Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 995: Quân Tử Thế Vô Song (7)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 01:06
Cái này thì không có, Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu.
Sắc mặt Hứa Tư lúc này mới dịu đi, nhưng ánh mắt Nguyễn Hạo lại lóe lên. Khi cúi đầu bắt gặp ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều, anh chỉ dịu dàng nở một nụ cười.
Khi trở lại phòng bao, các món ăn đã được dọn lên gần hết.
Người Bắc Đô có thói quen uống canh trước khi ăn cơm. Trong bát của Nguyễn Kiều Kiều đã được múc sẵn một bát canh cá thơm ngon. Cô bé húp một ngụm liền vui vẻ nheo mắt lại.
Có lẽ do kiếp trước là mèo nên trời sinh cô bé thích ăn cá. Chỉ là thời gian trước tay cô bé bị thương, theo quan niệm kiêng khem ở quê thì cá là đồ tanh, có vết thương hở lại còn bị nhiễm trùng thì không thích hợp ăn đồ tanh, cho nên đã rất lâu rồi cô bé không được ăn cá ở nhà.
Nguyễn Kiều Kiều ngồi cạnh Nguyễn Hạo, cả bữa cơm gần như đều do anh chăm sóc, hiếm thấy là Hứa Tư cũng không tranh giành.
Thư Khiết ngồi đối diện biết rõ tính nết của Hứa Tư, cũng có chút kinh ngạc nhìn cậu vài lần, cuối cùng không biết nghĩ tới điều gì, cúi đầu cười cười.
Bữa cơm này cả nhà ăn mất gần hai tiếng đồng hồ. Hiện tại thời tiết lạnh, bà nội Nguyễn và ông cụ Thư cũng uống chút rượu t.h.u.ố.c, Nguyễn Kiến Quốc tự nhiên phải liều mình tiếp chiêu. Nguyễn Kiều Kiều và mấy đứa trẻ ăn xong liền ra ghế sô pha bên cạnh nghỉ ngơi.
"Anh cả, hôm nay anh ngủ ở nhà à?" Nguyễn Kiều Kiều ăn hơi no, đứng sau ghế sô pha, khuỷu tay tì lên thành ghế hỏi Nguyễn Hạo.
Nguyễn Hạo gật đầu, tranh thủ đút cho cô bé miếng trái cây.
"Em ăn không nổi nữa đâu, bụng sắp nổ tung rồi." Vì không nỡ từ chối đồ ăn Nguyễn Hạo đút, Nguyễn Kiều Kiều cố nhồi nhét nửa quả cam, nhưng cuối cùng thực sự không chịu nổi nữa đành phải từ chối.
Nguyễn Hạo cũng không ép cô bé, bỏ nốt nửa quả cam còn lại vào miệng mình.
"Vậy bao giờ anh được nghỉ ạ? Hay là ngày mai chúng em đi theo anh đến trường chơi nhé?"
"Ngày kia anh phải thi rồi, thi xong anh sẽ đưa Kiều Kiều đi." Em gái mình thế nào Nguyễn Hạo rõ hơn ai hết, nếu không có anh đi cùng giám sát toàn bộ hành trình thì anh đâu dám thả cô bé chạy lung tung khắp nơi.
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy chỉ đành bất lực gật đầu.
Bên bàn ăn, ông cụ Thư cũng đã say ngà ngà. Mấy năm trước sức khỏe ông không tốt nên đã cai rượu nhiều năm, hôm nay vui quá mới phá lệ lần đầu tiên. Tuy là rượu t.h.u.ố.c nhưng uống một ly vào vẫn say.
Ông cụ Thư uống say liền nói lảm nhảm, cứ lôi kéo Nguyễn Kiến Quốc lặp đi lặp lại mãi một câu.
"Con gái tôi là báu vật trăm nhà cầu đấy, cậu mà không đối xử tốt với con bé thì ông già này b.ắ.n bỏ cậu!"
Nguyễn Kiến Quốc xã giao bên ngoài nhiều, t.ửu lượng cũng khá, chưa say, nghe vậy vội vàng gật đầu lia lịa.
Ông cụ Thư lặp đi lặp lại câu đó mấy lần, cuối cùng nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều đang cười nói vui vẻ với Nguyễn Hạo ở đằng kia, bỗng nhiên bật cười.
Nụ cười khiến Nguyễn Kiến Quốc lạnh cả da đầu.
Ông vỗ vai Nguyễn Kiến Quốc, vẻ mặt miễn cưỡng thừa nhận: "Cậu ấy à, tuy vừa nghèo vừa xấu lại vô văn hóa, nhưng có một điểm vẫn rất được."
"Điểm nào ạ?" Nguyễn Kiến Quốc vừa nghe một tràng nói xấu, nghe được câu này liền phấn khích hỏi.
Ông cụ Thư cười hì hì, cười đến mức Nguyễn Kiến Quốc nổi cả da gà, rồi thấy ông vẫy tay gọi Nguyễn Kiều Kiều: "Tiểu Kiều Kiều lại đây, lại đây với ông ngoại nào."
Nguyễn Kiều Kiều khó hiểu nhìn hai người, thấy mặt Nguyễn Kiến Quốc và ông cụ Thư đều đỏ bừng liền biết hai người chắc cũng say rồi.
Cô bé chạy chậm lại gần, đỡ lấy cánh tay ông cụ Thư.
Ông cụ Thư đầu tiên là cười với cô bé, sau đó quay sang nói với Nguyễn Kiến Quốc: "Nhìn cho kỹ đi thằng nhóc, đây là điểm đáng khen duy nhất của cậu đấy, biết chưa."
