Mộc Vân - Chương 6
Cập nhật lúc: 13/07/2026 13:02
Ngày nào tiểu thư cũng dùng nước ép từ hoa Thù Du Tuyết giả, cuối cùng chẳng những vết sẹo kia không biến mất mà trên mặt nàng ta còn xuất hiện những nốt ban đỏ.
Ca ca bị gọi vào xét hỏi.
Xưa nay tiểu thư là người lạnh nhạt, không mưu cầu cao vời, nhưng hiện tại gương mặt đã bị hủy hoại đến mức này thì đâu thể ngồi yên được nữa.
Giọng nàng ta trở nên sắc lạnh: “Chu Húc Phong, đây là lòng trung thành của ngươi đấy à?”
Ca ca gấp gáp đến độ suýt rơi nước mắt: “Nô tài đã nghiên cứu các loại sách cổ rồi ạ, cây Thù Du Tuyết này thật sự có hiệu quả với sẹo mà!”
“Trừ phi… Trừ phi Thù Du Tuyết này là giả!”
Hắn còn chưa dứt lời thì tiểu thư đã giận đến mức nhặt một cuốn sách lên rồi ném về phía hắn: “Chính ngươi nói cho ta biết, muội muội của ngươi được Thái hậu ban thưởng Thù Du Tuyết.”
“Vậy mà hôm nay ngươi lại nói mấy bông hoa đó là giả?”
Tiểu thư giận đến không kìm được, trong mắt nàng ta dấy lên hoài nghi.
“Chu Húc Phong, chẳng lẽ ai đó trong cung cho ngươi lợi lộc, nên ngươi hãm hại ta, đúng không?”
Ca ca lập tức quỳ thụp xuống.
“Tiểu chủ minh giám. Dù phải ch.ế.t thì nô tài cũng không dám làm chuyện phản bội tiểu thư đâu.”
Từ khi tiểu thư nhập cung, rất nhiều lần ca ca đã dùng quyền hạn của thị vệ để giúp đỡ nàng ta.
Ngay cả khi tiểu thư muốn đ.â.m sau lưng phi tần khác, chỉ cần gọi ca ca tới, nói bóng nói gió đôi câu thì ca ca sẽ trở thành người đầy tớ tận tụy, giúp nàng ta ra tay làm những chuyện bẩn thỉu kia.
Nhớ tới những việc ca ca đã từng giúp mình, tiểu thư lập tức dịu giọng.
Nàng ta tiến tới tự tay đỡ ca ca dậy: “Do ta hồ đồ thôi, ta không nên nghi ngờ ngươi. Ai trong cung cũng có thể phản bội bổn cung, nhưng bổn cung tin Chu thị vệ sẽ không bao giờ làm như vậy.”
Chỉ mấy câu ngọt ngào của tiểu thư mà ca ca ta đã rưng rưng nước mắt.
Sau khi rời khỏi Xuân Thủy Hiên, hắn vội vàng chạy tới Ty Y Cục để tìm ta tính sổ.
Lúc ta đang chơi dây cùng hai cung nữ nọ thì ca ca đùng đùng chạy vào Ty Y Cục.
Hắn giận đến độ chẳng thèm quan tâm đến hai người kia mà tóm c.h.ặ.t lấy ta rồi mắng xối xả: “Chu Mộc Vân, có phải ngươi cố tình giở trò hay không?”
Ta giả vờ ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
“Đừng vờ vịt nữa! Ta đã dò la tin tức rồi, tổ mẫu đã hoàn toàn bình phục, Thù Du Tuyết bị ngươi đ.á.n.h tráo đúng không? Bây giờ ngươi chẳng những lừa ta mà còn lừa cả tiểu chủ nữa! Hôm nay mặt tiểu chủ nổi ban đỏ, ngươi có ch.ế.t một vạn lần cũng chưa hết tội!”
Ta khóc lóc như thể sợ hãi lắm: “Dao Quý nhân có hận muội không? Muội chỉ muốn chữa bệnh cho tổ mẫu chứ đâu cố ý lừa dối ai. Ca ca, huynh và Dao Quý nhân thân thiết như vậy, huynh có thể khuyên tiểu chủ tha mạng cho muội được không?”
Ca ca còn định mắng thêm nữa, nhưng hắn bỗng thấy chiếc váy dài màu xanh nhạt mà ta vừa thêu xong, chân váy được viền những sợi bạc, khi ánh mặt trời chiếu tới, làn váy uốn lượn lung linh như những đợt sóng bất tận.
Ca ca hỏi: “Đây là cái gì?”
Ta vội đáp: “Tống Quý phi ở Trường Nhạc Cung mời thái y đến xem bệnh cho tổ mẫu, ân huệ lớn như vậy nên muội muốn thêu một chiếc váy để tặng cho Quý phi.”
Ca ca lập tức không vui.
Ai mà chẳng biết Tống Quý phi là phi tần được sủng ái lâu nhất ở hậu cung này, còn tiểu thư chỉ là người mới được ân sủng. Hiển nhiên, bọn họ thuộc hai phía đối đầu.
Hôm nay, ta chẳng những đưa Thù Du Tuyết giả cho tiểu thư mà còn thêu váy cho kẻ thù của nàng ta, ca ca không giận mới lạ.
Hắn nhanh tay cầm lấy chiếc váy kia: “Thôi, ta không cãi nhau với ngươi nữa. Nếu muốn sống thì ít lui tới Trường Nhạc Cung đi. Ta mang chiếc váy này về Xuân Thủy Hiên để tiểu chủ bớt giận, miễn tội ch.ế.t cho ngươi.”
Ta đuổi theo sau nhưng chẳng cản nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn mang chiếc váy kia đi.
Chờ đến khi ta lau nước mắt quay trở lại thì sắc mặt của hai cung nữ nọ đều khó coi vô cùng.
Ta khóc lóc: “Ta không giữ được, phiền hai vị cô nương nói vài lời trước mặt Quý phi giúp ta với, sau này ta sẽ thêu váy khác đẹp hơn tặng cho Quý phi.”
Không sai, hai nha đầu này trông bình thường là vậy, nhưng thân phận của họ không tầm thường chút nào đâu.
Các nàng đều là người trong cung của Tống Quý phi.
Tống Quý phi có rất nhiều cung nữ dưới trướng, ta cố ý chọn hai cung nữ thích buôn chuyện nhất để làm thân với họ, còn mời họ tới tìm ta chơi lúc rảnh rỗi nữa.
Quả nhiên còn chưa tới lui mấy lượt thì họ đã gặp ca ca của ta đến hỏi tội.
Khung cảnh vừa rồi đã được hai tiểu cung nữ chứng kiến toàn bộ, lúc này đây, các nàng đều cực kỳ bất mãn.
“Mộc Vân tỷ tỷ, đâu có trách tỷ được, là ca ca của tỷ cố ý giành mà.”
“Nhưng tại sao hắn lại ép tỷ đưa váy cho Xuân Thủy Hiên? Y phục tỷ thêu cho bên ấy đâu có xấu.”
Ta vừa lau nước mắt vừa đáp: “Ta cũng không biết nữa, nhẽ ra ta và ca ca làm người hầu trong cung thì phải đối xử bình đẳng với các chủ t.ử, nhưng ca ca luôn muốn ta thiên vị Xuân Thủy Hiên, có gì tốt cũng bắt ta đưa cho Dao Quý nhân trước.”
Hai tiểu cung nữ kia liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt chẳng còn đơn giản như trước nữa rồi.
