Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (p4): Đối Đầu Diện Kiến - Chương 6
Cập nhật lúc: 24/06/2026 17:01
Giọng nói Mộc Lan không lớn, nhưng đủ để quản gia Trần và đám gia nhân đứng ngoài cửa nghe thấy rõ ràng. Đám người đứng đó nhìn nhau, không ai dám bước tới can thiệp. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm, Trần Chi Dung nhận ra mình vừa rơi vào cái bẫy mà Mộc Lan đã giăng sẵn: cái tát công khai của mụ giờ đây đã trở thành bằng chứng cho sự độc đoán và bất công trước mặt hạ nhân.
Mộc Lan bình thản đối diện với sự giận dữ của Trần Chi Dung, giọng nói nàng vang lên đều đặn, sắc lạnh như những nhát d.a.o: "Giờ họ quay lại đổ lỗi cho ta? Vậy bằng chứng ở đâu? Nhân chứng của ta là Tiểu Ngũ và Hợp Hương, họ đều chứng kiến Mộc Chí Hoa xông vào gây hấn và là kẻ ra tay trước. Mọi lý lẽ và nhân chứng đều ở phía ta, ta không hiểu sự tức giận vô lý này từ đâu mà ra."
Trần Chi Dung nghẹn lời. Những lời lẽ tự tin, đanh thép của Mộc Lan khiến bà ta hoàn toàn mất đi thế thượng phong.
Mộc Chí Hoa vẫn gào lên đầy phẫn uất: "Mộc Lan, ngươi dám làm mà không dám nhận sao?"
Mộc Lan khẽ nhếch mép, ánh mắt đầy giễu cợt: "Nếu ta làm, ta sẽ nhận. Nhưng Mộc Chí Hoa, ngươi hãy nhìn lại mình xem, vóc dáng ngươi vốn dĩ đầy đặn và quyền quý hơn ta. Liệu người ngoài có tin được một Mộc Lan ốm yếu lại có đủ sức mạnh để làm trật khớp cổ tay ngươi không?"
Nàng quay sang Trần Chi Dung, ánh mắt xoáy sâu vào kẻ vừa tát mình: "Nhị nương, ta nhận cái tát này vì sự kính trọng dành cho bậc bề trên. Nhưng đừng nghĩ rằng ta sẽ nuốt trôi sự nhục nhã này. Ta không phải là kẻ thích gây chuyện, nhưng cũng chẳng bao giờ dung thứ cho kẻ dám chạm vào mình."
Trần Chi Dung cười gằn: "Được lắm, Mộc Lan! Để xem ngày mai khi phu thân và tổ mẫu ngươi trở về, ngươi sẽ giải thích ra sao."
"Thay vì lo lắng về cách ta giải thích với phu thân và tổ mẫu , nhị nương nên nghĩ cách giải thích về cái tát không rõ lý do mà người đã dành cho đích nữ của phủ này đi." Mộc Lan đáp lại, nụ cười bình thản của nàng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự đắc thắng giả tạo của Trần Chi Dung.
Trần Chi Dung bàng hoàng nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo. Mộc Lan đã tính toán mọi thứ: từ việc dùng người của mình bao vây hiện trường, đến việc khơi gợi lại những ký ức không tốt đẹp mà Lão thái quân đang dành cho Mộc Chí Hoa sau sự cố bữa tiệc gia đình.
Quan trọng hơn, Lễ hội Trung Nguyên đang cận kề, Trần Chi Dung không thể để xảy ra thêm bất kỳ sai sót nào làm ảnh hưởng đến hôn sự của Mộc Chí Hoa với Thái t.ử. Nhìn Mộc Lan đứng đó, kiên cường và bất khuất, Trần Chi Dung chợt hiểu rằng, muốn trừ khử nàng trong phủ lúc này là điều bất khả thi.
Phải đuổi nó ra ngoài phủ! Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Trần Chi Dung. Chỉ khi Mộc Lan rời khỏi dinh thự, việc "xử lý" nàng mới trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Trần Chi Dung không nói thêm lời nào, vội vàng quay người rời đi cùng Mộc Chí Hoa đang đau đớn. Đại phu đã đến, nhưng ánh mắt độc địa mà Mộc Chí Hoa ném lại phía sau như muốn xé xác nàng. Mộc Lan chỉ khẽ nhắm mắt, nhắm mắt làm ngơ, nàng biết cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Sau khi Trần Chi Dung cùng đám gia nhân rút lui, không gian Tháp Lạc Tuyết trở lại vẻ tĩnh mịch. Mộc Lan nhìn đám gia nhân vẫn còn đang thập thò ngoài cửa, nàng nhẹ nhàng lên tiếng: "Được rồi, tất cả đi nghỉ ngơi đi. Còn đứng đó xem kịch hay sao? Không sợ Nhị nương quay lại trút giận lên các người à?"
