Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Thế Giới Thiên Tai - Chương 39: Thiên Tai Cực Nhiệt Cực Hạn (30)

Cập nhật lúc: 12/01/2026 05:09

◎ Nồi lẩu nấm này tươi ngon thật đấy... ◎

Những người còn lại mơ hồ lầm bầm phụ họa vài câu, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào ăn uống.

Một đĩa chân gà mà có tận hai loại hương vị. Đường Uyển Nhân thích ăn kiểu da hổ, chân gà được chiên trong dầu nóng đến khi vàng ruộm, lớp da gân căng mọng chắc nịch, sau đó thả ngay vào nước lạnh để tạo nên lớp da nhăn đặc trưng. Cuối cùng, chúng được hầm cùng các loại gia vị thảo mộc một lúc rồi mới ra lò, thịt mềm đến mức chỉ cần mút nhẹ một cái là xương thịt tách rời.

Nước thịt khóa c.h.ặ.t bên trong lớp da bùng nổ ngay khi răng vừa chạm vào, vị tươi ngon lan tỏa trên đầu lưỡi, chỉ cần dùng hàm trên và hàm dưới ép nhẹ, những mẩu xương sụn giòn tan đã được tách ra hoàn toàn.

Trước khi mạt thế ập đến, Đường Uyển Nhân có lẽ sẽ nhằn xương ra, nhưng giờ cô ấy cứ thế nhai kỹ rồi nuốt luôn cả phần sụn giòn lẫn da thịt vào bụng.

Mạnh Chu Đạo lại chuộng kiểu chân gà giòn, lớp vỏ ngoài thơm phức. Ngoại trừ phần sụn ở lòng bàn chân, lớp da ở những chỗ khác chỉ mỏng dính một tầng, gặm nhấm kỹ lưỡng theo từng đốt xương, hương vị nguyên bản của chân gà càng lúc càng đậm đà trong khoang miệng.

Vị sơn tiêu còn tuyệt hơn nữa, chút chua thanh được cân bằng hoàn hảo, kết hợp với cái cay nồng của ớt ngâm, chỉ cần ngửi thôi đã thấy thèm thuồng. Tuy ăn loại này có phần cách lách hơn chân gà da hổ, nhưng với món chân gà, chính cái thú vui khi gặm nhấm mới là điều hấp dẫn nhất.

Bánh tart trứng và bánh hẹ thì lại càng khỏi phải bàn, doanh số của hai món này trước mạt thế đều cực kỳ đáng kinh ngạc.

Lớp vỏ bánh tart được nướng vừa vặn, phần nhân ở giữa hơi cháy cạnh màu nâu cánh gián, chỉ hai miếng là nuốt gọn. Còn bánh hẹ vừa c.ắ.n một miếng, phần nhân phong phú bên trong với vị mặn mòi tươi rói đã xộc thẳng vào miệng.

Mấy người ăn đến mức không buồn ngẩng đầu lên, loáng cái đã quét sạch bàn đồ ăn nhẹ. Cậu sư đệ vẫn chưa thỏa mãn, tặc lưỡi đề nghị: "Ăn thế này không bõ dính răng, dù sao lần này chúng ta cũng có chuẩn bị mà đến, hay là gọi thêm chút nữa đi?"

Ánh mắt mọi người giao nhau giữa không trung, lập tức tranh nhau gọi món:

"Cho tôi thêm mười cái chân gà da hổ nữa, cảm ơn!"

"Tôi vẫn muốn ăn bánh hẹ! Hoặc đổi sang cà tím kẹp thịt hay ngó sen kẹp thịt cũng được luôn!"

"Tôi muốn xem thực đơn! Chuyến này về chắc chắn tám phần mười là bị nhốt cấm túc, tôi không muốn để dành bụng cho những món đã ăn rồi đâu! Tôi phải ăn cho đáng đồng tiền bát gạo mới chịu về!"

Câu nói cuối cùng nhận được sự tán đồng của tất cả mọi người. Đã nhiều ngày không tới, trên bàn ăn đã được trang bị thêm chuông gọi món, Mạnh Chu Đạo không đợi được nữa mà gõ nhẹ một cái. Đợi đến khi người nước nhỏ bé xuất hiện, anh liền hỏi: "Có thể cho chúng tôi xin một cuốn thực đơn không?"

