Mèo Con Nhận Muôn Vàn Sủng Ái - Chương 34: Khoảnh Khắc Ái Muội

Cập nhật lúc: 12/03/2026 10:06

"A Vu, nói thật cho em biết, có phải anh từng có giống cái khác rồi không?"

Không có khả năng sinh sản cũng không sao, cô có thể sinh nhưng nếu Bạch Vu từng có đoạn tình cảm sâu đậm với giống cái khác thì "bye bye" luôn nhé.

Cô vốn dĩ có chút khiết phích (sạch sẽ quá mức) và tiêu chuẩn kép trong người mà.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Lạc, Bạch Vu bật cười thành tiếng. Anh nhéo nhẹ má cô, giọng điệu bất lực: "Làm gì có chuyện đó? A Vu chỉ có mình em là giống cái thôi."

Bạch Vu giải thích: "Thực ra trước đây bộ lạc cũng từng có những nam nhân không thể sinh sản, đó là do họ lỡ ăn phải một loại cỏ dại gọi là 'Tuyệt Dục Thảo'."

"Để tránh tộc nhân ăn nhầm, bộ lạc đã tốn rất nhiều thời gian để nhổ sạch loại cỏ đó. Khi anh còn rất nhỏ, mẹ anh đã qua đời. Còn cha anh nhanh ch.óng tìm giống cái mới, chính là Misa. Không biết bà ta lấy đâu ra Tuyệt Dục Thảo rồi trộn vào thức ăn của anh."

Bạch Vu cười tự giễu: "Sau khi sự việc bị bại lộ, lẽ ra bà ta phải bị đuổi khỏi bộ lạc nhưng lúc đó bà ta đang mang thai, sau này lại sinh được một cặp song sinh một đực một cái, giống cái lại có khả năng sinh sản trung thượng đẳng, thế là chuyện này bị lấp l.i.ế.m cho qua."

"A Vu," Thẩm Lạc nắm ngược lại tay anh: "Anh..."

"Em muốn an ủi anh sao?" Bạch Vu cười.

"Không cần đâu, anh đã tự báo thù cho mình rồi. Tộc trưởng hiện giờ không thể có thêm con cái nữa, Misa vì chuyện cho anh ăn Tuyệt Dục Thảo mà không giống cái nào thèm kết giao, còn thiên phú của con trai bà ta cả đời chỉ dừng lại ở cấp 5... Họ t.h.ả.m hơn anh nhiều."

"Lạc Lạc," Bạch Vu ngập ngừng một chút rồi hỏi: "Em có thấy anh hơi tàn nhẫn không?"

"Làm gì có," Thẩm Lạc phẫn nộ nói: "Họ đáng đời, tự làm tự chịu. Anh vẫn còn nương tay đấy, theo em thì anh nên..."

Bạch Vu mỉm cười nghe Thẩm Lạc dạy cách báo thù rửa hận, cái dáng vẻ "có thù tất báo" nhỏ nhắn trong mắt Bạch Vu thật sự đáng yêu cực kỳ.

"Đúng rồi," Thẩm Lạc hỏi: "Em nhớ anh nói Misa còn một đứa con gái, sao hôm nay không thấy?"

Bạch Vu trả lời lảng đi: "Lạc Lạc, câu hỏi này em nên đi hỏi Bạch Hồ thì hơn."

Thẩm Lạc thắc mắc, chuyện này thì liên quan gì đến Bạch Hồ? Thấy cô có vẻ hứng thú, Bạch Vu mới chậm rãi kể lại chuyện cũ. Con gái của Misa đã biến mất từ vài năm trước, sống c.h.ế.t không rõ.

"Bạch Hồ có một giống cái thanh mai trúc mã, họ đã hẹn ước trưởng thành sẽ kết lữ. Tiếc là con gái của Misa lại nhắm trúng Bạch Hồ. Cô ta không đi cầu ái với Bạch Hồ mà lại lừa giống cái của anh ấy ra khỏi bộ lạc khiến cô ấy bị thú nhân lang thang bắt đi, sau đó..."

Bạch Vu không nói tiếp, nhưng Thẩm Lạc hiểu ý anh là gì. Thú nhân lang thang tàn nhẫn vô tình, bắt được giống cái nếu không bắt sinh con thì cũng là ngược đến c.h.ế.t.

"Vậy sau đó thì sao? Bạch Hồ báo thù cho giống cái của mình thế nào? Con gái của Misa chắc chắn có nhiều nam nhân bảo vệ chứ."

Bạch Vu thong dong nói: "Cũng không nhiều lắm, chỉ có năm sáu người thôi. Anh đ.á.n.h nhau với bọn họ một trận, Bạch Hồ thừa cơ mang cô ta đi."

Giọng điệu anh phong đạm vân khinh, cứ như thể chỉ dùng một tay, không, một ngón tay là có thể cầm chân được năm sáu nam nhân vậy. Thẩm Lạc nghe ra ý vị "đang chờ được khen", bèn khen một câu chẳng mấy thành tâm: "Thế thì anh thật là cừ khôi nha~"

Khóe môi Bạch Vu vểnh lên, suýt thì cao bằng mặt trời luôn rồi!

Buổi tối, Bạch Vu cảm thấy mình đã là “thú phu dự bị” thì lẽ ra nên được ngủ cùng phòng với Thẩm Lạc, thế là ôm chăn sang tha thiết cầu xin được thu nhận.

Thẩm Lạc mỉm cười dịu dàng, rồi "rầm" một cái đóng sầm cửa phòng lại.

