Miên Miên - Chương 5
Cập nhật lúc: 29/06/2026 08:05
Hắn nhìn về phía ta, ánh mắt như một ngọn nến, khẽ lay động.
Ông trời lại không chiều lòng người.
Bức thư trong tay ta còn chưa viết xong đã bị trận gió này thổi bay ra ngoài.
Không lệch không nghiêng, rơi ngay trước mặt Tạ Vân Từ.
Trên giấy thư viết một câu thơ kiếp trước ta từng học thuộc.
“Chỉ mong lòng chàng giống lòng ta, không phụ ý tương tư.”
Một câu thơ ngắn ngủi.
Ta đã lật đi lật lại học thuộc rất lâu.
Chỉ muốn nhận được một câu khen ngợi của Tạ Vân Từ.
Nhưng Tạ Vân Từ luôn rất bận.
Ta vất vả lắm mới chặn được hắn lúc hắn hạ triều trở về.
Lắp bắp đọc được nửa câu thơ bày tỏ tâm ý này, Tạ Vân Từ đã đi xa, bận làm chuyện khác rồi.
Đời này.
Câu thơ ta vất vả lắm mới học thuộc được.
Ta viết cho người khác.
Tạ Vân Từ nhìn rõ tờ giấy thư bay xuống.
Đầu ngón tay hắn khẽ rạch một đường.
Bút mực vẽ ra một vệt dài.
Hủy mất cả bức tranh.
Hắn và Thẩm Thanh cùng tranh giành sự ưu ái của A tỷ.
Cuộn tranh bị hủy.
Xem như hắn đã thua.
Tiểu tướng quân Thẩm gia tưởng mình nắm chắc phần thắng, bèn tiến đến trước mặt A tỷ.
A tỷ lạnh lùng liếc hắn một cái: “Ai nói ngươi thắng thì ta phải gả cho ngươi?”
“Thẩm gia là nhà cao cửa rộng, mẹ ngươi quản nghiêm, ta gả cho ngươi chỉ có thể làm thiếp sao?”
Thẩm Thanh gấp đến xoay vòng vòng.
“Chuyện đó không giống nhau…”
A tỷ khẽ hừ một tiếng: “Vậy là ngươi xem thường muội muội ta?”
“Không có gì khác nhau cả, người Miên Miên không gả, ta cũng không gả.”
12
Mấy ngày sau, trong thành tổ chức yến tiệc thơ phú.
Kiếp trước, ta từng mất hết mặt mũi trong yến tiệc như vậy.
Đến nay vẫn còn sợ hãi trong lòng.
A tỷ mời ta cùng đi dự tiệc.
Ta lắc đầu như trống bỏi.
“Không đi! Muội đi rồi một câu cũng không nói được, chỉ liên lụy A tỷ thôi.”
A tỷ nắm tay ta: “Miên Miên, đừng sợ.”
“Mỗi người đều có thứ mình giỏi và không giỏi.”
Tỷ ấy cúi đầu nhìn khung thêu của ta.
Đôi uyên ương thêu trên đó sống động như thật, lông trên cánh cũng rõ ràng từng sợi.
Giọng tỷ ấy càng dịu dàng hơn: “Ví dụ như tay nghề thêu thùa của muội rất tốt.”
“Ngay cả ta cũng không bằng muội.”
A tỷ xoa xoa đỉnh đầu ta:
“Miên Miên chẳng ngốc chút nào, kẻ nào dám nói muội như vậy, ta sẽ xé miệng hắn!”
“Muội chỉ quá đơn thuần, giống như một tấm gương.”
“Người khác ghét muội, là vì nhìn thấy chính bọn họ trong tấm gương ấy.”
Ta nghe hiểu mà như không hiểu, gật gật đầu.
Chậm rãi nắm lấy tay áo A tỷ.
Tỷ ấy sẽ không lừa ta…
Ta theo A tỷ đi dự tiệc.
Ta ngoan ngoãn ngồi sau lưng A tỷ, chờ tỷ ấy đút cho ăn.
