Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Hoàn Khố Phi - Chương 4585: Thú Cưng Có Thân Phận!
Cập nhật lúc: 26/12/2025 23:51
"Phía sau này là phòng tu luyện được bố trí riêng cho các cháu." Đế Lâm Huyên chỉ vào dãy nhà phía sau giới thiệu, "Tu luyện ở đây, nồng độ nguyên khí sẽ cao hơn bên ngoài khá nhiều, tốc độ tu luyện cũng sẽ nhanh hơn."
"Không chỉ vậy, phía sau còn có rất nhiều nơi thích hợp cho việc tu luyện, đến lúc đó hai đứa cứ đi xem một vòng sẽ phát hiện ra ngay."
Trên mặt Đế Lâm Huyên tràn đầy nụ cười từ ái, thấp thoáng vẻ thần bí. Ông cảm thấy những bất ngờ này cứ để hai đứa nhỏ tự mình khám phá thì tốt hơn.
Nghe nói trong này lại có cả phòng tu luyện riêng, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đều kinh ngạc. Phòng tu luyện trước kia họ từng tiếp xúc qua, tu luyện trong đó tốc độ chắc chắn nhanh hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng muốn vào đó đều phải trả cái giá rất đắt. Vậy mà giờ đây ngay trong viện họ ở lại có một phòng tu luyện riêng biệt, điều này quả thực quá kinh người.
Quan trọng nhất là, nồng độ nguyên lực vốn có của Đế thị gia tộc đã vô cùng ấn tượng, nay lại thêm phòng tu luyện trong môi trường này, tốc độ tu luyện sẽ khủng khiếp đến mức nào.
"Chủ nhân, gia đình người quả thực chịu chơi nha!"
Tiểu Bạch ngồi trên vai Đế Bắc Thần, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ thán phục. Sự đầu tư lớn thế này trước giờ chúng chưa từng thấy qua.
"Đúng vậy, nếu không đến đây, ta e là cả đời chẳng biết thế nào là đại gia thực thụ." Tiểu Hắc cũng không nhịn được cảm thán, "Trước kia đi theo chủ nhân tuy chưa bao giờ thấy nghèo túng, nhưng sự xa hoa cỡ này đúng là lần đầu tiên được thấy, bỗng nhiên cảm giác bản thân thật có đẳng cấp a."
Tiểu Hắc vuốt vuốt bộ lông mượt mà của mình, giờ nó cũng là một con yêu thú có thân phận rồi.
"Nhìn cái bộ dạng đắc ý của ngươi kìa." Bạch Long trong Hỗn Độn Chi Giới nhìn thấy vẻ mặt của Tiểu Hắc không nhịn được lên tiếng cà khịa.
"Ta tính tình như thế đấy, làm sao nào?" Tiểu Hắc bĩu môi, "Ngươi dám bảo ngươi không thích chỗ này không?"
Từ khi Bạch Long xuất hiện, nó cảm thấy rất bất lực, chúng như thể bát tự không hợp, cứ hễ gặp nhau là phải đấu khẩu vài câu.
"Chỗ này quả thực rất tốt, có ích cho việc tu luyện của chúng ta." Bạch Long nhún vai nói.
"Thế chẳng phải là được rồi sao."
Sau khi dạo quanh sân một lát, Hạ Uyển Dung lên tiếng: "Hai đứa đi đường xa chắc cũng mệt rồi, còn một lúc nữa mới đến bữa tối, hay là các cháu cứ nghỉ ngơi ở đây một lát, đến tối ta sẽ sai người sang gọi được không?"
"Vậy đa tạ tổ mẫu."
"Khách sáo làm gì? Được làm chút việc cho cháu trai bảo bối của ta, đó mới là điều ta vui nhất."
Hạ Uyển Dung vui vẻ vuốt tay Đế Bắc Thần, giờ bà nhìn cháu trai và cháu dâu càng nhìn càng thuận mắt, càng nhìn càng hài lòng.
"Được rồi, các cháu cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, dù sao cũng đã về rồi, tương lai còn dài." Đế Lâm Huyên cũng lên tiếng.
"Nghỉ ngơi đi nhé, nếu cần gì cứ sai bảo người hầu, đừng ngại."
Đế Dục Tuyệt quan tâm nhìn hai người. Vốn dĩ ông cũng muốn nán lại trò chuyện thêm, nhưng từ khi hai vị lão gia t.ử đến, ông gần như không còn đất diễn, mọi lời nói đều bị nhị lão tranh mất rồi.
"Chúng con biết rồi ạ."
"Bạn bè của các cháu ta đã sai người đi mời rồi, chắc sẽ đến ngay thôi. Dãy nhà kia là phòng cho khách, các cháu có thể sắp xếp cho họ ở đó." Đế Dục Tuyệt nói thêm.
