Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Hoàn Khố Phi - Chương 5315: Quan Càn Phẫn Nộ!
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:44
“Ngươi nói ai nhập nhằng thật giả?”
Ánh mắt Đế Bắc Thần lạnh xuống, lúc trước họ lười so đo với Quan Càn, nhưng tên này không những không biết điều, ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu!
“Ta nói chính là...”
Quan Càn trợn mắt, định chỉ thẳng mặt Bách Lý Hồng Trang, nhưng bị ánh mắt đáng sợ của Đế Bắc Thần trấn áp, chữ “ngươi” cuối cùng mắc kẹt trong cổ họng không thốt ra được.
Ánh mắt thật đáng sợ, Quan Càn không khỏi rùng mình, ánh mắt sắc bén mang theo sát khí kinh người và sự uy h.i.ế.p, khiến hắn cảm thấy giây tiếp theo sẽ bị nam t.ử tuấn tú này tiêu diệt.
Thấy Quan Càn im miệng, Đế Bắc Thần mới thu hồi ánh mắt. Quan Càn trước mắt tuổi cũng không lớn, khoảng mười tám, nên họ cũng lười so đo nhiều.
“Ta muốn đăng ký thi Minh văn sư.” Bách Lý Hồng Trang lấy ra một túi Càn Khôn đưa cho nữ nhân viên: “Đây là một vạn linh thạch.”
Nữ nhân viên nhận lấy linh thạch, không khỏi nhìn về phía Quan Càn: “Quan công t.ử, chuyện này...”
“Hôm nay hiệp hội chúng ta rất bận, không thể tiến hành thi, nếu ngươi muốn thi thì đợi ba ngày sau quay lại đi, vừa khéo lúc đó cũng có vài học đồ Minh văn sư muốn thi.”
Vẻ mặt Quan Càn đầy kiêng kỵ, tuy vẫn rất không vui, nhưng thấy Bách Lý Hồng Trang tùy tiện lấy ra một vạn linh thạch, e là cũng có chút bối cảnh.
Hôm nay sư phụ hắn không có ở đây, ba ngày sau sư phụ sẽ xuất quan, đến lúc đó hắn sẽ chống mắt lên xem người phụ nữ nhập nhằng thật giả này mất mặt thế nào!
Chẳng qua, đối mặt với Đế Bắc Thần, lúc này hắn không dám nói gì thêm.
Sau khi hẹn thời gian, nhóm bốn người Bách Lý Hồng Trang liền rời đi trước, đợi ba ngày sau quay lại thi.
Nhìn nhóm Bách Lý Hồng Trang rời đi, Quan Càn mới dậm chân, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
“Chẳng phải chỉ là kẻ không tìm được đạo sư sao? Thế mà cũng kiêu ngạo như vậy! Đến lúc đó cho các ngươi biết sự lợi hại của Công hội Minh văn sư chúng ta!”
Hắn là đệ t.ử của Quan đại sư, từ trước đến nay luôn được mọi người tung hô, hôm nay kẻ đáng c.h.ế.t kia dám đối xử với hắn như vậy, hắn nhất định phải điều tra rõ thân phận của mấy tên này, gỡ lại bàn thua này!
Hai nữ nhân viên thấy Quan Càn đợi đối phương đi rồi mới dám lên tiếng mắng c.h.ử.i, lập tức cũng cạn lời, sau lưng thì ra oai cái gì, có bản lĩnh thì vừa rồi nói thẳng mặt người ta ấy...
“Tên Quan Càn đó ta thấy chỉ là kẻ thùng rỗng kêu to, thuật Minh văn căn bản chẳng ra gì, nhưng tính khí thì không nhỏ.” Bách Lý Ngôn Triệt cười khẩy: “Tên kia lúc trước thế mà tin lời hắn nói thật.”
“Chúng ta cũng không biết tên kia tin thật hay giả, nói không chừng chỉ là để lấy lòng Quan Càn nên cố ý giả vờ thôi.” Linh Nhi chậm rãi nói.
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười: “Quan Càn đã là đệ t.ử thân truyền của vị Quan đại sư kia, người cầu cạnh hắn tự nhiên không ít, vài câu nịnh nọt có thể khiến hắn vui vẻ, đây là một cuộc làm ăn có lời.”
“Không ngờ thi Minh văn sư còn phải đợi ba ngày sau, cũng phiền phức thật.” Tiểu Hắc bất đắc dĩ, trước kia chủ nhân thi Luyện d.ư.ợ.c sư toàn là thi luôn.
“Không sao, dù sao chúng ta cũng phải ở lại đây một thời gian.” Bách Lý Hồng Trang cười nhạt: “Về trước đã.”
Khi Tiêu Sắt Vũ trở lại Quang Minh Thánh Hội, Đồng Vận Thư đã bị Lư Hoành Duy gọi đi rồi, rõ ràng là phê bình bà ta xử lý việc này không thỏa đáng, không biết sẽ có hình phạt gì.
