Minh Châu Khác Đường - Chương 1
Cập nhật lúc: 19/08/2026 23:03
Ta nghe cung nhân đọc xong thánh chỉ thì vội vã ngẩng đầu nhìn phụ mẫu và huynh trưởng.
Trên mặt họ không lộ chút bất ngờ nào.
Tỷ tỷ đang quỳ phía sau họ, cúi đầu thu mắt.
Họ sớm đã biết sẽ có ngày hôm nay.
Đầu óc ta ong lên, lòng thoáng chốc lạnh đi nửa phần.
Ta cứ ngỡ họ chỉ thiên vị nhưng không ngờ họ chán ghét ta đến mức muốn tống khứ nữ nhi mình cho người khác.
Công công truyền chỉ mỉm cười đưa thánh chỉ đến trước mặt ta: "Chúc mừng Nhị cô nương, cô nương mau mau tiếp chỉ tạ ơn đi."
Ta im lặng nhìn cuộn thánh chỉ ấy.
Tính tình Trưởng công chúa quái gở, hành sự hoang đường, trong phủ nam sủng nối tiếp nhau, người trong kinh thành ai mà chẳng biết.
Ta mới bị hủy hôn không lâu, nay lại trở thành nữ nhi của Trưởng công chúa, sau này muốn bàn chuyện hôn nhân lại càng thêm khó khăn.
Việc này, phụ mẫu và huynh trưởng đều rõ cả nhưng họ chẳng hề nói lấy một câu.
Huynh trưởng thấy ta chần chừ chưa tiếp chỉ thì vội hạ giọng: "Đừng vì muội mà liên lụy cả phủ."
Họ hoàn toàn không định cho ta cơ hội từ chối.
Ta cố nở nụ cười, dứt khoát nhận lấy thánh chỉ: "Thần nữ, khấu tạ hoàng ân!"
Tình thân mà ta xem trọng chẳng qua cũng chỉ là thứ người khác tùy ý vứt bỏ.
Sau khi tiễn cung nhân đi rồi, trong sảnh đường im lặng như tờ.
Có lẽ trong lòng phụ thân ít nhiều cũng có chút áy náy, ông lên tiếng: "Trưởng công chúa thân phận tôn quý, nâng đỡ con làm nữ nhi, đây là ân điển mà người thường cầu còn không được."
Ta nhếch môi: "Phụ thân nói rất đúng."
Phụ thân thấy ta hiếm khi ngoan ngoãn như vậy thì hài lòng gật đầu.
Ta cúi người hành lễ: "Nếu vậy, con xin lui về thu dọn đồ đạc."
Sắc mặt mẫu thân hơi biến đổi, nắm lấy tay ta: "Chuyện này cũng không cần vội thế chứ."
Rốt cuộc bà vẫn không đành lòng, nhìn sang phụ thân: "Trưởng công chúa chắc cũng không vội nhất thời, lễ nghi còn chưa qua, nghi thức còn chưa làm. Tuy Tiểu Ngư là nhận nuôi nhưng rốt cuộc vẫn là nữ nhi chúng ta..."
Phụ thân thở dài.
Tỷ tỷ đỏ mắt che mặt: "Nếu phụ mẫu không nỡ hay là để con đi đi! Muội muội mới từ trang trại về được ba năm, con đã ở bên phụ mẫu mười sáu năm rồi hay là để muội muội ở lại bầu bạn cùng phụ mẫu thêm đi."
Mẫu thân nghe vậy lập tức buông tay ta ra, ôm lấy tỷ tỷ mà khóc: "Sao có thể thế được? Con là tâm can bảo bối của mẫu thân mà!"
Huynh trưởng nhíu mày: "Nói năng gì lạ vậy? Thánh chỉ đã ban, hoàng mệnh đâu phải chúng ta muốn sửa là sửa?"
Dù ta đã chứng kiến cảnh tượng tương tự vô số lần nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi nhói đau.
Trong cái nhà này, ta mãi là kẻ thừa thãi.
Từng câu từng chữ của họ như nhát d.a.o lăng trì cắt sạch m.á.u thịt của ta dành cho gia đình này.
Ta không nhịn được cười lạnh: "Được thôi, nếu tỷ tỷ đã sẵn lòng thì chúng ta cùng cầu xin trước Trưởng công chúa."
"Trưởng công chúa đã có thể dùng minh châu làm tín vật giao cho mẫu thân chọn lựa, chưa chắc đã không thể thông cảm mà thay đổi."
Tỷ tỷ không ngờ ta lại nói như vậy, nhất thời sững sờ.
Trong mắt mẫu thân thoáng hiện tia chột dạ.
Bà chắn trước mặt tỷ tỷ, oán trách ta: "Từ khi con về nhà luôn muốn cướp đồ của tỷ tỷ, nay hai viên minh châu đều cho con rồi, con còn không hài lòng chỗ nào?"
Ta tự giễu cười: "Con có tư cách gì mà không hài lòng?"
