Mộ Tương Tư - Chương 19: Ngoại Truyện: Đi Qua Giông Bão, Hẹn Ước Bạc Đầu

Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:04

Ngài nhìn ta, biết rõ rằng lần này dẫu có dùng đến giang sơn ngai vàng cũng không thể giữ chân ta được nữa. Ngài lặng lẽ tiến lên, đặt chiếc ô duy nhất vào tay ta, ép năm ngón tay ta phải cầm c.h.ặ.t lấy cán ô: "Tương Tư, cầm lấy ô đi."

Tần Cơ đứng trơ trọi dưới cơn mưa tầm tã, toàn thân ướt sũng. Ngài nhìn ta bằng ánh mắt đong đầy sự đau đớn, tuyệt vọng và luyến tiếc khôn cùng.

Ta quay người, cất bước đi về phía trước, bóng dáng mỗi lúc một xa dần.

"Bịch!"

Phía sau lưng ta đột ngột vang lên một tiếng động nặng nề của cơ thể ngã gục xuống bùn đất, ngay sau đó là tiếng la thất thanh, hoảng loạn của đám mật vệ: "Bệ hạ! Bệ hạ..."

Dưới chiếc ô giấy dầu, bước chân ta khựng lại. Ta không thể bước thêm dù chỉ một bước nào nữa.

Ta ngước mắt nhìn lên bầu trời biên thùy tối tăm, ngột ngạt và đầy áp bách. Tấm lưới của định mệnh và thù hận dường như đã bủa vây khắp lối, giam cầm ta vĩnh viễn trong cái l.ồ.ng giam không lối thoát này.

Tiếng la thất thanh của đám cận vệ x.é to.ạc màn mưa lạnh lẽo phía sau lưng. Chiếc ô giấy dầu trong tay ta rơi rụng xuống vũng bùn nước, vỡ tan như chút kiêu hãnh cuối cùng mà ta cố bám víu.

Ta không chạy trốn nữa. Ta quay đầu lại, nhìn thấy thân ảnh cao lớn, tôn quý của vị hoàng đế nước Đại Thần đang nằm rạp dưới đất, vạt áo bào thêu rồng lấm lem bùn đất, m.á.u đỏ từ miệng ngài vẫn không ngừng tuôn ra, hòa cùng nước mưa loang lổ.

"Tần Cơ!"

Ta gào lên, gạt bỏ mọi hận thù, dối lừa và dằn vặt suốt năm năm qua để lao về phía ngài. Khoảnh khắc ta đỡ lấy cơ thể lạnh ngắt, nhẹ bẫng của ngài vào lòng, ta mới bàng hoàng nhận ra: Ta có thể hận ngài, nhưng ta không thể nhìn ngài c.h.ế.t. Nếu thế gian này không còn Tần Cơ, Dư Tương Tư ta sống trên đời cũng chỉ là một cái xác không hồn.

Một Năm Gian Nan: Giành Giật Sự Sống Từ Tay T.ử Thần

Sau đêm mưa định mệnh ấy, ta không đưa Tần Cơ về kinh thành, cũng không để ngài ở lại quán trọ biên thùy ẩm ướt. Ta đưa ngài đến một ngôi nhà tranh nhỏ nằm sâu trong thung lũng yên bình, nơi tách biệt hoàn toàn với triều đình đầy mưu toan.

Hoàng đế nước Đại Thần tạm thời giao lại triều chính cho nhiếp chính vương đáng tin cậy nhất, còn bản thân ngài thì dùng chút hơi tàn để ở bên ta.

Cơn bạo bệnh của Tần Cơ vô cùng nguy kịch. Độc tố của hạt keo tương tư năm xưa ngài tự nguyện nuốt vào để chuộc tội với ta đã tàn phá phủ tạng, cộng thêm năm năm ròng rã sầu muộn và chuyến đi hành xác đến biên thùy khiến ngài chỉ còn một hơi thở thoi thóp.

