Mèo Con Nhận Muôn Vàn Sủng Ái - Hộp Quà Bí Ẩn —— Bản Đồ

Cập nhật lúc: 12/03/2026 10:08

Tiếng "Cha" trong lời của Bạch Vu không phải dành cho Bạch Húc hiện tại, mà là dành cho người cha hiền từ trong ký ức sâu thẳm của anh.

"Lòng người đều sẽ thay đổi," Thẩm Lạc siết c.h.ặ.t cánh tay Bạch Vu: "Nhưng em thì không. A Vu, em sẽ luôn ở bên anh!"

Bạch Vu hôm nay đã quá mệt mỏi, nằm bên cạnh Thẩm Lạc một lúc là chìm vào giấc ngủ. Thẩm Lạc không thấy buồn ngủ, cô nhắm mắt lật xem phần thưởng hệ thống sau khi kết lữ với Bạch Vu. Cô nhét túi không gian xuống dưới gối của anh, để phòng ngày mai quên mất.

Trong phần thưởng còn một hộp quà bí ẩn, cô khá tò mò về nó. Vừa nhấn mở, màn hình quang năng bỗng nở rộ pháo hoa rực rỡ, sau đó một biểu tượng ghi chữ "Bản đồ" xuất hiện cạnh Cửa hàng hệ thống.

Giới thiệu: Bản đồ Lục địa Thú nhân, cần người dùng tự mình vẽ nên.

Chú thích: Nơi nào dấu chân người dùng chạm đến, nơi đó sẽ trở thành một phần của bản đồ.

Nói cách khác, những nơi cô đi qua sẽ hiện lên bản đồ. Nếu cô đi khắp lục địa, cô sẽ sở hữu một tấm bản đồ toàn diện nhất.

"Phù——" Thẩm Lạc tự nhủ, "Cứ tưởng phải tự tay cầm b.út vẽ chứ." Không biết nếu được người khác cõng đi thì có tính là "dấu chân chạm đến" không? Cô định mai sẽ thử nghiệm.

Mở bản đồ ra, cô thấy vị trí hiện tại của mình hiện lên rõ nét, còn những vùng khác vẫn là một màu xám trắng. Ở góc phải có các nút: Định vị, Dẫn đường... và một nút khiến cô chú ý nhất ở dưới cùng: "Gọi xe thú".

Đây chẳng lẽ là ứng dụng đặt xe phiên bản thú nhân?

Hiện tại chưa có giới thiệu chi tiết, đành để mai nghiên cứu vậy.

Bên kia, ba người Misa vừa bị đuổi khỏi bộ lạc đã gặp ngay tai họa. Misa kinh hoàng chạy dẫn đầu, theo sau là hai cha con Bạch Húc đã bị phế bỏ thiên phú, phía sau họ là một đàn linh cẩu đói khát.

Vì thiên phú của Misa chỉ có cấp 2 nên bộ lạc không thèm phế bỏ bà ta. So với hai phế nhân là Bạch Húc và Bạch Lai, bà ta vẫn còn sức mạnh. Đàn linh cẩu truy đuổi không có thiên phú, nếu Misa bỏ mặc hai người kia, bà ta hoàn toàn có thể thoát thân.

Và bà ta thực sự đã làm thế. Ánh mắt Misa lóe lên tia tàn độc, bà ta dùng một chiêu Thổ Thứ (gai đất) đ.â.m thẳng vào chân Bạch Húc. Bạch Húc thét lên t.h.ả.m thiết, trong chớp mắt đã bị đàn linh cẩu đuổi kịp và xâu xé.

Bạch Lai tận mắt chứng kiến mẹ ruột ra tay với cha, sợ đến mức suýt vãi ra quần. Hắn khóc lóc van xin: "Mẹ, cứu con với, con không muốn c.h.ế.t..." Misa thoáng chút do dự, nhưng nhìn đàn linh cẩu vẫn bám sát phía sau, bà ta lập tức vứt bỏ chút tình nghĩa cuối cùng.

Đang định đẩy nốt Bạch Lai ra làm mồi nhử để chạy trốn, thì phía trước bỗng xuất hiện vài hùng tính hung ác. Misa buộc phải dừng bước, mặt cắt không còn giọt m.á.u. Nhìn thấy kẻ cầm đầu, đàn linh cẩu phía sau bỗng chốc chẳng còn đáng sợ bằng. Đàn linh cẩu cảm nhận được uy áp mạnh mẽ, lập tức quay đầu chạy mất.

