Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (p14): trả Thù - Chương 11

Cập nhật lúc: 13/07/2026 16:07

Mộc Trạm Thiên lúc này mới lên tiếng, giọng đầy vẻ áp bức: "Mộc Lan, Chỉ Hoa chỉ là muốn gần gũi người thân. Ngươi cần gì phải ép người quá đáng như vậy? Dù sao phụ thân cũng giao cho ta trọng trách trông nom phủ đệ."

Mộc Lan quay sang nhìn Mộc Trạm Thiên, nụ cười càng thêm sâu: "Dực Vương gia nói rất đúng. Nhưng phụ thân cũng giao cho ta quyền quản lý việc lớn nhỏ trong phủ. Người giữ chữ tín, ta cũng giữ chữ tín. Quy tắc là quy tắc, không thể vì tình thân mà phá bỏ."

Nàng bước tới một bước, đối diện với Mộc Chỉ Hoa: "Nhị muội, nếu muội không muốn quỳ, thì hãy đưa ra một lý do đủ thuyết phục trước mặt mọi người. Hoặc là... muội cứ đường đường chính chính nói cho mọi người biết tại sao muội lại vội vã rời phủ đến vậy? Một tiểu thư chưa chồng, lại vội vàng đến phủ của Vương gia vào đêm tối, nếu chuyện này lan ra ngoài, muội nghĩ danh dự của muội và phủ Mộc Vương còn lại được bao nhiêu?"

Mộc Chỉ Hoa run rẩy, đôi tay đặt trên bụng siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Nàng ta hiểu Mộc Lan đang cố tình ép mình vào đường cùng. Nếu không quỳ, Mộc Lan sẽ dùng áp lực dư luận để hủy hoại nàng ta. Nếu quỳ, cái t.h.a.i sẽ gặp nguy hiểm.

Mộc Lan quay sang Quản gia Trần ra lệnh, không cho ai cơ hội phản bác: "Quản gia Trần, hãy chuẩn bị đệm quỳ và kinh Phật tại từ đường. Nhị tiểu thư phạm gia quy, phạt quỳ hết đêm nay. Nếu ai cản trở, chính là chống đối lại lệnh của lão phu nhân."

Mộc Trạm Thiên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, định bước tới, nhưng Mộc Lan đã điềm nhiên tiếp lời: "Vương gia, người nên nhớ, người là khách. Nếu người muốn thay muội muội mình quỳ, ta cũng không từ chối."

Không khí đóng băng. Mộc Chỉ Hoa nhìn thấy sự do dự trong mắt ca ca —hắn ta vì danh tiếng của chính mình mà bắt đầu lung lay. Mộc Lan đã đ.á.n.h trúng điểm yếu nhất của bọn họ.

Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua hiên nhà. Mộc Trạm Thiên đứng đó, mặt sầm lại, nhưng khí thế áp bức của hắn đã hoàn toàn bị Mộc Lan hóa giải bằng những lập luận đanh thép và lạnh lùng.

Mộc Lan nhàn nhã nhìn Quản gia Trần rót thêm nước nóng vào tách trà. Nàng không vội vàng, cử chỉ tao nhã như đang thưởng trà trong một buổi chiều yên ả chứ không phải đang đối mặt với một Vương gia quyền quý.

"Vương gia," Mộc Lan ngước mắt lên, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng ánh mắt đã chuyển sang sự sắc lạnh: "Người vừa nói đến 'tội phản quốc'? Thật nực cười. Nếu việc tuân thủ gia pháp của phủ Mộc Vương lại là phản quốc, thì e rằng ngay cả bệ hạ cũng khó lòng phân xử được sự hỗn loạn của triều đình Đại Chu chúng ta."

Mộc Trạm Thiên nghiến răng ken két. Hắn không thể phản bác, bởi Mộc Lan đã lôi Vương Tuyết Sương—người nắm giữ đạo nghĩa cao nhất trong phủ—ra làm bức bình phong. Nếu hắn còn cố tình gây khó dễ, chính hắn sẽ là kẻ bất hiếu và không biết phép tắc.

