngay cả cái dáng vẻ sợ sệt ông cũng như copy paste, nhìn là thấy bực mình.
Ông nhìn Nguyễn Kiệt chào một tiếng rồi chạy biến lên lầu, lại càng thêm tức anh ách trong lòng.
Nguyễn Kiều Kiều thấy thương anh hai, nhưng cũng biết khúc mắc trong lòng ông ngoại.
Cô bé lắc lắc cánh tay ông, làm nũng: "Ông ngoại, ông dữ quá đi, ông đừng dữ như thế mà. Ông xem anh hai sợ ông thế nào kìa, hồi trước ở nhà anh ấy ngày nào cũng nhắc đến ông đấy ạ."
"Thật không?" Ông cụ Thư nhướng mày. Sao ông cứ thấy không tin thế nhỉ? Thằng nhóc đó sợ ông như sợ cọp, còn dám nhắc đến ông sao?
"Đương nhiên rồi ạ, Kiều Kiều chưa bao giờ nói dối." Nguyễn Kiều Kiều nói dối không chớp mắt.
"..." Sắc mặt ông cụ Thư dịu đi một chút.
Ông liếc nhìn chú Lương bên cạnh hỏi: "Mấy thứ lần trước tôi bảo ông mua, về hết chưa?"
"Về rồi ạ." Chú Lương gật đầu, vẻ mặt vui mừng. Vui mừng vì ông cụ Thư, người cứng rắn cả đời, rốt cuộc cũng có người trị được.
"Vậy dẫn thằng nhóc đó đi xem đi, kẻo có người lại bảo tôi không thương anh hai nó." Ông cụ Thư nói.
"Vâng ạ." Chú Lương không nhịn được nhếch mép cười.
Nguyễn Kiều Kiều tò mò nhìn ông: "Ông Lương mua gì thế ạ?"
Chú Lương cười ha hả: "Kiều Kiều đi gọi anh hai cháu xuống đây, ông Lương dẫn các cháu đi xem."
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu ngay tắp lự, chạy chậm lên lầu gọi Nguyễn Kiệt. Cả ba anh em cùng Hứa Tư đi theo chú Lương sang tòa nhà nhỏ bên cạnh. Ba tòa nhà đều thông nhau, đi qua một cái hành lang là tới.
Hành lang không có hệ thống sưởi, tuy đã mặc áo khoác nhưng Nguyễn Kiều Kiều vẫn vừa đi vừa dậm chân cho ấm. Đợi vào đến phòng ấm, cô bé thở hắt ra một hơi, không khỏi bắt đầu lo lắng sau này về nhà sống thế nào, ở đây ấm áp quá, sợ về nhà lại không chịu nổi lạnh.
Chú Lương dẫn họ vào một căn phòng ở tầng một tòa nhà bên cạnh.
Vừa bước vào, Nguyễn Kiều Kiều sững sờ.
Nguyễn Kiệt cũng kinh hô lên, mắt mở to hết cỡ.
"Cái này... nhiều thế này..." Cậu nói lắp bắp: "Những thứ này... đều là ông ngoại chuẩn bị ạ?"
"Đúng vậy, tất cả các loại máy chơi game đang có trên thị trường đều ở đây cả. Nếu còn thiếu loại nào, Tiểu Kiệt cứ nói với ông Lương, ông Lương sẽ cho người đi mua về." Chú Lương nói.
"Không... không thiếu đâu ạ, nhiều thế này, đã là rất nhiều rồi ạ." Nguyễn Kiệt cảm động rối tinh rối mù, không biết nói gì hơn.
Đối với thái độ của ông cụ Thư, Nguyễn Kiệt muốn nói không để ý thì là nói dối. Ở nhà, tuy địa vị của cậu cũng không cao, thường xuyên bị Nguyễn Kiến Quốc và bà nội Nguyễn chê bai, nhưng trong lòng cậu rõ ràng hai người đều yêu thương cậu. Hơn nữa từ nhỏ đến lớn chín anh em đều chịu đãi ngộ như nhau nên cậu cũng không cảm thấy có gì khác biệt.
Nhưng ở chỗ ông cụ Thư thì khác.
Tất nhiên, nếu ông cụ Thư đối xử với cậu và anh cả như nhau, có lẽ cậu cũng sẽ không cảm thấy gì.