"Lư... Lư Khang thủ lĩnh, các anh đi săn sao? Vậy tôi không làm phiền nữa, tôi đi trước đây..." Misa nặn ra nụ cười lấy lòng.

Lư Khang nhếch môi lộ ra nụ cười tàn nhẫn: "Đừng mà, phu nhân tộc trưởng. Tôi đang tìm bà có chút việc để 'bàn bạc' đây, hay là theo tôi về ngồi chơi một lát?"

Misa cứng đờ người. Nhìn đám lang thang dần bao vây mình, bà ta tuyệt vọng hoàn toàn. Xong đời rồi! Biết thế bà ta thà mặt dày ăn vạ ở lại bộ lạc còn hơn!

Tên ngốc Bạch Lai không nhìn rõ tình hình, thấy Lư Khang cứ như thấy người thân. Hắn hớn hở chạy tới gọi "Anh Lư Khang", rồi bắt đầu kể lể tội ác của bộ lạc Lang Dực, đòi Lư Khang báo thù cho mình. Lư Khang cười đáp: "Được thôi, nhưng muộn rồi, về chỗ tôi nghỉ ngơi một đêm đã."

Bạch Lai không chút phòng bị đi theo hắn, hoàn toàn không thấy sự độc ác giấu sâu trong mắt Lư Khang. Misa nhắm mắt lại. Bà ta sao lại sinh ra một đứa ngu xuẩn đến mức này chứ!

Sáng hôm sau, Bạch Vu đã điều chỉnh lại tâm trạng. Trong sân lại vang lên tiếng cãi cọ chí ch.óe giữa anh và Vân An. Bé Vọng Thư đã quen với việc này, bên ngoài có ồn ào thế nào bé vẫn ngủ khì khì rất ngon.

Thẩm Lạc cùng Bạch Lộ đi đến nơi có Tam Thất. Bạch Vu định đi theo nhưng Thẩm Lạc không cho, bắt anh ở nhà phụ Vân An trông con. Hai cô gái vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã tới nơi.

Thẩm Lạc cẩn thận đào lấy củ Tam Thất hoàn chỉnh. Bạch Lộ đợi chán quá nên bảo Thẩm Lạc một tiếng rồi đi loanh quanh xem xét. Đến khi Thẩm Lạc đào xong, nhìn quanh mới phát hiện Bạch Lộ đã biến mất!

"Lộ Lộ!"

Thẩm Lạc gọi mấy tiếng không thấy hồi âm. Cô cất Tam Thất vào không gian, mua một cây gậy điện phòng thân từ hệ thống rồi đi tìm bạn. Lúc này, trong lùm cây rậm rạp, Bạch Lộ nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Lạc nhưng không thể phát ra âm thanh. Miệng cô bị bịt kín, tay chân bị trói c.h.ặ.t.

Khi Thẩm Lạc vừa bước tới gần, đám lang thang dưới sự chỉ huy của Lư Khang bỗng nhảy ra bao vây lấy cô.

Nhìn thấy Lư Khang, Thẩm Lạc siết c.h.ặ.t t.a.y, lạnh giọng: "Thủ lĩnh Lư Khang, anh định làm gì!"

Lư Khang mỉm cười, làm động tác mời: "Không làm gì cả, chỉ muốn mời Thánh cái đến lãnh địa của chúng tôi một chuyến. Không biết Thánh cái có nể mặt không?"

Thẩm Lạc không trả lời, hỏi ngược lại: "Giống cái đi cùng tôi đâu?"

Lư Khang ra hiệu cho cánh tay đắc lực của mình là Phong Nha lôi Bạch Lộ từ trong bụi cây ra. Bạch Lộ trừng lớn mắt, lắc đầu quầy quậy, phát ra tiếng "ưm ưm" phản đối.

Lư Khang ra điều kiện: "Nếu Thánh cái chịu đi theo chúng tôi, tôi sẽ thả cô gái này đi. Nếu không..."

Thẩm Lạc trầm mặt, lạnh lùng đáp: “Tôi đi với anh. Thả cô ấy ra.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.