Miên Miên - Chương 3
Cập nhật lúc: 29/06/2026 08:04
Đến khi hoàn hồn.
Ta đã ngồi xuống bên cạnh chàng.
Nhìn vạt áo đang mở của chàng, ma xui quỷ khiến hỏi: “Có thể để ta sờ một chút không?”
Vành tai chàng đỏ bừng.
Giọng khàn khàn: “Được...”
Ta đưa tay chạm thử.
Chàng khẽ hít vào một hơi.
Ta sợ hãi, không biết chàng thấy dễ chịu hay khó chịu.
Ánh mắt khẽ hạ xuống, ta nhìn đôi môi của chàng.
Đôi môi chàng đỏ thắm, hình dáng rất đẹp.
Không giống môi của Tạ Vân Từ.
Môi Tạ Vân Từ rất mỏng, lúc nào cũng mím c.h.ặ.t, rất hiếm khi cười với ta.
Ta đưa tay, đầu ngón tay vừa chạm đến khóe môi chàng.
Đúng lúc ấy cửa phòng bị người đá tung.
Tạ Vân Từ xông vào, nhìn rõ cảnh trước mắt, sắc mặt lập tức âm trầm đến cực điểm:
“Tang Miên, nàng đang làm gì ở đây?”
Ta bị hắn dọa giật mình, ngượng ngùng rụt tay về.
Tiểu lang quân bên cạnh mặc cho ta sờ tới sờ lui, nhìn Tạ Vân Từ.
Ánh mắt cũng không còn vẻ dịu dàng như khi nhìn ta nữa, mà lạnh lẽo như băng.
Chàng đột nhiên ghé sát lại, tựa vào bên cạnh ta.
“Nàng thấy môi ta có mềm không?”
Ta hiểu chàng đang hỏi điều gì.
Hai má nóng bừng.
Ánh mắt của Tạ Vân Từ đứng ở cửa nhìn ta, càng chẳng còn chút ấm áp.
Nhưng A tỷ từng dạy ta không được nói dối.
Ta lắp bắp, nhỏ giọng đáp: “Ừm... rất mềm.”
Chàng bật cười, dung mạo yêu kiều rực rỡ, đẹp đến mê hồn.
Rồi cúi người, hôn nhẹ lên má ta một cái.
Ta ngẩn người.
Tim đập nhanh như một con thỏ nhỏ.
“Ta tên A Lân, sau này sẽ là người của nàng.”
Giọng nói của chàng như chiếc móc nhỏ.
Móc lấy trái tim ta, khiến ta chẳng còn biết phương hướng.
Trong lòng như vừa ăn một miếng mật đường lớn, ngọt ngào vô cùng.
Chàng nói chàng là người của ta rồi.
Mùa đông sẽ có người sưởi ấm giường cho ta.
Ta sẽ không cần ngủ một mình, không còn sợ tiếng sấm nữa.
A tỷ nói, ta bảo chàng làm gì, chàng cũng sẽ bằng lòng.
Ta mới chỉ sờ chàng một chút.
Người A Lân vừa mềm vừa ấm.
Ta còn chưa kịp bảo chàng làm gì!
Thì Tạ Vân Từ đã xông vào.
Nghĩ đến những chuyện đó, ta nhìn Tạ Vân Từ đang đứng chặn ở cửa, trong ánh mắt không khỏi nhiều thêm vài phần chán ghét.
8
“Tạ đại nhân có thể nhường đường một chút, thuận tiện đóng cửa lại được không?”
“Ta còn muốn làm chút chuyện khác với chàng ấy…”
Ta lấy hết can đảm, nhưng giọng vẫn yếu ớt, khí thế không đủ mà đuổi người.
Tạ Vân Từ giống như bị một mũi gai vô hình đ.â.m xuyên qua thân thể.
Sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
Hắn bước nhanh đến trước mặt ta.
Kéo ta về bên cạnh hắn.
Đồng t.ử đen kịt, như muốn nuốt sạch tất cả.
Hắn giơ tay, lau đi lau lại nơi vừa rồi A Lân đã hôn ta.
Ta vừa ngẩng đầu muốn nói chuyện.
