Miểu Miểu Vào Lòng Ta - 3
Cập nhật lúc: 13/08/2026 17:02
Hắn ngồi sát thêm mấy tấc.
“Phu nhân, hình như ta say rồi.”
Hơi thở nóng hổi mang theo mùi đàn hương lẫn men rượu phả bên cổ ta.
Không hiểu vì sao lại dễ chịu đến lạ.
Hai người nhìn nhau thật lâu.
Ánh mắt Dung Hoài An chậm rãi hạ xuống môi ta.
Rồi hắn cúi đầu, khẽ chạm lên đó một cái, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Ta quên cả thở.
Trong khoảnh khắc ấy, cả thế gian dường như im bặt, chỉ còn tiếng tim mình đập liên hồi.
Dung Hoài An không làm gì thêm.
Hắn tự nhiên nắm tay ta, đan mười ngón vào nhau rồi nhắm mắt tựa vào thành xe.
Khóe môi còn thấp thoáng một nét cười.
Sáng hôm sau tỉnh rượu, hắn lại trở về dáng vẻ quân t.ử đoan chính thường ngày.
“Hôm qua ta say, có làm gì khiến phu nhân không vui không?”
Ta nhìn hắn.
Hắn thật sự không nhớ sao?
“Không có.”
Nụ cười của hắn lập tức sâu thêm vài phần.
“Vậy thì tốt.”
Chớp mắt đã hơn một tháng sau ngày thành thân.
Một hôm, mẫu thân của Dung Hoài An sai người sang nói rằng phu nhân Trấn Bắc tướng quân mở tiệc, muốn mời ta cùng đi.
Dung Hoài An khi ấy đang xử lý công vụ, nghe xong liền hỏi.
“Nàng có muốn đi không?”
“Nếu không thích, ta sẽ thay nàng từ chối.”
Ta lập tức gật đầu.
“Muốn chứ.”
“Ngày nào cũng ở trong phủ buồn lắm.”
Người Dung gia tính tình đều hòa nhã, ta ở cạnh họ vô cùng thoải mái.
Ngày hôm sau, yến tiệc trong phủ Trấn Bắc tướng quân được bày biện rất tinh tế.
Trong đình giữa hồ có ca kỹ gảy đàn, quanh thủy tạ tiếng nói cười không dứt.
Các vị phu nhân ngồi trò chuyện chuyện nhà.
Nói một hồi, chẳng hiểu sao đề tài lại chuyển sang ta.
“Hoài An tính tình lạnh nhạt, ngày thường hai đứa sống với nhau có thuận hòa không?”
Một vị phu nhân thẳng tính bật cười.
“Hắn nhiều năm không chịu cưới vợ, ta còn từng tưởng hắn có sở thích đoạn tụ nữa cơ.”
Người bên cạnh lập tức kéo tay bà ấy.
Ta bị hỏi đến mặt đỏ tai nóng, lắp bắp nửa ngày cũng không đáp nổi.
May mà mẫu thân lên tiếng giải vây.
“Con dâu ta tuổi còn nhỏ, các người đừng trêu nó quá.”
Bà quay sang ta, chỉ về phía trước.
“Miểu Miểu, bên kia đang chơi ném tên vào bình.”
“Con sang đó chơi đi.”
Ta lập tức vui vẻ đứng dậy.
“Đa tạ mẫu thân.”
“Mẫu thân là tốt nhất.”
Bà nghe vậy liền cười đến híp mắt.
“Con bé này, chỉ giỏi dỗ người.”
Ta đi đến khoảng sân phía trước chính sảnh.
Giữa sân đặt một chiếc bình đồng, bên cạnh là mấy mũi tên trúc.
Ta cầm một mũi lên, thử trọng lượng rồi đứng ngoài vạch.
Tay trái giữ tên, tay phải chỉ tùy ý vung nhẹ.
Mũi tên xé gió thành một đường cong, chuẩn xác rơi vào miệng bình.
Chiếc bình đồng phát ra tiếng vang giòn tan.
Ta hài lòng phủi tay.
Lâu rồi không luyện, xem ra tay nghề vẫn chưa mai một.
