Mèo Con Nhận Muôn Vàn Sủng Ái - Chương 40: Trưởng Nữ Vọng Thư
Cập nhật lúc: 12/03/2026 10:07
Thẩm Lạc nghỉ ngơi một lát.
Khi tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối hẳn.
Lúc Bạch Lộ bước vào thì cô đang ngồi trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ thẩn thờ, mấy sợi tóc con trên đỉnh đầu không yên phận mà vểnh ngược lên. Trên mặt vẫn còn vết hằn đỏ do gối ép khi ngủ, cả người trông ngơ ngơ ngác ngác.
Rõ ràng là vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
“Lạc Lạc, cô tỉnh rồi à!”
Bạch Lộ đi tới đóng cửa sổ rồi khoác thêm áo cho cô: “Cô vừa mới sinh con xong, đừng để bị trúng gió.”
"Không sao~" Thẩm Lạc sờ sờ bụng: “Chỉ là hơi đói, tôi cảm giác mình có thể ăn hết cả một con bò!”
Bạch Lộ ngẩn người: “Vậy... để tôi đi nướng cho cô một con nhé?”
Thẩm Lạc: “...”
Ừm... Thật ra cũng không đến mức ăn hết cả con đâu.
Thẩm Lạc phải tốn rất nhiều công sức mới dập tắt được ý định đi nướng bò của Bạch Lộ. Bạch Lộ thở dài: "Haizz."
Trong lòng có chút thất vọng, cứ tưởng thật sự ăn được cả con bò chứ!
Cuối cùng là Vân An bưng vào cho Thẩm Lạc một bát cháo nấu đặc sánh cùng hai món rau thanh đạm. Sau khi ăn xong, Thẩm Lạc bảo Vân An bế bé con lại đây.
Vân An bĩu môi: “Bạch Vu đang bế rồi. A Lạc, em quản anh ta đi, anh là cha ruột mà thời gian bế con còn không bằng anh ta!”
Thẩm Lạc khoanh tay: “Thế thì cứ để anh ấy bế đi. Nào, đưa cho anh cái túi không gian này, loại túi này là loại mà con non có thể vào được đấy.”
Vân An lập tức hớn hở, những gì Dữ có anh cũng có rồi, thậm chí những gì Dữ không có anh vẫn có!
---
“Thiếu tộc trưởng, anh có thể đi nhanh một chút không?”
Vân An vừa nhỏ m.á.u nhận chủ túi không gian xong thì ngoài cửa vang lên giọng nói u uất của Bạch Lộ. Ngay sau đó, Bạch Vu xuất hiện trong tầm mắt của Thẩm Lạc.
Anh đang bế bé con được bọc trong tã nhỏ với tốc độ đi bộ còn chậm hơn cả rùa bò.
Bạch Vu nhỏ giọng giải thích với Thẩm Lạc: “Lạc Lạc, bé con ngủ rồi, anh sợ đi nhanh quá làm con tỉnh giấc.”
Thẩm Lạc vừa buồn cười vừa bất lực: "A Vu, không cần cẩn thận quá đâu, con không mỏng manh thế đâu."
Ngược lại, nếu cứ cẩn thận quá mức, sau này bé con sẽ rất thính ngủ, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ giật mình tỉnh giấc.
Thẩm Lạc đón lấy bé con vào lòng. Nhóc con này nhăn nheo đỏ hỏn, nhưng con non thú nhân lớn rất nhanh, tầm mười mấy ngày là sẽ mọc ra bộ lông xinh đẹp, lúc đó sẽ là một chú ch.ó con cực kỳ đáng yêu.
Có lẽ cảm nhận được hơi ấm của mẹ, bé con lim dim mở mắt. Đôi mắt bé màu đen, Thẩm Lạc nhìn kỹ thì thấy bên trong còn vương một chút ánh xanh lam giống cô.
Vân An ghé sát vào nói: "A Lạc, em đặt tên cho con đi? Anh đặt tên không hay lắm." Vừa nãy anh bàn với Bạch Vu về tên của con, bao nhiêu cái tên anh nghĩ ra đều bị Bạch Vu gạt đi sạch sẽ.
Bạch Vu đứng tựa vào tường, lạnh lùng bồi thêm: “Lạc Lạc, cậu ta thật sự không biết đặt tên đâu. Nếu để cậu ta đặt, bé con lớn lên chắc chắn sẽ khóc đòi đổi tên cho xem.”
Bạch Lộ ngồi bên cạnh giường Thẩm Lạc cũng gật đầu lia lịa tán đồng. Thẩm Lạc có chút tò mò không biết Vân An đã định đặt tên gì nhưng nhìn biểu cảm "khó nói hết" của Bạch Lộ, cô quyết định không tự tìm khổ cho mình nữa.
Cô nhìn Vân An, anh bắt gặp ánh mắt cô liền nhe răng cười ngốc nghếch.
"Vậy để em đặt nhé," Thẩm Lạc khẽ nhếch môi, cô thật sự không yên tâm giao trọng trách này cho Vân An. Con mình là con gái, cô không muốn nhiều năm sau bé con vừa khóc vừa bắt cô đổi tên.
Thẩm Lạc khẽ vuốt ve móng vuốt nhỏ của bé con, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc thấy vầng trăng treo cao trên bầu trời.
“Ừm... Bé con gọi là 'Vọng Thư' nhé? Có nghĩa là mặt trăng.”