Thỉnh thoảng ăn một miếng bánh vân phiến, uống một chén trà, thuận tiện hai mắt sáng rực nhìn A tỷ “đại sát tứ phương”, khiến bốn phía kinh diễm.
Khi miệng ta đang nhét đến phồng cả lên.
Ta nhìn thấy Tạ Vân Từ.
Ta bực bội nhíu mày.
Ở đâu cũng có thể gặp hắn.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, hắn luôn thích đi theo bên cạnh A tỷ.
Chỉ là lần này, Tạ Vân Từ không đến một mình, bên cạnh hắn còn có một nữ t.ử mặc váy gấm màu trắng mây nhạt, yếu mềm xinh đẹp.
Ta thích ngắm mỹ nhân tỷ tỷ, không nhịn được nhìn thêm hai cái.
Bỗng nhiên nhớ ra.
Vị mỹ nhân tỷ tỷ này hẳn chính là vị hôn thê mà đời này Tạ Vân Từ đã định hôn, tiểu thư Thôi gia ở Thanh Hà.
Ánh mắt Tạ Vân Từ và ta chạm nhau.
Hắn không còn nhìn chằm chằm vào ta như thể ta nợ tiền hắn nữa, mà rất nhanh đã thu hồi ánh mắt, rót trà châm nước cho Thôi tiểu thư bên cạnh.
Lại lần lượt giới thiệu với nàng những người đến dự tiệc, không biết nói chuyện cười gì, chọc Thôi tiểu thư cười khẽ không ngừng.
Ta nhìn đến mất hứng, cũng nhàn nhạt thu hồi ánh mắt.
Sau khi thành thân với Tạ Vân Từ, căn bệnh lúc nào cũng đau lòng kia, đời này không còn tái phát nữa.
Phát hiện ra thay đổi này, ta vui vẻ một hồi lâu.
Chỉ là nhớ tới những chuyện Tạ Vân Từ làm cho mỹ nhân tỷ tỷ, kiếp trước hắn lại chưa từng làm cho ta một chuyện nào.
13
A tỷ mở miệng thành văn, hạ b.út thành gấm vóc.
Trạng nguyên, thám hoa lang trong yến tiệc… đều cam bái hạ phong.
A tỷ được Trưởng công chúa để mắt, mời tỷ ấy qua nói chuyện.
Không có A tỷ, trong yến tiệc chỉ còn lại một mình ta cô đơn lẻ loi.
Bọn họ bắt đầu chơi chuyền hoa theo tiếng trống, ngâm thơ làm phú.
Còn lấy ra một bộ văn phòng tứ bảo có nghiên mực ngọc đen, làm phần thưởng cho người thắng.
Ta không nhịn được, nhìn chằm chằm bộ văn phòng tứ bảo kia thêm mấy lần.
Kiếp trước, ta âm thầm tích góp bạc rất lâu, muốn mua một bộ văn phòng tứ bảo, làm lễ vật mừng sinh thần Tạ Vân Từ, cho hắn một niềm vui bất ngờ.
Khoảng thời gian đó, ngay cả trong mộng ta cũng lẩm bẩm nhắc đến văn phòng tứ bảo, còn bị Tạ Vân Từ nghe thấy.
Hắn còn cười nhạo ta mấy câu:
“Miên Miên, không muốn ăn kẹo nữa, muốn văn phòng tứ bảo rồi sao? Nàng biết đó là thứ gì không?”
Hắn cười rất nhạt: “Ngoan, đừng đòi nữa, có rồi nàng cũng không dùng được!”
Đúng vậy, ta ngu ngốc như thế, có được cũng không dùng được.
Ta cúi đầu, vội c.ắ.n hai miếng bánh thơm phức trong tay.
Cách đó không xa, Tạ Vân Từ vẫn nhìn văn phòng tứ bảo đến xuất thần.
Mãi đến khi Thôi tiểu thư bên cạnh hắn kéo kéo tay áo hắn.
Nàng ghé lại gần Tạ Vân Từ, dường như nhỏ giọng nói một câu, nàng cũng muốn.
“Nhị tiểu thư Tang gia…” Một giọng nói trong trẻo vang lên.