Liền đối diện với gương mặt lạnh như băng sương của Tạ Vân Từ.
“Tạ đại nhân, ngài lau làm ta hơi đau…”
Tạ Vân Từ dường như rất tức giận.
Hắn đè thấp giọng, nổi giận với ta: “Tang Miên! Nàng có biết đây là nơi nào không?”
“Hắn lại là người gì?”
“Nếu không phải ta đi theo đến đây, kẻ ngốc như nàng suýt chút nữa đã bị người ta…”
Hắn ngừng lời.
Chỉ còn đáy mắt đỏ rực.
Ta giãy khỏi lòng bàn tay hắn.
Lòng bàn tay Tạ Vân Từ lạnh buốt.
Kiếp trước, Tạ Vân Từ chưa từng chạm vào ta, ngay cả đến gần ta một bước cũng không bằng lòng.
Cho nên, ta không ngờ sức tay của hắn lại lớn đến vậy.
Chẳng thoải mái bằng người nam nhân A tỷ cho ta chút nào.
“Người trong thiên hạ đều có thể lừa ta, bắt nạt ta, chỉ có A tỷ là không!”
“Đây chính là nam nhân tỷ tỷ tìm cho ta, sau này ta sẽ là thê chủ của chàng ấy.”
Ta tưởng mình đã giải thích rõ ràng rồi.
Nhưng Tạ Vân Từ lại run rẩy đến cả đầu ngón tay.
Hắn giữ c.h.ặ.t cổ tay ta, không cho phân trần: “Theo ta về!”
A Lân nhíu mày, khóe môi đỏ thắm cong lên thành một độ cong châm chọc:
“Tạ đại nhân, rõ ràng biết Tang Miên từng bị thương, phản ứng chậm hơn người khác một chút, vậy mà còn đối xử với nàng như thế, ép buộc nàng sao?”
“Miên Miên thích ai, mới có thể ở bên người đó.”
Giọng chàng dịu dàng giống như A tỷ.
Tạ Vân Từ chạm phải ánh mắt của chàng.
Ngay khoảnh khắc sau, Tạ Vân Từ che mắt ta lại, không cho ta nhìn A Lân.
“Hắn rất bẩn… đừng nhìn hắn nữa.”
Ta gạt tay Tạ Vân Từ ra.
Hoàn toàn không hiểu, trên người A Lân sạch sẽ lắm, còn tắm đến thơm tho, rốt cuộc bẩn ở chỗ nào.
A Lân ngẩng mặt lên, đuôi mắt đỏ hồng, đáng thương nhìn ta:
“Thê chủ, ta chưa từng có người khác.”
“Ta sạch sẽ hơn Tạ đại nhân, bất kể thân hay tâm, đều chỉ có một mình thê chủ.”
Ánh mắt ta nhìn Tạ Vân Từ càng thêm bất mãn.
Tạ Vân Từ muốn phản bác.
Môi mấp máy hồi lâu, lại chẳng phát ra được chút âm thanh nào.
9
Ta nhìn thoáng qua sắc trời ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn chạng vạng, mặt trời chiều giống như một lòng đỏ trứng vịt đang chảy dầu.
Trời đã muộn rồi.
Nếu ta về quá muộn, mẹ sẽ lo lắng.
Ta đành hẹn với A Lân: “Mấy ngày nữa ta sẽ đến đón chàng.”
Nếu ta đã từng sờ chàng.
Chàng lại từng hôn ta, vậy ta phải chịu trách nhiệm với chàng.
Ánh mắt A Lân sáng lên.
Độ cong nơi khóe môi, cong lên rồi lại cong thêm.
“Miên Miên, chúng ta ngoéo tay.”
Ta ngồi xổm xuống, rất nghiêm túc ngoéo tay với chàng.
Ngón tay thon dài của chàng và ngón tay ta quấn c.h.ặ.t lấy nhau.
Sau khi ngoéo tay xong.
Chàng đột nhiên nghiêng người về phía trước, nhẹ nhàng ôm ta một cái.
Ta áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng.
Tiếng tim đập bên tai thật nhanh, giống như tiếng trống vậy.
