Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (p14): trả Thù - Chương 3

Cập nhật lúc: 13/07/2026 16:06

Nàng không nói lời nào, những ngón tay mảnh khảnh, nhợt nhạt khẽ chạm vào môi hắn. Lý Thế Vũ cau mày, bản năng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng, nhưng Mộc Lan không buông. Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng miết qua lại trên đôi môi mỏng của hắn.

"Chàng đã tự mình xử lý khi giúp ta khử độc," Mộc Lan thẳng thắn nói, giọng nói lộ rõ sự căng thẳng mà chính nàng cũng không nhận ra. "Ta không cần kiểm tra cũng biết, thủ đoạn của Thái t.ử tàn độc đến thế nào. Loại độc này tuyệt đối không đơn giản, chỉ một chút thôi cũng đủ lấy mạng."

Ánh mắt nàng dán c.h.ặ.t vào Lý Thế Vũ, không hề chớp. Lý Thế Vũ chỉ cong môi, một nụ cười nhạt hiện lên, ánh mắt đầy vẻ thích thú. Nhưng Mộc Lan quá tập trung đến mức hoàn toàn phớt lờ nụ cười đó. Mãi đến khi khuôn mặt hắn tiến sát lại gần, khoảng cách chỉ còn là một sợi tóc, nàng mới giật mình kinh ngạc.

Ánh mắt sâu thẳm của Lý Thế Vũ như đêm đen bất tận, từ từ cuốn lấy nàng. Một tay hắn nắm cổ tay Mộc Lan, tay kia siết nhẹ xương hàm nàng, ấm áp và kiên định. Dù bề ngoài Mộc Lan vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng da ở gốc tai nàng đã đỏ bừng từ lúc nào. Khi khuôn mặt hắn áp sát, lông mi dài của nàng khẽ rung động, lướt qua má hắn.

Theo bản năng, Mộc Lan nhắm mắt lại. Nàng ngỡ hắn sẽ hôn nàng. Nhưng khi đã đợi một lúc lâu, Lý Thế Vũ đột ngột rút lui, hơi thở mát lạnh thay thế cho sự nóng cháy ban đầu.

Nàng mở mắt, chỉ thấy nụ cười trêu chọc trong mắt hắn. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cằm nàng rồi cười nửa miệng: "Mộc Lan, trong tình cảnh này mà nàng vẫn còn rảnh rỗi như vậy sao?"

"Lý Thế Vũ!" Mộc Lan thốt lên đầy giận dữ và xấu hổ.

Hắn không giận, chỉ cười nhạt rồi đột nhiên đứng dậy. Mộc Lan quan sát hắn với vẻ đầy cảnh giác. Hắn bước về phía đống lửa, xoay lưng về phía nàng, hồi lâu mới quay lại. Trên tay Lý Thế Vũ giờ đây là một vật màu đen tuyền, khó lòng đoán định.

"Đây là cái gì?" Mộc Lan không nhận lấy.

Tâm trí nàng vẫn dán c.h.ặ.t vào sắc môi của hắn, lo sợ độc tố đang âm thầm tàn phá hắn. Lý Thế Vũ dường như thấu hiểu, khẽ thở dài: "Ta rất ổn. Lúc khử độc cho nàng, ta đã cực kỳ cẩn trọng, chỉ là vô tình bị nhiễm một chút, khiến sắc môi có chút bất thường thôi. Ngoài ra đều không sao cả."

Dù hắn nói vậy, nhưng Mộc Lan vẫn không khỏi lo lắng. Giữa hang động lạnh lẽo, sự quan tâm của người đàn ông này đang dần phá vỡ mọi bức tường phòng thủ mà nàng đã dày công xây dựng.

Mộc Lan nhìn Lý Thế Vũ, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Nàng biết rõ tính cách của hắn: nếu hắn đã không muốn nói, thì dù có dùng cực hình cũng không thể cạy mở được miệng hắn—kiếp trước đã là minh chứng đau đớn nhất cho sự kiên định ấy.