"Đủ rồi!"
Phụ thân nghiêm giọng ngắt lời chúng ta: "Ồn ào náo loạn, ra thể thống gì nữa!"
Mẫu thân và tỷ tỷ ôm nhau khóc, huynh trưởng im lặng không nói nửa lời.
Ta chẳng buồn nhìn màn kịch tình thâm mẫu t.ử bọn họ thêm nữa, lặng lẽ xoay người rời đi.
Sau khi về phòng, nha hoàn đưa đến không ít đồ đạc: "Nhị cô nương, đây là lão gia đặc biệt lấy từ kho ra cho cô nương."
Chẳng qua là phụ thân lo lắng khi ta diện kiến Trưởng công chúa ăn mặc không chỉnh tề, làm mất thể diện của Tưởng phủ.
Ta cầm lên một chiếc trâm ngọc hình hoa sen.
Trâm ngọc này vốn có một đôi.
Một chiếc khắc hình hoa sen, một chiếc khắc hình cá nhỏ.
Khi huynh trưởng mang đôi trâm về, tỷ tỷ nói để ta chọn trước.
Ta vừa nhìn đã ưng ý ngay chiếc khắc hình cá nhỏ.
Ai ngờ quay đầu lại, tỷ tỷ lập tức nói với mẫu thân: "Mẫu thân nhìn xem, con cá nhỏ này thú vị thật đấy."
"Thích thì cứ đeo đi. "
Mẫu thân chẳng hề do dự, cài ngay chiếc trâm ngọc hoa sen còn lại lên tóc ta.
"Như vậy thì A Ngu đeo chiếc này, tỷ muội một cặp, đẹp biết bao. "
Ta mím môi, thu bàn tay trống rỗng về, nói: "Con muốn chiếc trâm con cá nhỏ kia. "
Mẫu thân và huynh trưởng còn chưa kịp nói gì, tỷ tỷ đã cúi đầu nhét chiếc trâm ngọc hình con cá vào tay ta: "Không sao, nếu A Ngu đã muốn thì cứ đưa cả cho A Ngu. "
Mẫu thân nghe vậy nhíu mày: " Sao có thể cho cả hai chiếc được? A Ngu, con không được ích kỷ như thế. "
"Con không có, con chỉ là..."
"Thôi đi. " Huynh trưởng ngắt lời ta: " Mỗi người một chiếc, không cần nữa thì đem vào kho. "
Cuối cùng tỷ tỷ giữ lại chiếc trâm ngọc con cá, còn chiếc trâm ngọc hoa sen trên đầu ta bị ném vào kho.
Chuyện như thế này chẳng phải chỉ có một lần.
Con ngựa gỗ phụ thân làm, bộ quần áo mới mẫu thân may, quả ngọt huynh trưởng mua về… Chỉ cần tỷ tỷ mở miệng, mọi thứ đều là của tỷ ấy, đâu đến lượt ta muốn hay không muốn.
Ban đầu ta cũng từng oán trách, từng làm loạn nhưng đổi lại chỉ là một câu của phụ thân và huynh trưởng: "A Ngu chỉ biết tranh giành với trưởng tỷ, quá nhỏ nhen, nào có chút phong thái nào của nữ nhi Tưởng phủ?"
Ai ngờ chiếc trâm ngọc hoa sen ấy xoay một vòng lại trở về tay ta.
Ta thở dài một tiếng, xua tay với nha hoàn: " Đem trả lại đi. "
Sự tình đã đến nước này, ta cũng chẳng muốn lấy lại thứ mà người khác đã chọn bỏ đi.
"Tại sao phải trả lại? " Huynh trưởng từ ngoài cửa đi vào.
Huynh ấy nhìn thoáng qua đống đồ trên bàn: "Không thích sao? "
Ta lắc đầu: "Không phải, chỉ là không dùng tới nữa thôi.
“Đã không còn là nữ nhi Tưởng gia, tự nhiên cũng không có lý do gì để cầm đi đồ của Tưởng phủ."
Huynh trưởng nghe vậy nhíu mày: "Muội đang oán trách chúng ta?"
Ta cụp mắt: "Không dám."
Huynh trưởng hít sâu một hơi: "Muội cũng biết mệnh lệnh của hoàng gia không thể trái. Trưởng công chúa không có con cái, người mở miệng xin hoàng thượng ban cho một nữ nhi của Tưởng phủ chúng ta, lẽ nào muội muốn ta và phụ thân đ.á.n.h đổi mạng sống của cả phủ để từ chối sao?”
Phụ thân dù gì cũng là quan tứ phẩm, huynh trưởng giờ đây ở trong triều cũng rất được trọng dụng.
Nếu họ muốn, chuyện này chưa chắc đã không có đường xoay xở nhưng họ không muốn mà thôi.
Họ không muốn dùng tiền đồ để bảo vệ một nữ nhi có cũng được mà không có cũng chẳng sao như ta.