Đèn đỏ trên tai người nước lóe sáng, nó chỉnh lại chiếc nơ bướm trên cổ, vẻ mặt đầy hối lỗi nói: "Thành thật xin lỗi các vị khách quý, quản lý đã dặn chúng tôi rằng chủ nhân đã chọn sẵn nồi lẩu nấm cho mọi người rồi. Bây giờ mà ăn quá nhiều thì lát nữa sẽ không ăn nổi món chính đâu ạ, xin quý khách vui lòng kiên nhẫn đợi thêm một lát."

Đám người nước này vốn cùng một gốc sinh ra, cấp bậc của Phúc Cầu lại cao nên có thể trực tiếp kết nối với tai của những người nước khác. Sau khi Hòa Miêu trở về và phát hiện ra kỹ năng này, cô đã để nó làm quản lý đại sảnh, đồng thời giao luôn quyền thuê nhân công cho nó.

Đây là lòng tốt của Hòa Miêu, mấy người tự nhiên không có ý kiến gì, chỉ là những món vừa bưng lên ngon quá, họ không những không thấy no mà ngược lại còn thấy đói hơn.

Đồng thời, sự kỳ vọng cũng tăng lên gấp bội.

"Nhắc mới nhớ," Đường Uyển Nhân chép miệng hồi tưởng, "Trước khi mạt thế tới, tôi cũng chưa từng được ăn lẩu nấm bao giờ."

Mạnh Chu Đạo gật đầu, anh ta cũng vậy.

"Nhưng nghe nói vị của nó tươi ngon lắm. Mỗi năm đến mùa hái nấm, xem video của các blogger mà tôi thèm nhỏ dãi, món nấm Kiến Thủ Thanh xào cay xem chừng rất đưa cơm."

Đã cách biệt nhiều năm, cụm từ "blogger video" nói ra nghe có chút gượng miệng, nhưng bị ký ức về những món ăn bóng loáng mỡ màng kích thích, sự thèm ăn bị đè nén bấy lâu lập tức trỗi dậy.

Cũng may Hòa Miêu không để họ phải đợi lâu, ngay khi ấm trà kiều mạch vừa cạn, Albert cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt mọi người.

Albert: "Tiểu thư đã đợi ở tầng hai rồi, mời các vị đi theo tôi."

Anh khẽ mỉm cười: "Cứ coi như là ăn thử đi, không cần tốn tiền đâu. Có điều, sau khi ăn xong mong mọi người cho tôi xin chút ý kiến."

Mạnh Chu Đạo gãi đầu, khéo léo từ chối: "Đồ ăn trong tiệm này món nào cũng ngon tuyệt, mấy người chúng tôi được mời đã là may mắn lắm rồi, tiền thì nhất định vẫn phải trả."

Đường Uyển Nhân xách con bọ cạp Sa Vương Khuyết ra, lý nhí nói: "... Còn cái này nữa, có thể giúp tôi xử lý một chút không?"

"Dĩ nhiên là được," Albert b.úng tay một cái, "Mời mọi người đi lối này."

Đường Uyển Nhân tự nhủ mình đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nhưng khi nhìn thấy bốn khu vực ăn uống, cô ấy vẫn không kìm được mà há hốc mồm kinh ngạc.

Cô ấy cảm thấy chỉ riêng một khu vực thôi đã rộng hơn cả diện tích tầng một rồi.

Rốt cuộc vị cửa hàng trưởng này có lai lịch thế nào vậy?

Khoảng thời gian đầu khi mạt thế mới bắt đầu vô cùng khó khăn, số người không chịu nổi biến cố tâm lý mà chọn cách tự kết liễu nhiều không đếm xuể. Những người còn sống sót luôn hy vọng rằng một sáng mai thức dậy, mặt trời dư thừa kia sẽ biến mất không một tiếng động y như lúc nó xuất hiện.

Nhưng năm này qua năm khác, ngày càng có nhiều người mặc định rằng mạt thế sẽ tồn tại vĩnh viễn, trật tự thế lực mới cũng theo đó mà được thiết lập.

Thế nhưng Lăng Vân Tông lại là những người kiên định thuộc "phái kết thúc mạt thế".

Đường Uyển Nhân cũng từng có lúc mịt mờ và bàng hoàng, bởi vì mười năm trôi qua, cả hai mặt trời kia đều chẳng có vẻ gì là sẽ biến mất.

