Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1000: Này Thật Đúng Là Có Duyên (4)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 01:07
Khi Nguyễn Kiều Kiều xuống phòng ăn, mọi người đều đang ăn sáng.
Cô bé quét mắt một vòng, phát hiện Nguyễn Hạo đã không còn ở đó, đoán là anh đã đi học, trong lòng có chút hụt hẫng.
Bà nội Nguyễn thấy cô bé chưa buộc tóc, sợ ăn sáng không tiện liền về phòng lấy dây chun và lược ra phòng khách chải cho cô bé. Lúc đứng dậy đi vào phòng ăn sáng thì Thư Khiết cũng từ phòng ông cụ Thư đi ra.
"Ông cụ không sao chứ con?" Bà nội Nguyễn quan tâm hỏi.
Thư Khiết lắc đầu: "Không sao đâu ạ, tuổi già rồi, nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi." Rồi quay sang nói với Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, lát nữa dì út con đến đấy, có muốn đi ra ga đón dì không?"
"Có ạ." Dù sao cô bé ở nhà cũng chẳng có việc gì làm.
Thư Vi đến ga Bắc Đô lúc 10 giờ sáng. Nguyễn Kiệt tối qua chơi game đến hơn nửa đêm, sáng nay vẫn muốn ngủ nướng nên không đi cùng. Cuối cùng là Thư Khiết đưa Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư đi.
Nguyễn Kiến Quốc và bà nội Nguyễn ở nhà. Nguyễn Kiến Quốc muốn thể hiện nên ở nhà chăm sóc ông cụ Thư. Bà nội Nguyễn nhớ Thư Vi thích ăn món mình nấu nên ở nhà vào bếp phụ giúp, làm mấy món cơm nhà.
Hôm nay thời tiết Bắc Đô ấm hơn hôm qua một chút, nhưng để không bị cảm, Thư Khiết vẫn quấn cho Nguyễn Kiều Kiều kín mít như cái bánh chưng.
Ba người đến ga Bắc Đô lúc 9 giờ rưỡi, đợi hơn hai mươi phút, gần 10 giờ thì ra cửa ga đón.
Lúc đứng ở cửa ga, Nguyễn Kiều Kiều lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Cô bé kéo tay áo Thư Khiết, chỉ vào người đàn ông đứng thẳng tắp cách đó không xa: "Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, chú Giang cũng ở đây, chú ấy cũng đi đón người ạ?"
Thư Khiết nhìn theo hướng tay chỉ, quả nhiên thấy Giang Bân. Giang Bân đang ngóng cổ nhìn ra ngoài, vẻ mặt có chút nôn nóng và mong chờ.
Cô đang nghĩ có nên tiến lên chào hỏi hay không thì bên kia Giang Bân đã nhìn thấy họ. Đầu tiên là sững sờ, vài giây sau đã bước tới.
"Chị dâu... chị Thư Khiết, chị cũng đi đón người à?" Giang Bân dường như định gọi chị dâu, nhưng không hiểu sao lại đổi giọng gọi thành chị Thư Khiết.
Thư Khiết cũng không để ý cách xưng hô thay đổi của anh ta, cười giải thích: "Đúng vậy, dì út của Kiều Kiều hôm nay đến. Kiều Kiều đã hai năm không gặp dì rồi, cố ý đòi ra đây đón."
"Chú Giang cũng đi đón người ạ?" Nguyễn Kiều Kiều ngẩng đầu tò mò hỏi.
Giang Bân khựng lại một chút, sau đó gật đầu cười: "Ừ, đón người." Nhưng đón ai thì không nói rõ.
Thư Khiết cũng không hỏi thêm, mà chuyển chủ đề: "Hứa Tiêu thế nào rồi, về nhà có quen không?"
"Tốt lắm, mấy hôm trước mới được nghỉ, thi cuối kỳ còn đứng nhất lớp, top 5 toàn khối đấy. Thằng bé giờ vẫn chưa biết mọi người đến Bắc Đô đâu, nếu biết chắc vui lắm."
"Đứa bé đó thông minh, tương lai sẽ làm nên chuyện lớn." Thư Khiết tiếp lời.
Ở nơi như thôn Hạ Hà đứng nhất lớp không có gì lạ, cả trường có mỗi một lớp, thầy cô giáo cũng chỉ có vậy. Nhưng ở nơi như Bắc Đô mà đứng nhất lớp, top 5 toàn khối thì quả thực rất xuất sắc.
"Đúng vậy, rất thông minh, thằng bé cũng nỗ lực lắm." Nhắc đến Hứa Tiêu, Giang Bân cũng có vô vàn chuyện để nói. Nhà họ Giang ở Bắc Đô tuy không phải số một số hai nhưng cũng là gia tộc lớn có tên tuổi. Là con cháu nhà họ Giang, thực ra căn bản không cần phải nỗ lực đến thế.
Mấy đứa cháu trai cháu gái khác của anh ta đều có thành tích bình thường, chỉ có thằng bé này là đặc biệt nỗ lực. Anh ta đã không ít lần nghe anh cả nói chuyện thằng bé học bài đến nửa đêm.