Một công t.ử đứng gần nhất tròn mắt nhìn ta.
“Cô nương, tài ném tên thật lợi hại.”
“Tại hạ Trần Hằng Chi, người phủ Trấn Viễn tướng quân, đứng hàng thứ sáu trong nhà.”
“Không biết cô nương…”
Hắn chưa nói hết câu thì Tiểu Thúy đã tìm đến, ghé tai ta nói mấy câu.
Ta quay lại nhìn Trần Hằng Chi.
“Trần công t.ử vừa rồi muốn hỏi gì?”
Không hiểu vì sao hắn bỗng co người lại, còn lùi về sau hai bước.
“Không… không có gì.”
Yến tiệc kéo dài tới chập tối mới tan.
Ta theo mẫu thân chuẩn bị về phủ, Trần phu nhân cũng cùng chúng ta đi ra phía cửa.
Trần Hằng Chi đứng cạnh bỗng lén kéo tay áo bà, sốt ruột gọi.
“Mẫu thân!”
Bà liếc hắn một cái rồi quay sang mẫu thân ta.
“Dung phu nhân, không biết vị cô nương này đã hứa gả cho ai chưa?”
Ta ngẩn người.
Có lẽ vị phu nhân ấy mới hồi kinh, lại thấy ta lạ mặt nên tưởng ta là biểu cô nương nào đó đang ở nhờ Dung phủ.
Bà nói tiếp.
“Tiểu nhi nhà ta vừa gặp đã đem lòng thương mến vị cô nương này, nhất quyết giục ta đến hỏi.”
“Nếu chưa có hôn phối, không biết có thể để hai đứa qua lại, tìm hiểu nhau một thời gian không?”
Mẫu thân ta cười gượng.
“Trần phu nhân mới về kinh nên có lẽ chưa biết.”
“Thu Miểu là con dâu ta.”
Khóe môi Trần Hằng Chi vừa nhếch lên lập tức rũ xuống.
Hắn như sắp khóc đến nơi.
“Vậy… Đàm cô nương có ý định hòa ly không…”
Còn chưa nói hết câu, hắn đã kêu lên đau đớn.
Mẫu thân hắn hung hăng giẫm thẳng lên chân con trai.
Đúng lúc ấy, sau lưng ta bỗng nổi lên một trận lạnh lẽo.
“Phu nhân, nên về nhà rồi.”
Ta quay đầu.
Dung Hoài An đang đứng cách đó không xa.
Ta không biết hắn đã nghe được bao nhiêu.
Trên đường về, Dung Hoài An nhắm mắt dưỡng thần, suốt quãng đường không nói một lời.
Không khí trong xe lạnh đến mức gần như đóng băng.
Một hồi lâu sau, hắn mới bình thản gọi tên ta.
“Miểu Miểu.”
Ta vội ngồi ngay ngắn.
“Nàng tuổi còn nhỏ, sau này khó tránh gặp phải vài kẻ không đứng đắn như vậy.”
“Nếu lại có ai nói với nàng những lời tương tự, nhớ về kể cho ta nghe.”
Hắn mở mắt nhìn ta.
“Được không?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
“Được.”
Vừa về đến phủ, quản gia đã ôm một chiếc hộp gỗ bước tới.
“Phu nhân, đây là lễ bộ thượng thư phu nhân sai người đưa sang, dặn rằng nhất định phải để người tự tay mở xem.”
Ta lập tức nhận ra là đồ đại tỷ gửi.
Nhưng nàng lại gửi gì mà thần thần bí bí như thế?
Sau bữa tối, Dung Hoài An có việc gấp phải sang thư phòng xử lý công vụ.
Ta một mình mở hộp.
Bên trong xếp mấy quyển sách.
Ta còn đang kinh ngạc vì từ bao giờ đại tỷ lại thích đọc sách, liền tiện tay mở một quyển ra.
Chỉ nhìn đúng một trang, ta lập tức đóng sầm lại.
Mặt nóng bừng lên tận mang tai.
Đại tỷ thật sự gửi cho ta cả một hộp xuân cung đồ.
