Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 308: Mùa Hè Kết Thúc
Cập nhật lúc: 10/04/2026 21:05
Lục Yên rất vui, có mầm đường là có thể làm nước đường thành kẹo khối, tiện cho việc bảo quản, có thể rất dễ dàng vận chuyển đến nơi khác bán.
Trong rừng có đủ loại trái cây, Lục Yên chọn mấy loại mùi vị ngon, nước ép trái cây nấu thành nước đường trộn vào là có đủ loại kẹo trái cây. Lục Yên và Phong Tứ rất nhanh đạt thành thỏa thuận ký khế ước, Phong Tứ miễn phí mang mầm đường cho Lục Yên, Lục Yên làm xong kẹo toàn bộ giao cho Phong Tứ đi bán, lợi nhuận bán kẹo hai người chia đôi.
Phong Tứ đối với hành vi bản thân chỉ tiện tay bán kẹo mà lấy năm thành lợi nhuận tỏ vẻ nghi ngờ, Lục Yên bày tỏ Phong Tứ đã giúp nàng một việc lớn, nếu không có mầm đường và mối quan hệ của Phong Tứ, nàng có kỹ thuật cũng không bán được một viên kẹo nào.
Phong Tứ đồng ý, rục rịch muốn đi bán kẹo ngay bây giờ. Lục Yên ngẩng đầu nhìn nàng ấy: “Có làm lỡ việc thành thân của ngươi không?”
Phong Tứ xua tay: “Thành xong rồi.”
Cả người Lục Yên như bị sét đ.á.n.h: “Cái gì??? Ngươi đã thành thân rồi???”
Phong Tứ gật gật đầu: “Năm ngoái về nhà là làm cỗ xong rồi, không làm lớn, quy trình diễn ra rất nhanh.”
Cả người Lục Yên vẫn còn đang khiếp sợ: “Chuyện lớn như vậy ngươi đến ngươi không nói cho ta biết trước, ngươi nói với ta mấy ngày chuyện mầm đường! Ta hỏi ngươi ngươi mới nói!”
Phong Tứ lý không thẳng khí cũng hùng hồn: “Đây tính là chuyện lớn gì, làm sao lớn bằng chuyện mầm đường?”
Lục Yên cũng phục sát đất rồi: “Ta còn chưa chuẩn bị quà tân hôn cho các ngươi.”
Phong Tứ giơ giơ tờ khế ước trong tay: “Không có món quà nào tốt hơn cái này.”
Lục Yên tay chống cằm, khuỷu tay chống trên bàn, nhìn Phong Tứ suy nghĩ bay xa xăm. Nàng đến đây bao nhiêu năm kết giao mấy người bạn hình như từng người một đều thành thân rồi, gả cũng đều là những nhân tài rất không tồi, nhưng sau khi kết hôn có thể sống thuận tâm hay không thì giống như người uống nước ấm lạnh tự biết vậy.
Phong Tứ không ở lại mấy ngày liền mang theo kẹo Lục Yên làm xong vội vã muốn đi, nói xong với đám người Dương tiêu đầu và Trương Sưởng, Trương Sưởng sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, hơi sụp đổ quyết định đi cùng nàng ấy.
Phong Tứ có chút kỳ quái nhìn gã một cái: “Ngươi không muốn đi thì không cần đi cùng ta, ở lại đây với Dương ca thêm một thời gian cũng tốt.”
Trương Sưởng cố gắng để bản thân bình tâm tĩnh khí: “Ngươi nói cái lời gì vậy? Sao ta có thể để ngươi một mình lên đường?”
Phong Tứ càng kỳ quái hơn: “Trước kia lúc ta một mình lên đường nhiều lắm rồi, ngươi giở chứng gì vậy?”
Trương Sưởng một ngụm khí nghẹn ở n.g.ự.c, vuốt vuốt xuống mới nói: “Trước kia và bây giờ có thể giống nhau sao? Chúng ta đều thành thân rồi, ta còn để ngươi một mình, ra thể thống gì?”
Phong Tứ cũng cạn lời, đứng lên về phòng thu dọn đồ đạc, trước khi đi vỗ vỗ bả vai Trương Sưởng: “Ngươi đi theo ta cũng được, nhưng không cần quá coi mình là nhân vật quan trọng đâu.”
Lúc Phong Tứ và Trương Sưởng đi Lục Yên mang cho hai người không ít đồ ăn: “Hai người thành thân chuyện lớn như vậy cũng không nói sớm với ta, ta cái gì cũng không kịp chuẩn bị.”
Phong Tứ đợi không kịp muốn đi rồi, ôm Lục Yên một cái, xoay người lên ngựa chốc lát đã chạy mất hút.
Trương Sưởng trợn trắng mắt, vừa cất đồ vào trong xe ngựa, vừa hàn huyên với Lục Thịnh. Lục Thịnh từ khi biết Trương Sưởng thành thân rồi cả người đều thân thiện hơn rất nhiều.
Trương Sưởng bị Phong Tứ chọc cho một bụng lửa giận, cũng không rảnh để ý tới Lục Thịnh, hàn huyên với hai người hai câu liền đ.á.n.h xe ngựa đuổi theo Phong Tứ.
