Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 991: Quân Tử Thế Vô Song (3)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 01:05
"Kiều Kiều." Nguyễn Hạo gọi, nhìn cô em gái đang đứng trên bậc thềm, giọng nói vẫn dịu dàng và cưng chiều như trước.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn anh, bỗng nhiên sống mũi cay cay.
Khi anh bước lên bậc thang cuối cùng, cô bé liền lao vào lòng anh.
Cô bé chẳng quan tâm mình hiện tại bao nhiêu tuổi nữa, cô bé chỉ muốn ôm anh cả một cái thật c.h.ặ.t.
Nguyễn Hạo tuy không to con như Nguyễn Kiến Quốc nhưng ôm em gái mình thì vẫn dư sức. Anh ôm lấy cô bé đang sà vào lòng mình, cười xoa đầu cô bé: "Nhớ anh phải không?"
"Vâng ạ!" Nguyễn Kiều Kiều gật đầu thật mạnh. Nhớ, đặc biệt nhớ.
Nguyễn Hạo mỉm cười, nói: "Anh cũng nhớ Kiều Kiều."
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy trong lòng ngọt lịm.
Lúc này mọi người trong nhà cũng đi ra. Bà nội Nguyễn cũng đã gần nửa năm không gặp Nguyễn Hạo, dù sao cũng là cháu đích tôn, sao cũng khác với những đứa cháu khác.
Hốc mắt bà hơi đỏ, tiến lên nắm lấy tay anh, vẻ mặt đau lòng: "Gầy đi rồi." Sờ bộ vest trên người anh, bà lại nhíu mày: "Mặc ít thế, có lạnh không hả cháu? Sao không mặc thêm áo vào."
Thư Khiết nhìn cậu con trai tuấn tú lịch lãm, nhìn cách ăn mặc là biết chắc chắn anh vừa từ một sự kiện quan trọng nào đó về, nhưng vẫn nói: "Việc chính là việc chính, nhưng vẫn phải mặc thêm áo khoác chứ. Lần trước mẹ bảo con mang áo khoác theo sao không mặc vào?"
Nguyễn Hạo đầu tiên chào bà nội, nắm tay bà cụ, rồi lại kiên nhẫn giải thích với Thư Khiết: "Con ra ngoài vội quá nên quên mất. Lần sau con nhất định sẽ mặc."
"Anh!" Nguyễn Kiệt cũng cùng Nguyễn Kiến Quốc chạy từ trong nhà ra, nhìn thấy Nguyễn Hạo liền cười chạy tới.
Nguyễn Hạo nhìn Nguyễn Kiệt giờ đã cao gần mét tám, đưa tay vỗ vai em trai, quay sang nhìn Nguyễn Kiến Quốc và ông cụ Thư, gọi: "Ba, ông ngoại."
"Đến rồi à, mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm." Ông cụ Thư nói.
Nguyễn Kiến Quốc đi bên cạnh ông cụ, vốn định nói vài câu ra dáng người cha gặp lại con, kết quả nghe ông cụ Thư nói vậy thì nín bặt, chỉ ho khan một tiếng rồi hùa theo: "Đúng đấy, vào nhà vào nhà, bên ngoài lạnh."
Nguyễn Hạo gật đầu, đưa tay dắt cô em gái đang nhìn mình với đôi mắt sáng lấp lánh bên cạnh.
Hứa Tư đi sau cùng, nhưng Nguyễn Hạo cũng không bỏ qua, cười gọi một tiếng "Tiểu Tư", còn xoa đầu cậu.
Hứa Tư tuy có chút không quen, nhưng cũng không biểu lộ gì. Biết Nguyễn Kiều Kiều thích người anh cả này đến mức nào, cậu cũng đành gọi một tiếng "anh cả".
Nguyễn Hạo vừa về, cả nhà chưa vội đi ăn ngay. Thư Khiết rốt cuộc vẫn thương con, giục Nguyễn Hạo đi thay bộ quần áo ở nhà trước, rồi khoác thêm chiếc áo gió dáng dài, lúc này cả nhà mới ra cửa.
Nguyễn Kiều Kiều lâu ngày không gặp Nguyễn Hạo, tự nhiên muốn ngồi cùng xe với anh.
Hai người ngồi ghế sau, Nguyễn Kiều Kiều ngồi giữa, Nguyễn Hạo và Hứa Tư ngồi hai bên. Nguyễn Kiều Kiều muốn làm nũng, chốc chốc lại quay sang nói chuyện với Nguyễn Hạo, hỏi những câu hỏi có phần ngốc nghếch trong mắt người khác.
Ví dụ như trường học có to không, vân vân.
Nhưng Nguyễn Hạo không hề tỏ ra mất kiên nhẫn chút nào, ngược lại còn trả lời rất tỉ mỉ, rồi nói: "Mấy hôm nữa được nghỉ, anh dẫn Kiều Kiều đi thăm trường nhé."
"Vâng ạ." Nguyễn Kiều Kiều vui vẻ gật đầu. Nguyễn Kiệt ngồi phía trước lập tức nói: "Anh cả, em cũng đi."
"Được, đi hết, Tiểu Tư cũng đi cùng nhé." Nguyễn Hạo cười, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều. Như chợt nhớ ra điều gì, anh nói với Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, cho anh xem tay trái của em nào."
