Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 221: Xuất Phát Đến Kinh Châu
Cập nhật lúc: 10/04/2026 20:11
Đoàn xe dần dần ra khỏi kinh thành, đi trên con đường vắng vẻ ở ngoại ô, ngựa của Lục Thịnh càng đi càng chậm, dần dần tách khỏi đội ngũ của Công bộ, lượn đến gần xe ngựa của Lục Yên.
Lục Thịnh và Hà Văn Tĩnh đổi chỗ cho nhau, Hà Văn Tĩnh cưỡi ngựa của Lục Thịnh, Lục Thịnh thì đ.á.n.h xe cho Lục Yên. Lục Thịnh vừa ngồi lên xe ngựa liền gọi vào trong khoang xe một tiếng: “Ta qua đây rồi.”
Lục Yên vén rèm ra: “Sao ngươi lại qua đây?”
“Ta đến đây chính là để không phải xa ngươi, đương nhiên ta phải qua đây rồi.” Lục Thịnh nói một cách đầy lý lẽ: “Ai đ.á.n.h xe mà chẳng được? Cũng không ảnh hưởng đến ngươi.”
Lục Yên: “Các quan viên Công bộ đang ở trên xe kia, ngươi không qua đó trò chuyện với họ à?”
Lục Thịnh lắc đầu: “Đến Kinh Châu là chia đường rồi, ta sẽ phải ở cùng họ suốt, muốn thỉnh giáo gì thì có nhiều cơ hội, nhân lúc này đương nhiên là phải ở cùng ngươi nhiều hơn.”
Lục Yên cũng mặc kệ hắn. Buổi trưa, xe ngựa dừng lại một chút trên đường để những người cưỡi ngựa ăn nhanh bữa cơm.
Lục Yên mang theo một túi bánh nướng giòn dầu do chính tay mình nướng, bánh vừa thơm mùi dầu vừa giòn tan, để nguội ăn cũng ngon. Lục Yên ăn một cái, Lục Thịnh và Hà Văn Tĩnh mỗi người ăn hai cái, bữa trưa cứ thế cho qua.
Đoàn xe cứ đi theo đường quan, đến tối cuối cùng cũng đến được dịch quán, mấy người vội vàng vào nghỉ một đêm, ngày mai lại phải lên đường.
Cứ như vậy ngày đêm đi không nghỉ hơn nửa tháng, cuối cùng cũng từ huyện Giang Lăng tiến thẳng vào Kinh Châu. Nơi vỡ đê chính là ở huyện Giang Lăng, vì vậy Thái t.ử và nhóm người Công bộ dừng chân tại Giang Lăng, tri huyện Giang Lăng và tri châu Kinh Châu đều đang ở Giang Lăng chờ đợi quan viên triều đình đến.
Lục Yên không lãng phí thời gian với họ ở đây, từ biệt Lục Thịnh, cùng Hà Văn Tĩnh thẳng tiến đến châu thành Kinh Châu.
Lục Yên trên đường đi đều cố gắng nhớ lại tình tiết trong truyện. Trong truyện, kế hoạch xây đê của Thái t.ử và mọi người dần đi vào quỹ đạo, mọi người bắt đầu xây dựng một cách có trật tự, còn một tháng nữa là đến sinh nhật Thánh Thượng, Thái t.ử cũng chuẩn bị về kinh, tri châu Kinh Châu nhiệt tình mời Thái t.ử đến châu thành, chuẩn bị một bữa tiệc tiễn đưa.
Tri châu Kinh Châu chọn bốn vũ kỹ đến múa trong bữa tiệc, sau đó trực tiếp tặng cho Thái t.ử. Thái t.ử vốn không muốn giữ lại, nhưng vì Đan Ca là người Bắc Địch, nên chỉ giữ lại một mình Đan Ca, ba vũ kỹ còn lại đều tặng cho thuộc hạ.
Nói cách khác, bây giờ Đan Ca hẳn vẫn đang ở nơi nàng nên ở, vẫn chưa bị tri châu Kinh Châu chọn trúng.
Châu thành và huyện Giang Lăng cách nhau cũng không gần, hai người đi cả ngày mới được hơn nửa đường, bèn tìm một quán trọ ven đường nghỉ ngơi.
Chưởng quỹ của quán trọ thấy hai người đến vào lúc nửa đêm, vội vàng gọi tiểu nhị dẫn Hà Văn Tĩnh ra sân sau buộc xe ngựa, còn mình thì đích thân dẫn Lục Yên lên phòng hạng sang.