Vân An là người đầu tiên gật đầu: "Hay quá hay quá, tên A Lạc đặt nghe thật êm tai!" Anh chớp chớp mắt: “Bé con mang họ của A Lạc có được không?”
"Mang họ của anh chứ!" Thẩm Lạc xua tay, “Vọng Thư, Vân Vọng Thư.”
Được rồi. Cái tâm tư nhỏ nhặt của Vân An "tạch" một cái, tan biến. Đây là điều Thẩm Lạc đã nghĩ kỹ từ trước, sau này cô sẽ có thêm nhiều con nữa, các bé con đều sẽ mang họ cha.
Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng. Cô không muốn vì quá thiên vị một đứa trẻ nào mà khiến những đứa trẻ khác nảy sinh bất mãn.
Con của ai người nấy chăm, người làm mẹ như cô chỉ chịu trách nhiệm... cùng chơi thôi!
---
[Thông tin cá nhân]
Thế giới: Lục địa Thú nhân
Họ tên: Thẩm Lạc
Giới tính: Giống cái
Bộ lạc: Lang Dực
Bản thể: Mèo tam thể
Khả năng sinh sản: Siêu đẳng
Thiên phú: Song hệ Hỏa - Mộc
Cấp độ: 5
Trạng thái: Chưa mang thai
Con cái:
* Trưởng t.ử: Tầm (Cha: Nhân ngư Dữ)
* Trưởng nữ: Vân Vọng Thư (Cha: Khuyển thú Vân An)
Thẩm Lạc liếc nhìn bảng thông tin, đã cập nhật thêm tên bé con và tên cha của bé.
Trời bắt đầu ngả tối, Bạch Lộ chào Thẩm Lạc một tiếng rồi về trước, trong phòng chỉ còn Thẩm Lạc và hai gã đàn ông trẻ con đang lườm nguýt nhau. Thẩm Lạc đỡ trán.
Cô bỗng thấy nhớ chàng người cá chín chắn, trưởng thành là Dữ quá đi mất!
Cuộc cãi vã kết thúc với phần thua thuộc về Vân An. Anh sấn tới gần Thẩm Lạc cầu an ủi, Bạch Vu không chịu thua kém cũng tranh giành sự sủng ái.
Thẩm Lạc sực nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi A Vu, em nhớ đã từng kể với anh về tên của Vân An rồi mà, hai người gặp nhau không tự giới thiệu tên sao?”
Bạch Vu đảo mắt: "Lạc Lạc anh nói em nghe, nếu không phải hôm nay hắn gọi tên em, anh còn tưởng hắn bị câm đấy! Đi cùng nhau suốt quãng đường mà anh chưa nghe hắn thốt ra lấy nửa lời!" Anh cứ ngỡ ân nhân là người câm, còn định sau này nếu không có giống cái nào nhìn trúng Vân An thì anh sẽ phụ trách dưỡng lão cho hắn.
Ngờ đâu lại tự rước tình địch về nhà!
Vân An gãi đầu: “Tại Dữ bảo anh hễ mở mồm là bị lừa mà. Anh thấy Bạch Vu trông chẳng giống người tốt lành gì, nên mới không thèm nói chuyện thôi.”
Bạch Vu sững lại, thế là hai người lại bắt đầu đấu khẩu. Thẩm Lạc lắc đầu, tặng mỗi người một cái bạt tai rồi đuổi cả hai ra khỏi phòng.
“Hai anh ra ngoài mà ngủ với nhau, tôi ngủ với bé con.”
Rất tốt, bé Vọng Thư chưa đầy một ngày tuổi đã trở thành "ngư ông đắc lợi" trong cuộc chiến của hai gã cha già.
---
Sáng sớm hôm sau, Vu y đã tìm đến. Đêm qua ông trằn trọc mãi, đặc biệt là sau khi nghe tin Thẩm Lạc sinh con. Ông cứ ngỡ bộ lạc mình sẽ có thêm thật nhiều con non thiên phú tốt, không ngờ sống đến từng này tuổi lại sập bẫy của Thẩm Lạc.
May mà Thánh cái vẫn là người của bộ lạc Lang Dực, con non sinh ra và cha của con non cũng sẽ thuộc về bộ lạc.
"Vu y đến sớm vậy có chuyện gì không ạ?" Thẩm Lạc biết rõ còn hỏi.
Vu y cười khổ: “Thánh cái, hôm đó chúng ta đâu có nói như thế...”
"Nói như thế nào ạ?" Thẩm Lạc giả vờ suy nghĩ rồi vỗ đùi: “Tôi nhớ tôi nói thú phu được chọn sẽ là người của bộ lạc Lang Dực, vậy thì hiện giờ Vân An đã là người của bộ lạc mình rồi đúng không?”
Vu y im lặng một lúc rồi thở dài: “Đúng vậy. Vậy phiền Thánh cái bảo Vân An lúc nào rảnh qua chỗ tôi một chuyến, tôi sẽ thực hiện nghi lễ khắc ghi hơi thở của bộ lạc, từ nay cậu ta chính thức là một thành viên của tộc.”
Thẩm Lạc cảm ơn. Thấy vẻ mặt Vu y vẫn không mấy vui vẻ, cô quyết định thực hiện chiêu “vừa đ.ấ.m vừa xoa” để tặng cho ông một món quà thực sự bất ngờ.