Đám người nghe vậy liền giải tán nhanh như một đàn chim vỡ tổ. Quản gia Trần nán lại, ánh mắt đầy xót xa nhìn vệt đỏ trên má nàng: "Tiểu thư, vết thương trên mặt người... để lão nô sai người mời đại phu đến."
Mộc Lan mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia sáng đầy tính toán: "Quản gia Trần, theo ông, vết thương này nên để tự nhiên hay nên chữa trị?"
Quản gia Trần vốn là người tinh tế, chỉ một câu hỏi đã giúp ông hiểu rõ nước cờ của tiểu thư. Ông cúi đầu, hiểu ý đáp: "Tiểu thư cứ yên tâm nghỉ ngơi. Nếu thái t.ử có mời đại phu đến, lão nô sẽ xem xét liệu có cần thiết để họ vào hay không."
"Đa tạ quản gia đã hiểu lòng ta."
Khi chỉ còn lại Hợp Hương trong phòng, cô nha hoàn không giấu nổi sự lo lắng: "Tiểu thư, tại sao người không để đại phu xem qua? Nhị nương rất tàn nhẫn, vết thương này nếu để lâu sẽ thành sẹo đấy!"
"Đa tạ quản gia đã hiểu lòng ta."
Khi chỉ còn lại Hợp Hương trong phòng, cô nha hoàn không giấu nổi sự lo lắng: "Tiểu thư, tại sao người không để đại phu xem qua? Nhị nương rất tàn nhẫn, vết thương này nếu để lâu sẽ thành sẹo đấy!"
Mộc Lan bình thản ngồi xuống bàn trang điểm, ngắm nhìn vệt đỏ trên gương soi: "Để lại sẹo mới là điều ta muốn. Hôm nay vết sẹo biến mất, thì ngày mai vở kịch sẽ không còn điểm nhấn."
Hợp Hương ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ý đồ của chủ t.ử. Mộc Lan không giải thích nhiều, nàng hạ lệnh: "Sáng mai, khi Lão thái quân trở về phủ, lúc nhị nương sang thỉnh an, ngươi hãy truyền tin rằng ta bị sốt cao, không thể ra chào hỏi."
"Nhưng... nếu Lão thái quân hỏi về vết thương, hoặc nếu người không bị sốt mà đại phu phát hiện ra thì sao?" Hợp Hương cuống quýt.
Mộc Lan cười nhẹ, ánh mắt kiên định: "Cứ làm theo lời ta. đại phu của phủ này đều là người của ai, ngươi không hiểu sao? Họ sẽ chỉ thấy những gì ta muốn họ thấy. Khi Lão thái quân biết ta bị đ.á.n.h đến mức sốt cao không dậy nổi, bà ấy sẽ tự thân đến tận đây. Lúc đó, chính là lúc ván cờ thật sự bắt đầu."
Hợp Hương dù lo lắng vẫn cúi đầu tuân lệnh. Mộc Lan nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng lạnh lẽo đang bao phủ lấy cả vương phủ. Nàng biết, cái tát hôm nay không phải là nỗi nhục, mà là v.ũ k.h.í để nàng châm ngòi cho sự phẫn nộ của Lão thái quân, người vốn dĩ đang lung lay niềm tin vào mẹ con Trần Chi Dung.
Vết sẹo trên mặt nàng, chính là bằng chứng tố cáo sự độc ác của kẻ thù.
Tại phòng của Mộc Chí Hoa, đại phu đã hoàn thành việc nắn lại cổ tay bị trật khớp. Mộc Chí Hoa đau đớn đến mức nước mắt giàn giụa, trong khi Trần Chi Dung đứng bên cạnh, mặt mày sa sầm.
"Việc này có để lại di chứng gì không?" Trần Chi Dung cau mày, hạ giọng hỏi. Nếu tay con gái bà không hoàn hảo, Đông Cung chắc chắn sẽ coi thường.
Đại phu lắc đầu, đáp lời đầy chắc chắn: "Phu nhân xin yên tâm, tay của Nhị tiểu thư đã được khớp lại như cũ. Chỉ cần nghỉ ngơi, tránh bưng bê vật nặng, vết thương sẽ không để lại hậu quả gì nghiêm trọng."
Sau khi thưởng cho đại phu, Trần Chi Dung đợi người này rời đi mới nhìn thẳng vào Mộc Chí Hoa, giọng đầy thất vọng: "Ai cho phép con đến tìm Mộc Lan một cách bốc đồng như vậy? Con chưa chịu đủ bài học từ nó sao?"
"Mẫu thân..." Mộc Chí Hoa nức nở.
