Mỡ Đến Miệng Mèo, Nhặt Ngay Em Trai Bạn Thân! - Chương 8
Cập nhật lúc: 12/08/2026 12:01
Cố Trạch Ngôn lập tức gửi: [Ảnh cơ bụng.JPG]
Cố Trạch Ngôn: [Thấy chưa? Tăng rồi nhé, xài tốt và cực kỳ chất lượng luôn!]
Tôi nhấn mở tấm ảnh cơ bắp của Cố Trạch Ngôn ra.
Làn hơi nước mờ ảo vô tình phác họa nên đường xương hàm và xương quai xanh đẹp đến mê hồn của cậu ta, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ khiến người ta nhìn vào mà không kìm được phải nuốt nước bọt ừng ực.
Tên này rõ ràng là cố tình!
Cậu ta thừa biết tôi mê cái gu này nhất.
Thế là tôi nhắn cho cậu ta một tin: [Ra đây.]
Thực tế đã chứng minh.
Xích Cố Trạch Ngôn đi dạo đơn giản chẳng khác nào xích cún đi dạo.
Lúc tôi ăn mặc chỉnh tề đàng hoàng đứng trước mặt cậu ta, chiếc áo khoác tắm quấn trên người cậu ta cũng chẳng thể nào che giấu nổi vóc dáng chuẩn chỉnh khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn.
“Tiếc cho cái vóc dáng siêu phẩm này, cuối cùng lại làm mồi ngon cho mấy thằng đàn ông thối.” Chị Vương đứng bên cạnh chẹp miệng tiếc hùi hụi.
Tôi bịt miệng cười thầm.
Đang định bước sang đó thì thấy một cô gái mặc bộ đồ bơi màu xám bán xuyên thấu cực kỳ nóng bỏng như một con bướm hoa lượn lờ tiến lại gần.
“Cố tổng!”
Tôi thấy Cố Trạch Ngôn nhíu c.h.ặ.t mày, nghiêng người né sang một bên.
Lại nghe thấy tiếng lòng cậu ta c.h.ử.i thầm: [Cái cô này bị làm sao thế nhỉ? Che hết cả tầm mắt chị ấy ngắm vóc dáng siêu cấp của mình rồi!]
Chị Vương nháy mắt với tôi, hạ giọng thì thầm ném đá:
“Thấy chưa, cái con Trương Đồng đó rõ ràng biết lấy lòng hơn em nhiều. Mấy cái kịch bản của em mãi không được bấm máy quay chính là vì nó ngáng đường nên mới bị ngâm lại đấy.”
Hai năm nay, kịch bản của tôi dù được cấp trên đ.á.n.h giá cao nhưng lúc nào cũng bị trì hoãn không chịu quay.
Mấy đề tài hot mà bị ngâm một hai năm là thành lỗi thời ngay, đến lúc quay lại cũng chỉ thành phim kinh phí thấp, chẳng thể nào giúp bản thân bước lên một tầm cao mới được.
Cho nên, đứng trước mặt Cố Trạch Ngôn, tôi bắt đầu dùng ngón tay quấn quấn lọn tóc của mình, những sợi tóc cứ uốn lượn từng vòng quanh đầu ngón tay mềm mại.
Sau đó tôi ngước mắt hướng về phía ánh nhìn đầy khiêu khích của Trương Đồng.
“Ơ kìa, đây chẳng phải là đại biên kịch Tô Cảnh Ly lừng lẫy đó sao? Ôi chao, hình như tôi quên mất, đã hai năm nay cô không có bộ phim nào được lên sóng rồi nhỉ.”
“Hôm nay sao lại có mặt mũi đến tham dự cái buổi tụ họp tầm cỡ thế này thế?”
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, rồi cầm chiếc khăn tắm ướt sũng bước tới trước mặt Trương Đồng.
Cái cô này chiều cao khiêm tốn, ước chừng còn chưa nổi một mét năm.
Tôi đứng vắt chiếc khăn tắm ngay trên đầu cô ta đơn giản như trở bàn tay.
Mấy giọt nước lạnh ngắt cứ thế tòng tọc chảy xối xả từ đỉnh đầu cô ta xuống.
Làm cô ta giật nảy người gào lên thất thanh, hình tượng kiêu kỳ mất sạch bách.
“Chẳng phải muốn chơi trò quyến rũ ướt át sao? Tôi đang ra tay giúp cô một khóa đấy chứ.”
Tôi chớp chớp mắt, biểu cảm vô cùng ngây thơ vô tội.
Trương Đồng thấy Cố Trạch Ngôn đang tràn đầy hứng thú nhìn về phía mình, lại tự tin nhìn xuống vòng một nở nang của bản thân, lập tức lấy lại sự hãnh diện.
Nói đi cũng phải nói lại, vóc dáng Trương Đồng đúng là rất nuột nà.
Da trắng, mặt xinh, chỉ mỗi tội chân hơi ngắn.
“Tô Cảnh Ly, tôi biết cô đang đố kỵ với tôi. Nhưng Cố tổng mắt sáng như đuốc, tuyệt đối sẽ không bị mấy cái trò mèo này của cô làm cho mờ mắt đâu.”
“Cố tổng, anh không biết đấy thôi, cái cô Tô Cảnh Ly này nghe đâu hồi xưa có đoạn tình cảm lén lút với tổng biên tập cũ nên mới có hai bộ phim được lên sóng đấy.”
“Từ ngày tổng biên tập nghỉ việc đến giờ, cô ta chẳng còn bộ kịch bản nào được ngó ngàng tới nữa đâu.”
Cô ta tiến sát lại gần Cố Trạch Ngôn, dùng cái giọng đủ cho tất cả mọi người cùng nghe thấy để mách lẻo đ.â.m thọc.
“Ý cô là, cô ấy cố tình đến đây là để thu hút sự chú ý của tôi?”
Cố Trạch Ngôn nhếch mày đón lấy câu chuyện.
“Đúng thế đấy ạ. Cố tổng ơi, sự có mặt của anh đúng là làm cho buổi tiệc của chúng em nở rực hào quang luôn ấy. Bây giờ anh chính là miếng mồi ngon thơm phức, bao nhiêu con sói ngoài kia đang giương mắt thèm thuồng nghía vào kìa!”
Trương Đồng cố làm ra vẻ nhí nhảnh đáng yêu bằng lối so sánh đó, nếu là người khác thì chắc chắn đã hưởng ứng rồi.
Nhưng xui cho cô ta.
[Cơ hội vàng để mình công khai mối quan hệ đây rồi!]
[Tí nữa nếu chị ấy chủ động hôn mình, cái tư thế mình đáp lại nhất định phải thật là ngầu lòi mới được.]
[Chị ơi chị ơi chị ơi... Hóng quá đi mất thôi...]
Tiếng lòng Cố Trạch Ngôn đã xoắn quẩy lại như quẩy nóng, còn tôi thì bước tới trước mặt Trương Đồng, gật đầu vẻ vô cùng nghiêm túc.
“Ừm. Tối nay Cố tổng sang phòng tôi nhé?”