Mãi cho đến khi các quẻ sư của Lăng Vân Tông tập hợp sức mạnh bói ra được một điềm báo, cô ấy mới nhen nhóm lại hy vọng.

"Vị kiến chi thú, vị thủ chi nhân, vị diệt chi nhật, vị đắc chi tộc." (Thú chưa từng thấy, người chưa từng canh giữ, mặt trời chưa từng tắt, bộ tộc chưa từng đạt được).

Lời quẻ này tuy vẫn còn đôi chút khó hiểu, nhưng so với những lời hư vô mờ mịt trước đây thì đã có định hướng chính xác hơn hẳn. Các đệ t.ử trong tông môn đều bắt đầu dựa theo lời quẻ này để tìm kiếm kết quả khả thi.

Lời quẻ này vốn là bí mật lớn nhất của Lăng Vân Tông, chỉ những đệ t.ử có tu vi từ Kim Đan kỳ trở lên mới được biết. Có điều bọn họ đã tìm kiếm khắp nơi suốt hai năm trời mà vẫn không thấy ai có thể liên quan đến cả bốn câu nói trên.

Chẳng ngờ vô tâm cắm liễu liễu lại xanh, mấy người học sinh trao đổi như bọn họ lại tìm thấy rồi.

Ngay trong đêm trở về thành Tây Tháp, Mạnh Chu Đạo đã báo tin này về tông môn. Các trưởng lão nói sẽ đích thân tới đây xem xét, không biết bao giờ họ mới đến nơi.

Tiếng nước lèo sôi sùng sục đã đ.á.n.h thức Đường Uyển Nhân khỏi dòng suy nghĩ — trên mặt bàn gỗ, đủ loại nấm rực rỡ sắc màu được bày biện đầy ắp như một khay cơm lớn, thịt và rau chia thành hai bên rõ rệt.

Chỉ là hình như không có đũa.

Người nước nhỏ bé nhón chân treo lên một chiếc đồng hồ lớn: "Đợi chuông báo thức này reo là mọi người có thể dùng đũa được rồi ạ."

Nước miếng của mọi người không ngừng tiết ra. Người ta thường nói món ăn ngon phải hội tụ đủ "sắc, hương, vị", năm giác quan luôn liên kết c.h.ặ.t chẽ với nhau, những hình ảnh mà nhãn cầu bắt trọn luôn có thể dễ dàng đ.á.n.h thức vị giác đang ngủ say.

Rõ ràng họ chưa từng ăn lẩu nấm bao giờ, nhưng lúc này nhìn những cây nấm xinh đẹp còn vương những giọt nước long lanh, hương vị tưởng tượng ra đã khiến lũ sâu háu ăn trong bụng cồn cào không nhịn nổi.

Thời gian chờ đợi thật dài đằng đẵng, mãi đến khi Hòa Miêu và Albert bước vào thì chuông báo thức mới vang lên.

Hòa Miêu ngạc nhiên cười nói: "Xem ra tôi đến khá đúng lúc đấy chứ, vừa tới là được ăn luôn rồi."

Những đôi đũa gỗ dài được đưa đến tận tay từng người. Màu nước lẩu không bóng loáng dầu mỡ như lẩu cay, thậm chí còn hơi sẫm màu d.ư.ợ.c liệu, nhưng mùi hương quyến rũ kia thì chẳng hề thay đổi. Giữa làn khói nghi ngút, hương vị tươi ngọt xộc thẳng vào phổi.

Kích thước các loại nấm được bẻ rất vừa vặn, những cây nhỏ hơn thì được thả nguyên vào, dùng đũa là có thể dễ dàng vớt được. Thổi cho nguội bớt rồi đưa vào miệng, phần thịt nấm dày dặn lập tức "đầu hàng", nước dùng ẩn chứa trong từng nếp gấp nấm hòa quyện thành một dòng nước ngọt lịm tràn ngập khoang miệng theo từng nhịp nhai.

Cổ họng không tự chủ được mà ực một cái, dòng nước lẩu cực kỳ tươi ngon ấy thuận theo thực quản chảy thẳng xuống dạ dày.

