Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Hoàn Khố Phi - Chương 7890: Tự Tin, Đế Vũ Mị!
Cập nhật lúc: 28/01/2026 07:12
Sau khi Bách Lý Hồng Trang lau sạch vết m.á.u trên người Đế Bắc Thần, nàng mới chú ý thấy những vết thương rợn người kia đang nhanh ch.óng khôi phục, đôi mắt đẹp thoáng hiện một tia kinh hỉ.
"Dược hoàn Cung Tuấn đưa cho chàng hiệu quả thật kinh người."
Hiệu quả như vậy so với đan d.ư.ợ.c họ thường dùng thì tốt hơn nhiều, hèn chi nàng thấy sắc mặt Đế Bắc Thần dần chuyển biến tốt lên.
Vốn nàng còn tưởng đương sự vì không muốn để lộ vẻ yếu thế mà cố gồng mình, giờ mới hiểu đều là nhờ công hiệu của đan d.ư.ợ.c.
Đế Bắc Thần nhàn nhạt mỉm cười: "Đừng nhìn gã ngày thường không có dáng vẻ đoàng hoàng, thực chất món tốt trong tay không ít đâu."
Bách Lý Hồng Trang liên tưởng đến điệu bộ thường ngày của Cung Tuấn, không nhịn được cười nói: "Đúng là vậy, gã vốn là kẻ mê tiền, trên người có rất nhiều đồ tốt, nhưng cũng chỉ có chàng mới có thể khiến gã cam tâm tình nguyện dâng ra mấy thứ bảo bối này thôi."
"Nếu nàng có hứng thú, ta sẽ bảo gã giao nhẫn trữ vật cho nàng." Đế Bắc Thần nói.
"Thế thì không được." Bách Lý Hồng Trang lắc đầu, "Cung Tuấn đối với chàng rất chân thành, nếu chàng đối xử với gã như vậy, gã chẳng buồn đến c.h.ế.t sao."
"Không đâu."
Bách Lý Hồng Trang khẽ cười, không để tâm thêm.
Ở căn phòng bên cạnh, Cung Tuấn đột nhiên hắt hơi một cái.
"Lẽ nào có người đang nhắc đến mình?" Gã nghi hoặc xoa xoa mũi, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Không lẽ là Ngũ Công Chúa đấy chứ?"
Nghĩ đến đây, gã không khỏi thở dài.
Vốn gã không định để Ngũ Công Chúa xuất hiện sớm như vậy, không ngờ lần này bất ngờ gặp hiểm nguy, khiến Ngũ Công Chúa trực tiếp chạy tới đây luôn.
"Ngũ Công Chúa so với năm xưa đã tiến bộ không ít, chắc hẳn không đến mức để Đại Công Chúa phát hiện ra manh mối đâu.
Lát nữa Ngũ Công Chúa tới, mình phải hỏi cho kỹ mới được."
Đang lúc gã còn đang cân nhắc thì Đế Vũ Mị đã xuất hiện trong phòng.
Cung Tuấn vừa định thay y phục, không ngờ vừa quay đầu lại đã thấy Đế Vũ Mị đang nghiêng đầu, cười hì hì nhìn mình, gã liền vội vàng mặc áo vào lại.
"Ngũ Công Chúa, người dù sao cũng là nữ t.ử, lúc tới chí ít cũng phải đ.á.n.h tiếng một câu chứ." Cung Tuấn cạn lời nói.
"Thế thì có hệ trọng gì?" Đế Vũ Mị vẻ mặt không chút để tâm, "Thế nào?
Biểu hiện của ta hôm nay không tệ chứ?"
"Cũng được đi." Cung Tuấn miễn cưỡng đáp.
"Sao biểu cảm của ngươi lại kỳ quặc thế?" Đế Vũ Mị có chút nghi hoặc, "Đúng rồi, Ca ca hiện giờ thế nào?"
"Chủ t.ử đã uống đan d.ư.ợ.c rồi, sẽ sớm ổn thôi." Cung Tuấn nói, "Ngũ Công Chúa, hiện tại không chắc chắn được chủ t.ử đã khôi phục bao nhiêu ký ức, người lát nữa không được đường đột thử dò xét đâu.
Ta thấy người tốt nhất là nên trở về trước đi, đừng để Đại Công Chúa phát hiện."
"Ta biết Đại tỷ biết ta và ngươi có quan hệ khá tốt, từ khi ngươi đi, tỷ ấy luôn theo dõi động tĩnh của ta, nhưng lần này ta ra ngoài cũng đã có chuẩn bị cả rồi.
Đại tỷ dạo gần đây đang bận rộn chuyện khác, tạm thời không chú ý đến việc ta rời đi đâu." Đế Vũ Mị đầy vẻ tự tin nói.
"Người chắc chứ?" Cung Tuấn có chút hoài nghi.
"Ta chắc chắn!" Đế Vũ Mị nhấn mạnh ngữ điệu, "Ta dù sao cũng sống bấy nhiêu năm rồi, kiểu gì mà chẳng có chút tiến bộ."
"Vậy người có chú ý thấy Tứ Hoàng T.ử dạo gần đây có động tĩnh gì không?"
"Nhan Tứ Ca vẫn như trước đây thôi, suốt ngày thần long kiến thủ bất kiến vĩ, nhưng ta nghe nói huynh ấy muốn tìm Nhị Ca trước, liên kết sức mạnh của Nhị Ca để ngăn không cho Ca ca trở về."
Nói đến đây, Đế Vũ Mị cũng nhíu mày: "Nhan Tứ Ca dạo gần đây tốn không ít công sức, lôi kéo rất nhiều người ủng hộ huynh ấy trở thành Ma Đế.
Ta thấy ngươi phải tăng tốc để Ca ca trở về đi, nếu không vị trí này một khi bị Nhan Tứ Ca cướp mất thì phiền phức to rồi."
---