Bạch Vu: "..." Hu hu hu...

Cuối cùng Bạch Vu vẫn lẻn được vào trong, anh biến về bản thể là một con tuyết lang trắng muốt toàn thân.

Cái chiêu này thì ai mà chịu cho thấu?

Thẩm Lạc đương nhiên không từ chối nổi, ôm lấy Bạch Vu vuốt ve bộ lông một trận đã đời.

...

Tính ra Thẩm Lạc đến bộ lạc Lang Dực cũng đã gần mười ngày, bụng cô cũng đã hơi nhô lên. Bạch Vu thường xuyên hâm mộ xoa xoa bụng cô, bảo sau này con sinh ra phải gọi anh là cha.

Bạch Vu càng suy nghĩ kỹ lại càng thấy việc này khả thi: "Con chắc cũng sẽ có bộ lông trắng muốt như anh thôi."

Thẩm Lạc chống đầu nằm nghiêng trên giường: "Thế thì không được đâu, Vân An mà biết con gọi anh là cha, anh ấy chắc chắn sẽ đ.á.n.h nhau với anh một trận lôi đình cho xem."

Bạch Vu tiếc nuối: "Vậy sao, được rồi."

Thẩm Lạc quyết định đợi sau khi kết lữ mới nói cho Bạch Vu biết cô có thể sinh con cho anh, coi như là một bất ngờ, ừm, cũng là một hình phạt vì dám lừa cô lúc trước!

Đang mải suy nghĩ, Thẩm Lạc bỗng thấy chân ngứa ngáy, nhìn xuống thì ra "con sói nào đó" đang làm loạn. Lúc m.a.n.g t.h.a.i bé A Tầm, Dữ và Vân An đừng nói là thân mật, ngay cả nằm ngủ trên giường cũng sợ đè trúng cô, cùng lắm là mỗi ngày đòi một cái hôn.

Con sói hư hỏng này thì khác.

Đôi tay to không yên phận, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân cô. Thẩm Lạc không từ chối, tận hưởng sự phục vụ của anh. Nhưng bàn tay ấy ngày càng quá đáng, chậm rãi vuốt ve lên phía trên.

Thẩm Lạc chỉ cảm thấy một luồng điện tê dại từ xương sống xông thẳng lên da đầu. Đầu ngón tay ấm nóng truyền dẫn nhiệt độ của Bạch Vu, từng chút một, Thẩm Lạc như đang phát sốt, đôi má ửng hồng.

"Lạc Lạc..." Bạch Vu vừa "mát-xa" vừa trầm giọng nói: "Em thấy anh bóp thế nào? Có muốn tiếp tục không?"

Giọng anh mang theo ý vị dẫn dụ, không đợi Thẩm Lạc trả lời, anh đã cúi người tới, khẽ gọi tên cô bên tai. Từng tiếng một, vừa nhẹ vừa chậm, hơi thở nóng hổi vờn quanh, Thẩm Lạc run rẩy cả người, đôi tay quàng lấy cổ Bạch Vu.

Dường như oán trách anh quá quyến rũ, Thẩm Lạc như trút giận mà c.ắ.n nhẹ lên bả vai anh. Bạch Vu phát ra tiếng cười trầm thấp đầy vui vẻ trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nhìn Thẩm Lạc mặt đỏ gay, mắt long lanh ngấn nước, tràn ngập xuân ý.

Anh chơi chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t, lùi lại vị trí cũ, nghiêm túc mát-xa bắp chân cho cô, chỉ là bàn tay vẫn không mấy thành thật, cứ chỗ này nhéo một cái, chỗ kia xoa một tẹo.

Thẩm Lạc nhịn rồi lại nhịn, thật sự ngứa không chịu nổi nữa, cô vung chân đá một cái, đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra toàn bộ.

Không khí ái muội lưu chuyển giữa hai người, Bạch Vu không kìm lòng được mà đặt những nụ hôn lên chân cô. Ánh mắt Thẩm Lạc càng lúc càng mơ màng.

"A Vu, A Vu, anh... giúp em với..."

Cô thốt ra lời gọi tên anh bằng giọng mềm nhũn, Bạch Vu không kìm nén sự rạo rực trong lòng nữa, đáp một tiếng: "Được..."

...

Kẻ ăn no không hiểu nỗi khổ của người đang đói, Thẩm Lạc sau khi "no nê" chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt u oán của Bạch Vu. Vì kiêng dè đứa nhỏ trong bụng cô, họ vẫn chưa kết lữ thật sự nhưng Bạch Vu tay to ngón dài, chẳng biết học từ đâu mà khiến Thẩm Lạc được hời một phen.

Bạch Vu lí nhí: "Anh là tự học mà thành, thiên phú bẩm sinh đấy!"

Thẩm Lạc ngáp một cái, cả người lười biếng, mắt buồn ngủ híp thành một đường kẻ: "Ừ ừ ừ, anh tự học mà thành, thiên phú bẩm sinh. Tiểu Vu t.ử, ai gia mệt rồi, ngươi lui xuống đi~"

Bạch Vu thấy câu này nghe cứ sai sai thế nào ấy, nghe như mình là một nam nhân không được "trọn vẹn" cho lắm.

Lui ra là không có khả năng.

Bên ngoài lại bắt đầu mưa, Bạch Vu lấy cớ trời lạnh, người mình ấm áp để làm "túi sưởi" cho Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc mặc kệ anh ôm lấy mình, chọn một tư thế thoải mái rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.