Cái dạ dày bị bỏ đói bấy lâu cuối cùng cũng đón nhận thức ăn mới, dòng nước thịt béo ngậy nhẹ nhàng vỗ về dịch vị đang cuộn trào, biến thành một rào chắn ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

Mọi người đều không kìm được lòng mà đồng thanh thốt lên một tiếng “A” đầy cảm thán.

Đường Uyển ăn đến mức muốn rơi nước mắt. Sau khi mạt thế ập đến, các loại nấm đều biến thành sát thủ đáng sợ nhất, cô ấy thực sự đã không còn nhớ nổi hương vị bình thường của chúng nữa, chỉ nhớ mang máng rằng chúng rất tươi ngon, cái vị thanh ngọt ấy là thứ mà các loại thực phẩm khác không sao sánh kịp.

Giờ đây, cuối cùng cô ấy cũng đã tìm lại được ký ức đó.

Trên mặt nồi lẩu nấm nổi lên một lớp váng mỡ vàng óng đầy hấp dẫn, đó là lớp mỡ chất lượng tiết ra từ thịt gà dưới nhiệt độ cao. Hòa Miêu từng nghe nói nấm và gà là cặp bài trùng hoàn hảo nhất, nên cô rất muốn nếm thử nước dùng kia.

Chẳng cần cô phải mở lời, Albert đã hiểu ý, anh đứng dậy cầm muỗng múc cho cô một bát.

Nước dùng gà nấu nấm đậm đà, thơm ngon, quả nhiên danh bất hư truyền.

Những người còn lại chẳng hề để ý đến mẩu chuyện nhỏ này, họ đang ăn đến mức say mê quên lối về.

Những cây nấm mối thân dài là dễ gắp nhất. Loại nấm cộng sinh với mối này vốn lừng danh trong giới ẩm thực, ngay cả những người ở tỉnh khác không rành về nấm thì đa phần cũng đều biết đến nó.

Nấm mối có vô vàn cách chế biến, trong đó nấm mối chưng dầu là nổi tiếng nhất, nhưng dù chỉ ăn tươi thế này thì hương vị của nó vẫn là cực phẩm mà các loại nguyên liệu thông thường không thể bì lại.

Nấm xanh thì béo ngậy và dày dặn hơn nấm mối một chút, mũ nấm màu xanh lục tròn trịa, vừa cho vào miệng là dòng nước dùng tươi ngọt đã tuôn ra ngay lập tức.

Thế nhưng kết cấu của nó lại giòn và dai hơn, răng và lưỡi phối hợp nhịp nhàng, nhanh ch.óng cảm nhận được một tầng hương vị hoàn toàn khác biệt.

Vẫn là vị tươi ngon ấy! Nhưng lại là một kiểu tươi khác, đầu lưỡi nhấm nháp kỹ càng, càng ăn càng thấy thấm.

Nấm gan bò được thái lát mỏng cũng là mục tiêu dễ dàng cho đôi đũa, mấy người họ lần lượt gắp vào bát mình, cắm cúi ăn không thèm ngẩng đầu lên.

Hoa nấm mối hơi nhỏ, dùng đũa khó gắp nên họ dứt khoát dùng muỗng lớn múc cả nước lẫn nấm vào bát. Kề môi sát miệng bát, họ khẽ thổi vài hơi cho nguội bớt, đợi đến khi nhiệt độ vừa tầm thì ngửa đầu húp một ngụm, vị tươi ngọt như nổ tung khiến người ta sướng đến tê dại.

Thực ra trước khi mạt thế đến, nấm không quá nổi bật trong các loại rau củ, mức tiêu thụ hàng ngày thua xa các loại rau khác, nhưng chúng chắc chắn luôn hiện diện trên bàn ăn của mỗi gia đình.

Vị giác luôn có ký ức tuyệt vời nhất, dù chỉ nếm qua một lần cũng sẽ ghi nhớ thật sâu.

Trong suốt mười năm qua, có thể nói loài nấm đã tuyệt chủng. Một món ăn vốn dĩ bình thường bỗng chốc trở thành điều cấm kỵ, bảo sao ai mà không thương nhớ cho được.

Đợi đến khi lớp nấm nổi bên trên được ăn sạch, những miếng thịt gà thấp thoáng phía dưới bắt đầu lộ ra.

Họ múc vài miếng thịt gà ta thượng hạng ra trước, đợi mực nước dùng hạ xuống thêm chút nữa rồi mới gắp thịt bò, thịt cừu, thịt lợn bày trên đĩa thả vào nồi.