Quán trọ không sang trọng nhưng phòng ốc bài trí khá tốt, phòng hạng sang được coi là một gian phòng kép, bên ngoài một giường bên trong một giường, rất thích hợp cho tiểu thư mang theo nha hoàn và thiếu gia mang theo tiểu tư ra ngoài, Lục Yên vô cùng hài lòng, đặt đồ xuống, quay đầu hỏi chưởng quỹ: “Chưởng quỹ, ta có thể dùng nhà bếp của ngài một chút không?”
Lục Yên thực sự đã lâu không được ăn một bữa cơm t.ử tế, muốn tự mình nấu chút gì đó ăn.
Chưởng quỹ cười tủm tỉm nói: “Nếu ngài muốn gọi đồ ăn thì ta thật sự hơi khó xử, vì đầu bếp của chúng tôi đã tan làm về nhà rồi. Nhưng nếu ngài muốn dùng nhà bếp tự nấu, vậy ngài cứ tự nhiên.”
Lục Yên cũng cười tủm tỉm vỗ tay: “Vậy thì tốt quá, bản thân ta chính là đầu bếp.”
Vừa lúc Hà Văn Tĩnh đi lên, Lục Yên kéo Hà Văn Tĩnh cùng đi xuống lầu: “Đi đi đi, ta đi nấu cơm, hai chúng ta cùng ăn.”
Kinh Châu trồng lúa nước, ăn cơm nhiều hơn ăn mì, trong bếp không thấy có lương khô nào khác, chỉ còn lại một chậu cơm nguội, có lẽ là tối qua hấp xong không ăn hết, đám tiểu nhị định để mai ăn tiếp, Lục Yên hỏi qua chưởng quỹ xong liền chuẩn bị rang nó ngay bây giờ.
Đập trứng vào bát đ.á.n.h đều, đun nóng dầu trong chảo tráng đều, cho trứng vào xào chín thành vụn trứng, sau đó đổ cơm nguội tơi tả vào, nhanh ch.óng đảo đều. Nêm muối, xì dầu, rồi cho một muỗng lớn tương thịt nấm hương mang theo trên đường, đảo đều, cơm lập tức được rang thành màu đỏ au bóng loáng, trước khi bắc ra rắc thêm một ít hành lá là được.
Khi cơm rang được bưng ra đại sảnh, mùi thơm lập tức thu hút chưởng quỹ và tiểu nhị còn chưa ngủ, cả hai đều hít hít mũi, mắt hau háu nhìn.
Lục Yên gọi hai người: “Ngồi xuống ăn cùng một chút đi.”
Chưởng quỹ và tiểu nhị từ chối vài lần, từ chối không được bèn thuận thế ngồi xuống. Cả hai đều đã ăn tối, chỉ dùng bát nhỏ múc nửa bát cho đỡ thèm.
Lục Yên và Hà Văn Tĩnh tối đó đều chưa ăn gì, mỗi người một bát lớn bưng lên ăn ngấu nghiến.
Chưởng quỹ vừa ăn vừa khen tay nghề của Lục Yên, Lục Yên cũng bắt chuyện với chưởng quỹ: “Ta hỏi ngài một chuyện, ngài có biết gì về chuyện ở châu thành không?”
Chưởng quỹ vỗ n.g.ự.c: “Ngài cứ hỏi, ta biết gì nói nấy, không giấu giếm gì.”
Lục Yên hạ thấp giọng: “Vậy ngài có biết, ở châu thành chỗ nào có thể tìm được ca kỹ vũ kỹ không?”
Chưởng quỹ cũng không ngờ Lục Yên lại hỏi chuyện này: “Cô nương nhà ai, sao lại hỏi thăm chuyện này?”
Lục Yên “hầy” một tiếng: “Ngài xem ta này, ta à, ta chỉ là người làm việc cho chủ t.ử trên kia, chủ t.ử dặn thế nào thì ta làm thế ấy thôi.”
Mặc dù Lục Yên lúc đến đ.á.n.h xe ngựa, vừa đến đã đòi phòng hạng sang, nhưng tài nấu nướng lại rất giỏi, vừa nhìn đã biết thường xuyên tự mình làm, quần áo vải vóc rất tốt nhưng kiểu dáng lại khiêm tốn, càng nhìn càng giống quản sự của nhà giàu, chưởng quỹ đã tin đến tám chín phần.
Chưởng quỹ gật đầu, nói: “Nhiều hơn ta cũng không tiện nói, nhưng nếu nói nổi tiếng nhất thì phải kể đến Ngọc Đình các, các thanh quan nhi của Ngọc Đình các được rất nhiều người theo đuổi, nghe nói đầu bảng của họ hai năm nay có huyết thống ngoại tộc, múa vũ điệu Hồ toàn thì tuyệt đỉnh.”
Lục Yên vừa nghe những lời này, mắt liền sáng lên.
