Mở Một Rương ? Bồi Mười Rương ! - 3
Cập nhật lúc: 22/08/2026 05:04
Nàng nhẹ giọng nói.
“Gia nói tỷ tỷ không hiểu lễ số, bảo muội muội sang khuyên tỷ vài câu.”
Ta nắm cổ tay nàng, tháo ngay đôi vòng xuống.
“Ai cho ngươi?”
“Đương nhiên là gia.”
Miệng nàng đáp rất nhanh, ánh mắt lại vô thức liếc về phía Tiểu Đào trong viện ta.
Tiểu Đào là nha hoàn Tô Uyển Vân mới điều sang mấy ngày trước.
Mỗi lần lau bàn, nàng ta có thể tiện tay mở hộp trang điểm của ta tới ba lượt.
Ta đặt đôi vòng lên bàn.
“Thay ta cảm tạ Thẩm Triết An.”
“Hắn lấy đồ của ta đi dỗ ngươi, ít nhất mắt chọn đồ còn không tệ.”
Sắc mặt Liễu di nương thoáng cứng lại.
“Tỷ tỷ hà tất phân chia rõ ràng như thế?”
“Gia và tỷ là phu thê, phu thê vốn là một thể.”
Ta gật đầu.
“Lời này rất có lý.”
Rồi ta quay sang A Man.
“Đến phòng Liễu di nương, khiêng hết những thứ Thẩm Triết An từng tặng nàng ta về đây.”
“Phu thê đã là một thể, đồ hắn tặng ra ngoài đương nhiên cũng có một nửa phần của ta.”
Liễu di nương hoảng hốt nhào tới chắn cửa, bị A Man một tay xách sang bên như xách một con gà nhỏ.
Lúc tới, nàng ta cài đầy châu ngọc trên đầu.
Lúc rời đi, trên b.úi tóc chỉ còn hai cây trâm trơn dùng để cố định tóc.
Đêm ấy, Thẩm Triết An nổi giận đùng đùng tìm tới viện ta.
Ta đã sớm đem đai lưng, ngọc bội cùng ngoại bào hắn để quên ở chỗ Liễu di nương tối hôm trước bày thành hàng trên bàn.
“Đồ đều ở đây.”
“Phu quân thiếu món nào thì cứ chuộc lại gấp mười.”
Hắn nhìn chằm chằm chiếc đai lưng kia, sắc mặt từ đỏ sang trắng, cuối cùng nghẹn đến mức chẳng mắng nổi một câu.
Sau đó mấy ngày, đồ nhỏ trong viện ta vẫn tiếp tục biến mất.
Lúc đầu là trâm bạc, sau lại tới khuyên tai.
Mỗi khi Tiểu Đào động vào một món, đầu ngón trỏ tay phải của nàng sẽ dính chút sáp đỏ ta bôi sẵn trong ổ khóa ngầm.
Nàng không hề biết.
Chu ma ma tới nhận đồ lại càng không biết.
Ta cũng chẳng vội vạch trần.
Chiều hôm ấy, ta cố ý đặt một cây trâm bạch ngọc mỡ dê bên cửa sổ.
Cây trâm ấy được làm y hệt cây trâm cũ mẫu thân để lại cho ta, đến cả vết nứt nhỏ nơi đuôi cũng sao chép không sai.
Cây thật ta vẫn khóa trong hộp tùy thân.
Cây để ngoài kia chỉ là mồi nhử chờ kẻ có lòng tham tới lấy.
Quả nhiên, tới chiều tối khi ta trở về, cây trâm giả đã biến mất.
Ta lập tức dẫn toàn bộ nha hoàn trong viện tới chính đường.
Tiểu Đào rụt ở cuối hàng, đầu ngón tay phải đỏ đến nổi bật.
Ta nói với Tô Uyển Vân.
“Con mất một cây trâm ngọc, xin bà bà cho phép lục soát các viện.”
Tô Uyển Vân vẫn ung dung bưng trà, mí mắt không buồn nhấc.
“Chỉ một món trang sức mà thôi, cần gì làm cả phủ náo loạn?”
“Đó là di vật của mẫu thân con.”
“Ngươi lại chẳng thiếu trang sức.”
Bà đặt chén trà xuống, giọng đã lộ vẻ mất kiên nhẫn.