Lúc này, thịt gà trong bát cũng đã vừa nguội, lớp da gà bên ngoài mềm đến mức chực chờ rời ra, thớ thịt chín nhừ tỏa hương thơm phức. Dùng đũa gạt lớp da vướng víu đi rồi đưa miếng thịt vào miệng, từng sợi thịt gà tơi ra dưới sức kéo của hàm răng.

Vừa ăn vào là biết ngay đây là gà ta chính gốc, tuyệt đối không phải loại gà công nghiệp nuôi một tháng đã xuất chuồng. Chẳng biết là phần thịt nào trên thân gà mà thịt săn chắc vô cùng, mỗi lần nhai đều là một sự tận hưởng kép về cả hương vị lẫn cảm giác.

Vị ngọt của nấm đã thấm hoàn toàn vào trong, cộng thêm mùi thơm của thịt gà khiến cái bụng vốn đã hơi lửng dạ lại bắt đầu thấy đói.

Thịt gà nhanh ch.óng bị quét sạch sành sanh. Nồi lẩu nấm này không lớn lắm, bên trong chắc chỉ có nửa con gà, nhóm người Lăng Vân Tông rất ăn ý mà nhường lại phần đùi gà.

Sức ăn của Hòa Miêu không lớn, nhưng dưới sự lôi kéo của mọi người, tốc độ ăn của cô cũng nhanh dần lên, lượng ăn cũng nhiều hơn hẳn bình thường.

Thịt cuộn và thịt lát đều là những thứ nhanh chín, thăn bò vừa mềm vừa mướt, nhúng qua đĩa nước chấm bên cạnh thì đúng là tuyệt phẩm.

Bí ngô và bí xanh cắt miếng lững lờ trong nồi, một lát sau cũng nổi lên. Bí xanh đã được nấu đến mức bán trong suốt, thấm đẫm nước dùng ngọt thanh, nhai vào vừa mọng nước vừa ngọt lịm. Bí ngô thì bùi và dẻo vô cùng, c.ắ.n một miếng, hương vị thanh khiết của bí ngô tràn ngập khắp khoang miệng.

Cuối cùng, họ kết thúc bữa ăn bằng miến và bánh nếp. Loại tinh bột này dù nấu chung với bất cứ thứ gì cũng đều ngon cả. Miến chỉ cần xì xụp vài cái đã trôi tuột vào dạ dày, còn bánh nếp thì phải nhai kỹ một chút để cảm nhận hương thơm ngọt của gạo nếp khiến người ta say mê.

Suốt cả bữa ăn, chẳng một ai lên tiếng, kể cả Hòa Miêu.

Mọi người đều cắm cúi ăn lấy ăn để, mãi cho đến khi bát đĩa trên bàn ngổn ngang mới chịu buông đũa.

Trên bàn không còn sót lại chút nguyên liệu nào, ngay cả mấy lá xà lách dùng để lót thịt cũng bị người của Lăng Vân Tông nhúng hết vào nồi lẩu rồi ăn sạch sành sanh, lại còn mỹ miều gọi đó là: "Lọc dầu".

Hòa Miêu và Albert đều ăn rất no, có lẽ là bữa no nhất từ khi họ tham gia trò chơi này đến nay.

Cô liếc nhìn đám người Lăng Vân Tông một cái, rồi cũng học theo dáng vẻ không xương của họ, ngồi liệt người trên ghế.

Trong rừng thông xa xa, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, khiến người ta khó lòng cưỡng lại được cơn buồn ngủ đang ập đến.

Sau khi ăn no mà được khiêng chiếc ghế nằm ra dưới bóng thông mát rượi để đ.á.n.h một giấc, lúc tỉnh dậy đúng là cảm giác tận hưởng được chút thảnh thơi giữa cuộc đời bận rộn.

*

[Lời tác giả]

Thật ra lúc viết chương này tôi đang giảm cân, càng viết lại càng thấy đói... Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tặng vé và tưới dung dịch dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 21:56:58 ngày 07/08/2024 đến 23:38:30 ngày 10/08/2024 nhé~

Cảm ơn tiểu thiên sứ Kiến Hỷ Sinh Tài đã tặng 12 bình dung dịch dinh dưỡng;

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.