Có những đêm, Tần Cơ sốt cao không lui, co giật liên hồi và nôn ra những ngụm m.á.u đen ngòm. Ta thức trắng đêm, dùng khăn ấm lau người cho ngài, tự tay sắc từng thang t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt rồi mớm từng muỗng cho ngài.

"Tương Tư... đừng đi..."

Trong cơn mê sảng, ngài vẫn nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo ta, những ngón tay gầy gộc run rẩy bấu víu như thể ta là sợi dây cứu sinh duy nhất của ngài.

"Ta không đi. Tần Cơ, ta ở đây, ta sẽ không bao giờ bỏ ngài lại nữa." Ta áp mu bàn tay áp sát gò má hốc hác của ngài, nước mắt lặng lẽ rơi.

Ròng rã suốt một năm trời gột rửa tâm can, dùng tình yêu và sự kiên trì dệt lại sinh mệnh, kỳ tích cuối cùng cũng xuất hiện. Sắc mặt Tần Cơ ngày một hồng hào trở lại, những cơn ho ra m.á.u thưa dần rồi dứt hẳn. Vị thần y được triệu từ kinh đô về cũng phải kinh ngạc vuốt râu cảm thán: “Ý chí sinh tồn của Bệ hạ quả thực là thiên cổ kỳ tích, nhưng d.ư.ợ.c liệu tốt nhất chính là tâm ý của cô nương.”

Kết Cục Viên Mãn: Nắm Tay Nhau Đến Đầu Bạc Răng Long

Mùa xuân năm thứ hai, khi hoa mai nở rộ khắp núi đồi biên thùy, Tần Cơ đã có thể tự mình đứng dậy, nhẹ nhàng ôm lấy ta từ phía sau khi ta đang phơi những thảo d.ư.ợ.c d.ư.ợ.c liệu ngoài sân.

Ngài đặt cằm lên vai ta, mùi hương long diên hương quen thuộc nay đã hòa quyện cùng mùi t.h.u.ố.c nam ấm áp. Giọng ngài trầm ấm, không còn vẻ suy kiệt của quá khứ:

"Tương Tư, giang sơn này ta đã có người kế vị xứng đáng. Nàng có muốn cùng ta đi ngao du thiên hạ, làm một đôi phu thê bình thường nhất chốn nhân gian không?"

Ta quay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt thâm tình, chỉ có hình bóng của riêng ta trong đó. Ta mỉm cười, khẽ gật đầu:

"Chỉ cần có ngài, đi đâu cũng là nhà."

Mục Hành và Bạch Lan đã đưa con cái họ trở về sâu trong thung lũng Bản Lan, vĩnh viễn không bước chân ra ngoài một lần nào nữa. Ân oán năm xưa như một giấc mộng dài, khi tỉnh giấc, tất cả đều đã bị gió tuyết xóa nhòa.

Tần Cơ đã dùng nửa đời còn lại để thực hiện lời hứa năm xưa: bảo vệ ta khỏi mọi giông bão của cuộc đời. Chúng ta cùng nhau đi qua những sa mạc cát vàng, ngắm nhìn biển cả bao la, và cuối cùng dừng chân tại một ngôi nhà nhỏ bên sườn núi quanh năm mây phủ.

Vào những ngày đông ấm áp, bên bếp lò đỏ lửa, ngài lại dịu dàng chải tóc cho ta. Trên mái đầu của hai chúng ta đã lốm đốm những sợi bạc, nhưng tình cảm lại càng thêm mặn nồng, khăng khít.

Chiếc khăn tay nhuốm m.á.u năm xưa đã được giặt sạch, chuỗi hoa tương tư thêu tay vẫn đỏ thắm, nhưng không còn nhuốm màu hận thù, mà là minh chứng cho một tình yêu vượt qua sinh t.ử, viên mĩ đến cuối đời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.