Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 176: Nói Chuyện Phiếm

Cập nhật lúc: 10/04/2026 20:05

Lục Thịnh cùng Trương Sưởng ra ngoài sân, hai người ngồi hai bên bàn đá.

Trăng lạnh như nước, Lục Thịnh rùng mình một cái, hỏi Trương Sưởng: “Huynh muốn nói chuyện gì? Nhanh lên.”

Trương Sưởng mở cửa thấy núi: “Đệ có phải cũng thích Lục Yên không?”

Lục Thịnh cười một cái: “Huynh cũng đâu có mù, không phải mới phát hiện ra chứ?”

Trương Sưởng nhìn Lục Thịnh: “Ta nói sao đệ đối với ta địch ý lớn như vậy. Tuy đệ gần quan được ban lộc, nhưng cũng không dễ dàng có được trăng trước như vậy đâu. Lục Yên tuy không thích ta, nhưng thoạt nhìn cũng không thích đệ cho lắm.”

Lục Thịnh gật gật đầu: “Huynh nói đúng. Nhưng huynh biết điểm khác biệt lớn nhất giữa huynh và ta là gì không?”

Trương Sưởng: “Là gì?”

Lục Thịnh cười một cái: “Tuy tỷ ấy bây giờ không thích ai, nhưng tỷ ấy và ta là có khả năng, với huynh một chút khả năng cũng không có.”

Trương Sưởng: “Đệ dựa vào đâu mà nói như vậy chứ?”

“Đừng kích động, ta từ từ phân tích cho huynh.” Lục Thịnh phân tích từng điều một: “Đầu tiên là tuổi tác, Lục Yên năm nay mới mười lăm, dã tâm của tỷ ấy lớn bao nhiêu huynh là người biết rõ, tỷ ấy còn muốn xông pha thêm vài năm nữa, ít nhất ba bốn năm không thể thành thân. Ba bốn năm sau ta còn chưa đến tuổi nhược quán, huynh bao nhiêu tuổi? Huynh có thể đợi được, nhà huynh đợi được không?”

Trương Sưởng trầm mặc. Tuổi tác quả thực là một rãnh sâu không thể vượt qua, người nhà mình đã đang giục mình rồi, ba bốn năm quả thực không đợi được.

“Điều thứ hai là gia thế.” Lục Thịnh nói: “Huynh đừng tưởng huynh gia thế tốt hơn ta, thì có ưu thế, đây vừa vặn là thế yếu lớn nhất của huynh. Lục Yên nói rõ cho ta biết tỷ ấy không muốn sinh con, chúng ta làm một giả thiết, giả sử tỷ ấy thực sự không sinh con, gia tộc của huynh có thể chấp nhận không? Gia tộc của huynh đối với huynh không có yêu cầu nối dõi tông đường khai chi tán diệp sao?”

“Ta và huynh hoàn toàn trái ngược, ta không có thân gia bối cảnh gì, nhà ta tiểu môn tiểu hộ, hai đời trước chạy nạn tới đây, ngay cả gia phả cũng không có, mộ tổ tiên ngay trên một sườn đất nhỏ trên núi, còn chỉ đến ông bà nội ta là hết rồi. Ta ngay cả gia tộc cũng không có, áp lực nối dõi tông đường của ta nhỏ hơn huynh rất rất nhiều. Ai cần ta nối dõi a? Ba đời bên trên đều không còn người nữa rồi.”

Trương Sưởng hoàn toàn trầm mặc. Hắn vốn tưởng vấn đề lớn nhất giữa hắn và Lục Yên là Lục Yên không thích hắn, nhưng hắn kiên tín tình cảm là bồi dưỡng mà ra. Nhưng bây giờ xem ra, đây chỉ là vấn đề nhỏ nhất giữa hai người bọn họ, bởi vì có vấn đề này tồn tại, Lục Yên căn bản không thể nào đưa hắn vào danh sách dự bị, hoàn toàn không thể nào bồi dưỡng tình cảm với hắn.

Lục Thịnh nhìn Trương Sưởng chớp mắt đã suy sụp xuống, nhịn không được cũng thở dài một hơi: “Trương sư huynh, huynh là người đầu tiên ta quen biết ở huyện học, ta cũng thực sự coi huynh là bằng hữu. Ta có lúc cũng sẽ nghĩ, nếu ngày sinh thần của ta không mời huynh đến, có phải sẽ không phát triển đến tình trạng như bây giờ không.”

Trương Sưởng lắc lắc đầu: “Lục sư đệ, mặc dù một năm nay đệ luôn chĩa mũi nhọn vào ta, nhưng ta vẫn coi đệ là bằng hữu. Ta cảm ơn đệ ngày sinh thần đã mời ta đến, ít nhất cho ta biết thích một người là cảm giác gì.”

Lục Thịnh thấy Trương Sưởng nghĩ thông suốt rồi, cũng thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai hắn: “Vậy ta liền chúc sư huynh sớm ngày tìm được một cô nương mình thích hơn cưới về làm thê t.ử. Lạnh quá rồi, ta về ngủ trước đây.”

Lục Thịnh về ngủ rồi, Trương Sưởng ngồi trong sân tâm tư khó bình.

Ngày hôm sau thương đội lại xuất phát. Lục Thịnh sớm đã thu dọn xong ngồi trên xe ngựa đợi rồi, không bao lâu Lục Yên và Từ thị cũng thu dọn xong xuống lầu.