Mộc Chỉ Hoa lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn. Khi Mộc Lan thản nhiên nhắc đến việc Vương Tuyết Sương đã trao toàn quyền quản lý cho nàng, Mộc Chỉ Hoa cảm thấy đất dưới chân như sụp đổ. Cô ta nhớ lại lúc sáng, sau khi rời phòng khám của đại phu Cung, cô ta đã vội vã báo tin mừng cho Mộc Trạm Thiên. Cô ta cứ ngỡ cái t.h.a.i này là chiếc phao cứu sinh, là quân bài tẩy để ép Mộc Lan vào đường cùng. Nhưng giờ đây, nhìn sự điềm tĩnh đến đáng sợ của người tỷ tỷ, cô ta nhận ra mình đã bước vào một cái bẫy còn nguy hiểm hơn.

Mộc Lan đặt tách trà xuống, tiếng va chạm khẽ khàng nhưng như đinh đóng cột:

"Nhị muội, muội là người thông minh, chắc chắn biết rõ cái gì nên làm và cái gì không. Nếu tỷ cứ cố chấp muốn ở lại phủ Dực Vương, ta sẽ coi đó là hành vi đào tẩu khỏi phủ Mộc Vương. Khi đó, không chỉ là phạt quỳ, mà có lẽ ta phải gửi thư lên bộ Lễ để hỏi rõ về tư cách của một vị 'vị cô nương' không coi trọng gia quy."

"Ngươi... ngươi dám!" Mộc Chỉ Hoa thốt lên.

"Ta có gì mà không dám?" Mộc Lan đứng dậy, bước đến gần sát Mộc Chỉ Hoa, hạ thấp giọng đủ để chỉ hai người nghe thấy: "Muội nghĩ cái bụng của muội có thể giấu được bao lâu? Nếu muội muốn nó bình an vô sự, tốt nhất là hãy biết điều mà quay về từ đường. Ở đó, ta sẽ cho người lo liệu t.h.u.ố.c thang, bảo đảm muội được an toàn. Còn nếu muội muốn phô trương sự sủng ái ở phủ Dực Vương, thì cứ việc. Nhưng ta đảm bảo, ngày mai cả kinh thành sẽ biết tin vị Nhị tiểu thư cao quý của phủ Mộc Vương đang m.a.n.g t.h.a.i một 'vị khách không mời'."

Sắc mặt Mộc Chỉ Hoa hoàn toàn mất hết huyết sắc, cơ thể lảo đảo. Mộc Trạm Thiên thấy muội muội đột ngột suy sụp, vội đưa tay ra đỡ. Hắn nhìn Mộc Lan với ánh mắt vừa căm phẫn vừa kiêng dè. Hắn hiểu rằng, hôm nay nếu cố chấp, người chịu thiệt thòi danh tiếng sẽ là chính hắn và Mộc Chỉ Hoa.

"Được lắm, Mộc Lan," Mộc Trạm Thiên gằn giọng, đỡ Mộc Chỉ Hoa xoay người bước đi. "Ngươi cứ giữ cái uy quyền này đi. Đừng để đến ngày phải hối hận!"

"Đa tạ Vương gia đã nhắc nhở," Mộc Lan đáp lại với giọng điệu vô cùng lễ phép, nhưng câu nói cuối cùng lại như mũi kim đ.â.m vào lưng họ: "Quản gia Trần, tiễn Vương gia và Nhị tiểu thư. Nhớ nhắc Nhị tiểu thư, sáng mai tại từ đường, ta đợi nàng."

Sau khi họ rời đi, Mộc Lan trở lại ghế ngồi, sự mệt mỏi thoáng hiện trên gương mặt. Hợp Hương tiến lại gần, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, người làm vậy... có phải quá cứng rắn với Nhị tiểu thư không?"

Mộc Lan khẽ thở dài, nhìn vầng trăng khuyết ngoài sân: "Cứng rắn? Đây chỉ là khởi đầu thôi. Cuộc chiến này, không có chỗ cho sự nhân nhượng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.