“Huống hồ người trong một nhà có cầm nhầm vài món cũng chẳng thể gọi là trộm.”
“Ngươi mới vào cửa, đừng quá tính toán.”
Ta chỉ chờ đúng câu ấy.
“Tiểu Đào, chìa tay ra.”
Tiểu Đào lập tức siết c.h.ặ.t t.a.y phải, lùi sâu vào sau đám người.
Chu ma ma nhanh hơn nàng một bước, túm lấy cổ tay nàng, móng tay gần như cắm vào da thịt.
“Thiếu phu nhân hỏi thì còn không mau nhận lỗi?”
“Tay chân ngươi không sạch sẽ thì tự chịu, đừng kéo người khác vào!”
Miệng bà ta mắng Tiểu Đào, bàn tay lại siết c.h.ặ.t như đang cảnh cáo nàng câm miệng.
A Man bước lên, bẻ thẳng tay Chu ma ma ra.
Kẽ ngón tay Tiểu Đào lộ rõ lớp sáp đỏ còn chưa rửa sạch.
Ta nhìn nàng ta.
“Ngươi chỉ là nha hoàn quét dọn, không thể tự do ra vào tư khố của phu nhân.”
“Nói đi, là ai sai ngươi lấy?”
Tiểu Đào theo bản năng nhìn về phía Chu ma ma.
Sắc mặt Chu ma ma lập tức đại biến, giơ tay định tát nàng.
“Chính ngươi trộm đồ, còn muốn c.ắ.n ngược người khác?”
Bàn tay ấy chưa kịp hạ xuống đã bị A Man giữ c.h.ặ.t.
Tiểu Đào cuối cùng bật khóc nức nở.
“Là Chu ma ma ép nô tỳ lấy!”
“Bà ấy nói phu nhân rất thích trang sức của thiếu phu nhân.”
“Mỗi lần nô tỳ lấy được một món, bà ấy sẽ ghi lại.”
“Đủ mười món, bà ấy sẽ mời đại phu chữa bệnh cho đệ đệ nô tỳ.”
Ta nhìn vệt sáp đỏ trên tay nàng.
“Mấy ngày nay ngươi lấy tổng cộng bao nhiêu món?”
“Mười bảy món.”
“Đồ hiện ở đâu?”
Tiểu Đào ngẩng đầu, ánh mắt rơi thẳng lên b.úi tóc mới của Tô Uyển Vân.
Cây trâm ngọc giả ta cố ý để mất đang được cắm ở vị trí dễ thấy nhất.
Tất cả hạ nhân trong sân đều theo ánh nhìn ấy mà nhìn qua.
Tô Uyển Vân theo bản năng đưa tay che tóc.
“Nhất định là hạ nhân cầm nhầm!”
Ta bước lên rút cây trâm xuống.
“Bà bà vừa mới nói, người một nhà cầm nhầm không thể xem là trộm.”
Rồi ta quay sang A Man.
“Mở kho.”
“Tìm đủ mười bảy món cho ta.”
Tô Uyển Vân lập tức chắn trước cửa kho.
“Lâm Sơ, ngươi dám!”
Hộ viện Thẩm gia lại vây tới, Chu ma ma thì ôm cứng chìa khóa trong tay.
Ta không hề xông lên giành.
Chỉ bảo người mang tới toàn bộ trang ghi chép của mười bảy món hồi môn đã mất.
“Trang sức của Lâm gia đều có ám ấn.”
“Nếu hôm nay bà bà không cho con tra cũng được.”
“Con sẽ mời tộc lão tới ngay, để mọi người tận mắt xem trong tư khố Thẩm phu nhân rốt cuộc cất bao nhiêu của hồi môn của con dâu.”
Sắc mặt Tô Uyển Vân lúc xanh lúc tím.
Cuối cùng bà nghiến răng ném mạnh chùm chìa khóa lên bàn.
“Cho nàng ta kiểm!”
Cửa kho vừa mở, những món trâm bạc, khuyên tai, vòng bích ngọc ta từng mất đều nằm ngay trên kệ trang sức ở chỗ bắt mắt nhất.
Không thiếu một món.
Dưới đáy mỗi món cũng đều có ám ấn nhỏ của Lâm gia.
Ta mở sổ nợ.
“Con mất mười bảy món.”
“Gấp mười thành một trăm bảy mươi món.”