Dù bị Mộc Trạm Thiên t.r.a t.ấ.n đến thân tàn ma dại, Lý Thế Vũ vẫn giữ kín mọi bí mật đến tận hơi thở cuối cùng. Vậy mà lúc này, hắn lại ở đây, tự tin và bình thản đến lạ lùng. Liệu sự bình thản này là do hắn đã nắm chắc mọi nước đi, hay chỉ là cách hắn dùng để che đậy những vết thương chí mạng đang âm ỉ trên cơ thể mình?

"Mười năm ở phủ họ Cố..." Mộc Lan lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhớ về những ngày tháng ẩn nhẫn. "Ngày ấy, mỗi khi không có việc gì làm, ta lại quấy rầy Cố Nguyên Chi làm khoai lang nướng cho ta. Cha lúc nào cũng lắc đầu bất lực, nhưng chưa bao giờ từ chối. Ta thường vụng về làm khoai cháy đen, mặt mũi lấm lem cả khói bụi, nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào vô cùng."

Nàng dừng lại một chút, nhìn xoáy vào Lý Thế Vũ: "Tại sao chàng lại hỏi về điều đó? Chàng muốn biết ta đã trải qua những gì, hay chàng đang muốn biết ta đã trở thành một người như thế nào sau ngần ấy năm?"

Lý Thế Vũ không đáp ngay, hắn xoay xoay que nướng còn sót lại trong tay, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của hắn. Không gian hang động lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít gào bên ngoài như đang muốn nuốt chửng lấy sự bình yên mong manh mà cả hai đang cố gắng giữ gìn.

"Ta chỉ muốn biết..." Lý Thế Vũ trầm giọng, "Liệu có bao giờ, trong mười năm đó, nàng thực sự cảm thấy an toàn không?"

Mộc Lan cứng người. Câu hỏi của hắn đ.á.n.h trúng vào nỗi đau sâu kín nhất mà nàng luôn chôn giấu. Nàng đã sống cuộc đời của một con cờ, một kẻ bị săn đuổi, một người luôn phải đề phòng cả thế giới.

"An toàn?" Mộc Lan cười nhạt, một nụ cười cay đắng. "Ở thế giới của chúng ta, Lý Thế Vũ, an toàn là một thứ xa xỉ phẩm mà kẻ như ta không bao giờ dám mơ tới. Trừ khi..."

Nàng ngập ngừng, không nói hết câu. Ánh mắt nàng chạm vào vết m.á.u khô trên lưng hắn dưới lớp áo mỏng.

"Trừ khi?" Lý Thế Vũ truy hỏi, ánh mắt đầy sự ám ảnh.

"Trừ khi ta đủ mạnh để không cần ai bảo vệ." Mộc Lan kết thúc câu nói bằng một giọng cứng rắn, dù chính nàng cũng biết, ngay giây phút này đây, hơi ấm từ hắn lại đang là thứ duy nhất khiến nàng thấy an tâm hơn bất cứ điều gì.

Lý Thế Vũ nhìn nàng, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng sâu, vừa như thấu hiểu, vừa như chứa đựng một điều gì đó nguy hiểm hơn cả độc d.ư.ợ.c mà Mộc Trạm Thiên đã gieo rắc.

Trong hang đá vắng lặng, câu hỏi của Mộc Lan vang lên như một tiếng sét, x.é to.ạc bầu không khí vốn đang dần trở nên hòa dịu giữa hai người. Đó là câu hỏi cấm kỵ nhất, chạm vào tham vọng và cả tính mạng của Lý Thế Vũ.

Lý Thế Vũ sững người. Ánh mắt hắn vốn đang mang theo vài phần ý cười trêu chọc bỗng chốc trở nên sâu thẳm, thăm thẳm như vực sâu. Bàn tay đang ôm lấy vai nàng khẽ siết c.h.ặ.t, cơ bắp trên người hắn căng cứng lên như dây cung đã lên sẵn. Mộc Lan có thể cảm nhận được luồng khí tức bức bối tỏa ra từ hắn—một sự áp chế khiến người ta khó thở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (p14): trả Thù - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD