Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Chương 534
Cập nhật lúc: 18/03/2026 23:04
Thực lòng mà nói, hai lý do đầu dì Phạm đưa ra, Ninh Ngưng cảm thấy cũng bình thường. Nhưng lý do cuối cùng mới thực sự nói trúng tim đen của cô. Cô quả thực rất muốn sở hữu một căn nhà của riêng mình.
Hỏi, làm thế nào để gia tăng sự gắn kết với thế giới này, để bản thân thực sự hòa nhập vào đây?
Ngoài việc mở rộng sức ảnh hưởng, Ninh Ngưng nghĩ rằng, cách tốt nhất là sở hữu nhiều tài sản mang tên mình hơn.
Cuốn sổ hồng, bất kể ở thời đại nào, nơi chốn nào, cũng luôn mang lại cho con người ta cảm giác an tâm vững chãi.
"Cháu vốn là người có chủ kiến, làm việc gì cũng có suy tính và kế hoạch rõ ràng.
Tuy nhiên, dì Phạm vẫn phải nhắc nhở cháu một điều. Việc phụ nữ mua nhà, đôi khi sẽ tạo áp lực vô hình cho người đàn ông. Nếu cháu muốn tiến xa hơn với Tiểu Từ, hai đứa cần phải ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với nhau. Dì tin Tiểu Từ không phải là kiểu đàn ông gia trưởng, độc đoán. Nếu cháu lựa lời giải thích, chắc chắn cậu ấy sẽ thấu hiểu."
Nghe giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn của dì Phạm, phân tích những điểm lợi hại trong chuyện này, Ninh Ngưng có cảm giác như mình đang được trở về những ngày tháng thủ thỉ tâm tình cùng mẹ.
Mẹ cô cũng luôn kiên nhẫn như vậy, dẫn dắt cô nhìn nhận vấn đề từ nhiều khía cạnh và tìm cách giải quyết.
Cảm giác thân thuộc ấy khiến Ninh Ngưng không kìm được ôm chầm lấy dì Phạm. Cô hít sâu mùi hương trên người dì.
"Dì Phạm, người dì thơm quá, ngửi ấm áp lắm."
Dì Phạm thấy cô bé vốn luôn mạnh mẽ nay lại lộ ra vẻ nũng nịu, trong lòng khẽ thở dài, xót xa vỗ nhẹ lên lưng Ninh Ngưng: "Dạo này mới ra loại xà phòng thơm có mùi hương mới, hôm nào dì mang cho cháu mấy bánh. Tắm xong vừa sạch lại vừa thơm, dì cũng rất thích mùi này."
Ninh Ngưng nghe vậy, buông dì Phạm ra, cười tinh nghịch: "Dì Phạm, trong túi quà cháu tặng dì có đúng một lọ nước hoa đấy, dì ngửi thử xem có thích mùi hương đó không nhé."
"Nước hoa à? Dì dùng mấy thứ đó làm gì, cháu giữ lại mà dùng, mấy cô gái trẻ trung xức nước hoa mới hợp."
Ninh Ngưng nghe dì Phạm lải nhải, khóe môi không kìm được cong lên. Mẹ cô cũng hệt như vậy, bất kể cô tặng món quà gì, mẹ cũng bảo cô giữ lại dùng, rồi còn chuyển tiền lại cho cô.
Dì Phạm đối với cô, tuy không phải người nhà nhưng còn hơn cả người nhà.
Kể từ giây phút cô xuất hiện ở thế giới này, cô đã là một Ninh Ngưng hoàn toàn mới. Cô có quyền tự do lựa chọn người nhà cho riêng mình!
Suy nghĩ thông suốt, Ninh Ngưng quyết định vứt hết những kẻ và những việc râu ria kia ra sau đầu. Cứ coi như họ chưa từng xuất hiện!
~
Sáng hôm sau, Ninh Ngưng đứng trước gương, cẩn thận kiểm tra lại trang phục, đầu tóc vài lần rồi mới cầm túi xách và tờ báo ra khỏi nhà, bắt xe buýt đến văn phòng ủy ban huyện.
Hôm nay là ngày làm việc nên trên xe vắng hơn hôm qua đôi chút. Vừa lên xe, cô dùng tờ báo che khuất nửa khuôn mặt để tránh ánh mắt dòm ngó của người khác.
Không ngờ mọi người trên xe đang thảo luận vô cùng sôi nổi về bánh quy bơ, chẳng ai rảnh rỗi để ý đến một người đang cầm tờ báo che mặt. Cô yên tâm tìm một chỗ trống và ngồi xuống.
"Đừng nhắc nữa, sáng qua tôi xếp hàng trước cửa Hợp tác xã Mua bán đến tận trưa mà vẫn chưa mua được. Sau đó nghe nói bà chủ Ninh và xưởng trưởng Chu đã bàn bạc, chiều sẽ có bán ở Cửa hàng Bách hóa, thế là tôi quyết định về nhà ăn cơm trước. Sợ đến muộn lại phải xếp hàng, tôi về nhà cầm cái bánh bao rồi đi luôn, ai dè trước Cửa hàng Bách hóa cũng đông nghịt người!"
"Thế cuối cùng bà có mua được không?"
"Đương nhiên là mua được rồi! Không mua được thì hóa ra tôi đứng xếp hàng cả ngày công cốc à!"
"Mùi vị thế nào? Có đúng như người ta đồn là ăn vào thấy rõ vị sữa không?" Có người không kìm được tò mò hỏi.
"Đúng vậy, tôi nghe những người đã ăn kể lại là thơm nức mùi sữa, ăn xong hà hơi ra cũng toàn mùi sữa, ngon hơn cả bánh nướng trứng chảy."
"Chắc chắn là ngon hơn bánh nướng trứng chảy rồi. Cái này gọi là bánh quy bơ cơ mà, biết bơ là gì không? Là tinh chất từ sữa bò đấy! Sữa bò vốn dĩ đã là đồ bổ, phần tinh chất được chiết xuất ra càng không phải bàn. Tôi nói cho mọi người biết, nhất định phải mua về nếm thử."
Nghe người này giải thích, những người trên xe chưa mua được bánh đều vỡ lẽ, hóa ra "bơ" có nghĩa là như vậy.
Họ mới chỉ được uống sữa bò, chứ chưa từng nếm thử bơ nguyên chất bao giờ.
"Anh ấy nói đúng đấy, tôi cũng mua rồi. Xưởng Cao Điểm và bà chủ Ninh thật sự rất có tâm. Chiếc hộp tuy bên ngoài chỉ ghi là đóng gói hai tầng, nhưng mỗi lớp giấy nến có tới ba chiếc bánh quy, tính ra tổng cộng có 6 tầng bánh, cái nào cũng tròn xoe, đẹp mắt vô cùng. Hôm qua tôi vừa mở hộp ra, con gái tôi đã reo lên bảo trong hộp có rất nhiều mặt trời nhỏ, ha ha."
