Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Chương 597
Cập nhật lúc: 19/03/2026 07:01
Ngay cả chiếc giá gỗ thường dùng để dán thông báo về các loại bánh mới, Ninh Ngưng cũng nhờ thợ mộc làm riêng một bảng thông báo mới. Nó cũng được sơn màu nâu đỏ, trang trí họa tiết mây tường vân mang ý nghĩa cát tường.
Chu Căn Sinh sau khi đến xem, còn đặc biệt tìm một nghệ nhân điêu khắc lão luyện, tạc một cặp sư t.ử đá tặng cho bà chủ Ninh.
Theo lời ông, cặp sư t.ử này có thể trấn trạch trừ tà, xua đuổi tà khí!
Thấy ông nói năng cẩn thận, sợ người khác nghe được lại bảo ông tuyên truyền mê tín dị đoan, Ninh Ngưng vui vẻ nhận lấy.
"Điểm tận cùng của khoa học là tâm linh", biết đâu lại có tác dụng thật thì sao.
Và trong mắt những người bình thường, từ sau khi cửa sổ Ninh Ký bị đập vỡ, bà chủ Ninh đã rũ bỏ vẻ khiêm tốn thường ngày. Nào là mua nhà, treo thưởng, cải tạo mặt tiền. Xâu chuỗi những sự việc này lại, mọi người lờ mờ nhận ra rằng, bà chủ Ninh đã thực sự nổi giận.
Những kẻ kia càng ghen tị điều gì, cô lại càng làm tới điều đó.
Hành động phô trương và cứng rắn này khiến mọi người phần nào hiểu thêm về tính cách của bà chủ Ninh. Cô không chỉ có tiền, mà còn chẳng biết sợ là gì.
Mặt khác, mọi người cũng không khỏi lo lắng. Liệu những kẻ tiểu nhân kia có bị chọc tức mà làm ra chuyện gì bất lợi cho bà chủ Ninh, cho Ninh Ký nữa không.
Dì Phạm vì chuyện này đã đặc biệt tìm đến Ninh Ngưng để nhắc nhở cô.
Ninh Ngưng cùng Lý Tiểu Chanh đang rửa những chiếc khay gỗ mới đặt làm ở sân sau. Nghe vậy, cô chỉ có thể trấn an dì Phạm: "Dì Phạm cứ yên tâm, trong lòng cháu có tính toán cả rồi."
Cô hiểu rất rõ, với sự ồn ào hiện tại, trong một thời gian ngắn, những kẻ đó sẽ không dám đến gây sự nữa. Việc cô cần làm bây giờ chỉ là lặng lẽ chờ đợi kẻ đập cửa sổ lộ diện mà thôi.
Làng Ninh Gia
Chiều chạng vạng, Ninh Võ Quân đi làm đồng về, Tạ Đào đã nấu xong cơm nước. Thấy chồng đang rửa mặt ngoài sân, bà ta bèn dọn hết thức ăn lên bàn.
Bà ta kéo ghế ra đặt trước bàn, quay đầu vọng vào phòng con trai gọi lớn: "Thanh Sơn, ra ăn cơm đi con!"
Gọi xong, bà ta lại lẩm bẩm càu nhàu: "Cũng không biết thằng Thanh Sơn dạo này bị làm sao nữa, cả ngày cứ ru rú trong phòng, chẳng chịu ra ngoài đi dạo."
Nói đoạn, bà ta liếc xéo Ninh Võ Quân vừa mới ngồi xuống xới mì: "Nói đi nói lại cũng tại ông. Giá như ông chịu hạ cái sĩ diện xuống, đến Ninh Ký tìm đứa con gái quý hóa của ông, thì nhà mình đâu đến nỗi bị cả làng xa lánh thế này.
Nhất là từ khi có tin cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó mua hai căn nhà thương mại, người trong làng ngày nào cũng lấy chuyện đó ra để mỉa mai chúng ta. Thằng Thanh Sơn nhà mình chắc chắn vì chuyện này nên mới không muốn ra khỏi nhà. Chứ trước đây nó đi học về là có bao giờ chịu ở nhà đâu!"
Ninh Võ Quân lấy một củ tỏi từ trong rổ dưới gầm bàn, xoa xoa lớp vỏ khô trong lòng bàn tay rồi bóc một tép tỏi cho thẳng vào miệng, nhai rồm rộp, sau đó lại húp soàn soạt một ngụm mì.
Nhìn Ninh Võ Quân hoàn toàn phớt lờ những lời mình nói, lại còn ăn uống ngon lành, trong khi con trai vẫn chưa chịu ra khỏi phòng, ngọn lửa giận dữ trong lòng Tạ Đào lại bắt đầu bùng lên.
"Ăn, ăn, ăn! Ông chỉ biết mỗi ăn thôi! Tôi nói cho ông biết, Thanh Sơn là mạng sống của tôi đấy. Nếu nó có mệnh hệ gì, tôi không để yên cho ông đâu!"
Tạ Đào nói rồi dằn mạnh bát đũa xuống bàn, đứng dậy bước về phía phòng con trai.
Đứng ngoài cửa, bà ta không nhịn được đập cửa gọi: "Thanh Sơn, Thanh Sơn ơi, con đói chưa? Mẹ nấu mì cho con này, còn rán thêm cả trứng ốp lết, rưới thêm dầu mè nữa, thơm lắm. Con mau ra ăn đi, mì để lâu trương lên là mất ngon đấy!"
Đập cửa mấy lần vẫn không thấy tiếng động gì bên trong, Tạ Đào bắt đầu lo lắng. Tiếng đập cửa ngày càng dồn dập và lớn hơn.
Bà ta áp tai vào cửa để nghe ngóng động tĩnh. Chẳng biết vì quá căng thẳng hay sao mà bà ta mãi vẫn không nghe thấy gì. Nỗi sợ hãi len lỏi, bà ta quay lại gọi thất thanh: "Ninh Võ Quân, ông còn ngồi đó ăn được à! Mau ra đây xem Thanh Sơn đi, gọi thế nào nó cũng không mở cửa!"
Lúc này, Ninh Võ Quân mới chịu đặt bát đũa xuống, dùng mu bàn tay quệt ngang miệng, đứng dậy chậm rãi tiến về phía Tạ Đào.
"Bà chắc nó có ở nhà không?"
"Ở nhà chứ sao! Từ sáng đến giờ nó chỉ ra ăn mỗi bữa cơm rồi lại về phòng, không hề bước chân ra ngoài." Mấy hôm nay tranh thủ thu hoạch được nhiều củ cải, Tạ Đào suốt ngày quanh quẩn ngoài sân nhặt rau, muối dưa, chưa hề ra khỏi cổng, cũng chẳng thấy Thanh Sơn đi đâu.
Ninh Võ Quân nhíu mày. Đến trước cửa, ông ta thấy cửa quả thực đã bị chốt c.h.ặ.t từ bên trong.
Ông ta đập cửa, giọng điệu có phần cáu bẳn: "Ninh Thanh Sơn, mày làm cái trò gì trong đó thế, mau mở cửa ra!"