Lục Yên và Lục Thịnh lúc đầu chưa từng đ.á.n.h xe ngựa, chỉ có Lục lão đại biết, nhưng dẫu sao cũng là người thường xuyên đ.á.n.h xe lừa, nhìn Lục lão đại vài lần cũng học được rồi, bây giờ là ba người luân phiên đ.á.n.h xe, có lúc hai người cùng nhau.

Hôm nay Lục Yên và Lục Thịnh đ.á.n.h xe bên ngoài thùng xe, Lục lão đại và Từ thị ở trong thùng xe. Từ thị và Lục lão đại ở trong thùng xe lầm rầm một hồi, gọi Lục Thịnh vào trong.

Lục Thịnh đầu óc mù mịt đi vào, ở lại không bao lâu, lại đầu óc mù mịt đi ra.

Lục Yên tò mò hỏi: “Bọn họ gọi đệ làm gì?”

Lục Thịnh nghĩ nghĩ lời nương hắn nói với hắn, ho nhẹ một tiếng: “Không có gì.”

Cảm giác rung động? Thế nào mới tính là cảm giác rung động?

Lục Yên bĩu môi: “Đệ cảm thấy ta tin sao? Không có việc gì sẽ gọi đệ vào trong?”

Lục Thịnh vẫn nhịn không được hỏi: “Cảm giác rung động là như thế nào?”

Lục Yên bừng tỉnh đại ngộ. Nương vẫn là nói nội dung cuộc trò chuyện này với con trai bà.

Lục Yên hỏi ngược lại: “Đệ nói đệ thích ta, đệ đối với ta không có cảm giác rung động sao?”

Lục Thịnh: “Đệ phải biết thế nào mới tính là cảm giác rung động chứ a?”

Lục Yên càng buồn bực hơn: “Đệ ngay cả cảm giác rung động là gì cũng không biết, đệ làm sao biết đệ thích ta?”

Lục Thịnh không có cách nào nói chuyện hắn nằm mơ thấy Lục Yên sau đó luôn phải giặt quần, chỉ đành nói: “Biết Trương Sưởng thích tỷ sau đó đệ ghen, nhìn thấy hai người nói chuyện đệ liền không vui, có tính là thích không?”

Lục Yên gật gật đầu: “Tính là một chiều hướng của sự thích, tính chiếm hữu. Còn gì khác không? Không có cái nào chính diện một chút sao?”

Lục Thịnh lại nói: “Nhìn thấy tỷ vui vẻ đệ cũng vui vẻ, tỷ không vui đệ cũng không vui, tỷ sầu não đệ cũng sầu não, cái này tính không?”

“Tính.” Lục Yên gật gật đầu: “Nhưng sự yêu thích như vậy không nhất định là sự yêu thích đối với người yêu, đối với người nhà đối với bằng hữu cũng sẽ có a, lo cái lo của người, vui cái vui của người, còn có tính chiếm hữu. Phụ mẫu của đệ quan tâm đứa trẻ khác hơn, bằng hữu của đệ muốn chơi với người khác hơn, đệ cũng sẽ tức giận.”

Lục Thịnh trầm mặc. Nhưng hắn sẽ không ở trong mơ đối với bằng hữu và người nhà của hắn làm chuyện mờ ám, nhưng hắn không thể nói.

Lục Yên kết luận: “Ta nghi ngờ đệ căn bản là không thích ta.”

Lục Thịnh bị nghẹn họng, nhưng không nghĩ ra nên phản bác nàng thế nào.

Lục Yên vẫn đang được đằng chân lân đằng đầu: “Đệ suy nghĩ cho kỹ đi, đệ có thể chỉ đơn thuần là coi ta thành người nhà rồi.”

“Không phải.” Lục Thịnh nhanh ch.óng vuốt thuận mạch suy nghĩ, ngắt lời Lục Yên: “Tỷ là cố ý đúng không. Đệ đối với tỷ có phải là thích tỷ hay không rõ ràng tỷ biết rất rõ. Tỷ lại muốn ép đệ nói, đệ nói rồi tỷ lại không thích nghe.”

Lục Yên: “Không có a, vậy đệ nói đi!”

Lục Thịnh gật gật đầu: “Đệ muốn nắm tay tỷ, tỷ không đồng ý. Đệ muốn xoa bóp cho tỷ, tỷ cũng không đồng ý. Tỷ vì sao không đồng ý? Bởi vì trong lòng tỷ cảm thấy đệ muốn chiếm tiện nghi của tỷ. Nếu đệ là đệ đệ ruột của tỷ, tỷ sẽ có suy nghĩ này sao? Tỷ cảm thấy đệ muốn chiếm tiện nghi của tỷ, căn bản là bởi vì tỷ coi đệ như một ngoại nam bình thường mà nhìn nhận, tỷ thừa nhận đi sâu thẳm trong nội tâm tỷ căn bản chưa từng coi đệ là đệ đệ đi.”

Lục Yên đã bị trấn trụ rồi. Nàng vô tình bị mạch suy nghĩ của Lục Thịnh dẫn dắt đi.

Sau khi nàng biết Lục Thịnh thích nàng, nàng đối với Lục Thịnh liền có một loại phòng bị trong tiềm thức, cho nên không cho phép hắn nắm tay nàng, cũng luôn từ chối yêu cầu xoa bóp mà Lục Thịnh đưa ra. Điều này có phải nói lên rằng, trong tiềm thức của nàng vốn dĩ đã không coi Lục Thịnh là đệ đệ?

Lục Yên ngồi bên ngoài thùng xe, trong đầu là một mớ bòng bong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.