Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 100: Ly Hôn (5)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:34
Người đàn bà này không an phận, mấy năm nay gây ra không biết bao nhiêu chuyện chướng tai gai mắt, nhưng ông cứ nghĩ vợ chồng bao nhiêu năm, không nên đi đến bước đường này, đồng thời cũng vì các con, không muốn chúng nó thành những đứa trẻ không có mẹ.
Nhưng người đàn bà này ngày càng quá đáng. Cho đến tận bây giờ, mụ vẫn chưa hề tỏ ra hối lỗi về những việc mình làm, ngược lại trong đầu chỉ toàn ghen ghét đố kỵ, không hề biết hối cải.
Sự việc phát triển đến nước này, ông đã hiểu, tính nết của người đàn bà này đã hỏng hẳn rồi, cả đời cũng không sửa được.
“Mình... mình thế mà lại muốn ly hôn với tôi?” Mãi một lúc lâu sau Liễu Chiêu Đệ mới tìm lại được giọng nói của mình, ánh mắt tràn đầy sự không tin nổi.
Mụ đã sinh cho nhà họ Nguyễn ba đứa con trai cơ mà!
Ông ta thế mà vì chút chuyện cỏn con này lại muốn ly hôn với mụ?!
“Tôi không đồng ý! Nguyễn Kiến Đảng, anh là đồ vô lương tâm, đồ lòng lang dạ thú! Anh quên mất tôi gả cho anh bao nhiêu năm nay chịu bao nhiêu khổ cực, tôi lo toan việc nhà cho anh, sinh cho anh ba đứa con trai, thế mà anh lại đối xử với tôi như vậy!” Liễu Chiêu Đệ chỉ vào mặt ông gào thét điên cuồng, vẻ mặt như đang nhìn kẻ phụ bạc Trần Thế Mỹ.
Nguyễn Kiến Đảng biết không thể nói lý lẽ với người đàn bà này, nghe vậy chẳng nói chẳng rằng, kéo chăn lên, quay mặt đi nhắm mắt lại.
Nhưng Liễu Chiêu Đệ đời nào chịu bỏ qua, mụ lao vào cấu xé ông như một con điên.
Hai ngày nay ở nhà họ Nguyễn mụ chịu đủ sự ghẻ lạnh, đến con trai ruột cũng coi mụ như không khí. Chồng mụ không bênh vực, không làm chủ cho mụ thì thôi, đằng này lại còn đòi bỏ mụ? Dựa vào cái gì chứ!
“Nguyễn Kiến Đảng, anh dậy ngay cho tôi, anh nói rõ ràng cho tôi! Dựa vào đâu mà anh đòi ly hôn với tôi, tôi có lỗi gì với nhà họ Nguyễn các người hả!”
Nguyễn Kiến Đảng bị mụ đ.á.n.h mấy cái, cái chân đau dưới chăn cũng bị đè đau điếng. Trong cơn giận dữ bùng phát, ông hất tung chăn, dùng sức đẩy mạnh một cái, hất văng Liễu Chiêu Đệ ra khỏi giường.
Liễu Chiêu Đệ bị đẩy lảo đảo, ngã sóng soài xuống đất. Trên mặt mụ vẫn còn những vết xước rớm m.á.u và nước mắtèm nhèm, trông t.h.ả.m hại vô cùng.
Nguyễn Kiến Đảng chỉ vào mụ gầm lên: “Liễu Chiêu Đệ, đến nước này mà cô còn chưa biết mình sai ở đâu à? Tôi nói cho cô biết, nếu hôm qua Kiều Kiều không về được, xảy ra mệnh hệ gì, tôi có thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay lập tức để tạ tội với anh cả đấy!”
Liễu Chiêu Đệ bị dáng vẻ giận dữ của ông dọa sợ.
Mụ ngây người nhìn ông, vài giây sau, mụ lau nước mắt tủi thân nói: “Nguyễn Kiều Kiều xảy ra chuyện thì liên quan gì đến tôi...” Lời này đến chính mụ nói ra cũng thấy chột dạ, càng về sau giọng càng lí nhí.
Nguyễn Kiến Đảng nhìn mụ, cảm thấy nói thêm một câu cũng là thừa thãi và chán ghét.
Ông chỉ tay ra cửa: “Ở đây tôi không cần cô chăm sóc nữa, cô ra ngoài đi, về nhà họ Liễu của cô đi!”
“Mình ơi...” Liễu Chiêu Đệ cầu xin, lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
“Ra ngoài!” Nguyễn Kiến Đảng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu.
Ngoài cửa có mấy người xúm lại, tò mò ngó vào xem.
Liễu Chiêu Đệ vừa khóc lóc tủi thân vừa lê bước ra cửa. Vừa đi đến cửa thì nghe thấy tiếng Nguyễn Kiến Đảng gọi giật lại: “Đợi đã.”
Mụ lập tức quay đầu lại, mắt sáng lên hy vọng.
“Nếu cô còn chút tình nghĩa với mấy đứa con, thì về nhà họ Liễu đòi lại không thiếu một xu số tiền cô đã mang đi, đó là tiền học phí của chúng nó đấy!”
Liễu Chiêu Đệ nghe vậy lại òa khóc nức nở, quay đầu chạy biến ra ngoài.
Trong phòng bệnh, Nguyễn Kiến Đảng mệt mỏi nhắm mắt lại.
Liễu Chiêu Đệ ra khỏi phòng bệnh, đứng thẫn thờ ở hành lang một lúc. Mụ tự suy diễn một hồi, cảm thấy nguyên nhân Nguyễn Kiến Đảng muốn ly hôn với mình chắc là do mụ đã mang số tiền kia về nhà mẹ đẻ.
Mụ lau nước mắt, xoay người chạy ra ngoài. Mụ phải đi đòi lại tiền, như vậy Nguyễn Kiến Đảng sẽ không ly hôn với mụ nữa.