Mùa hè ở Liêu Châu thật sự ngắn ngủi, nhân lúc mùa hè còn chưa qua ngày thu hoạch mùa thu còn chưa tới, Lục Thịnh Lục Yên lại bận rộn một trận, Lục Thịnh rốt cuộc cũng xây xong thư viện, kéo Lục Yên đi xem.
Thư viện xây diện tích rất lớn, còn lớn hơn cả căn nhà tám viện khoa trương kia của hắn, bên trong dựa theo yêu cầu của Lục Yên xây ba tòa nhà nhỏ ba tầng làm phòng học, mỗi tầng năm phòng học, mỗi phòng học đều lắp cửa sổ kính, rộng rãi sáng sủa, cửa sổ sáng bóng.
Những phòng học này Lục Yên chuẩn bị làm ra hai phòng tự học một phòng đọc sách một phòng thí nghiệm, những phòng khác chia theo môn học, giống như đại học vậy, lão sư cố định trong phòng học, học sinh theo môn học tìm phòng học.
Phía sau phòng học là một khoảng đất trống lớn được rào lại, rìa ngoài có dựng bia ngắm b.ắ.n tên. Lục Yên chuẩn bị làm sân thể d.ụ.c, học sinh ở đây chạy bộ đ.á.n.h quyền luyện tên.
Thư viện xây xong rồi, hai vị tiên sinh dạy học Lục Thịnh cũng chọn ra rồi, tiên sinh dạy ngữ văn họ Triệu, tiên sinh dạy toán học họ Tấn.
Tấn tiên sinh vốn dĩ đã đặc biệt hứng thú với các bài toán, lần đầu tiên gặp được người như Lục Yên có thể giao lưu sở thích với ông, kéo Lục Yên giao lưu cả một buổi chiều, Lục Yên đem mấy bài toán gà thỏ nhốt chung một l.ồ.ng, bài toán trâu ăn cỏ, bài toán đuổi kịp và bài toán gặp nhau giảng cho ông một lượt mới xong.
Thư viện còn có nhà ăn, nhưng không có đầu bếp. Bây giờ người còn chưa có mấy, không cung cấp cơm nước, đợi sau này đông người Lục Yên mới cân nhắc mời người đến nấu cơm.
Toàn bộ thư viện đại khái là cấu tạo như vậy, Lục Yên khá hài lòng, tuy rằng còn chưa hoàn thiện, nhưng ngày hôm sau nàng đã ném hai đứa trẻ vào thư viện.
Lục Thịnh vô cùng không hiểu: “Lục Duy thì thôi đi, nàng bỏ cả Lục Song vào thư viện?”
Lục Yên không cho là đúng: “Bây giờ tổng cộng mới có hai học sinh, Triệu tiên sinh và Tấn tiên sinh hai vị tiên sinh không đến mức ngay cả hai đứa trẻ cũng không trông nổi chứ. Vừa vặn vỡ lòng cho Lục Song, đều biết nói rồi cũng không còn nhỏ nữa.”
Quyết định Lục Yên đã đưa ra Lục Thịnh không có chỗ nào xen mồm vào. Dù sao hai đứa trẻ đi học rồi, bọn họ cũng có thể yên tâm làm việc hơn.
Hạt giống chịu lạnh Lục Yên sàng lọc ra năm ngoái năm nay mọc tốt hơn năm ngoái rất nhiều, Lục Yên nhìn một mảnh xanh mướt trên ruộng trong lòng vô cùng sảng khoái.
Mùa hè ở Liêu Châu trôi qua nhanh, tháng bảy sao Hỏa trôi xuống quả không lừa ta, tháng bảy âm lịch thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, đổ mấy cơn mưa, Lục Thịnh đã lôi áo kép ra mặc rồi.
Tháng tám đổ mấy cơn mưa, thời tiết đã triệt để lạnh xuống, Lục Thịnh Lục Yên đều thay quần áo. Trên đồng ruộng một mảnh bận rộn, nhân lúc hoa màu chưa c.h.ế.t cóng vội vàng bắt đầu thu hoạch mùa thu.
Lúc hoa màu thu hoạch được hơn phân nửa thì đổ một trận mưa to ba ngày không tạnh, nhiệt độ triệt để giảm xuống, hoa màu chưa kịp thu hoạch trực tiếp bị ngập c.h.ế.t trên ruộng.
Người thu hoạch hoa màu sớm đều đang ăn mừng mình chăm chỉ, người thu hoạch muộn đội mưa đội nón lá đi cấp cứu, nhưng hiệu quả rất nhỏ, ngồi trên bờ ruộng khóc, tiếng khóc đó phiêu phiêu hốt hốt truyền đi rất xa, lại bị tiếng mưa rơi lộp bộp lấn át.
Hoa màu của Lục Yên thu hoạch được khoảng một nửa, Trần Bình vẫn còn đang cảm thán mình hành động chậm chạp, Lục Yên cười hì hì an ủi hắn: “Không sao, ta đã rất hài lòng rồi, tốt hơn năm ngoái quá nhiều. Hơn nữa đợi mưa tạnh chúng ta ra ruộng xem có mầm nào còn sống không, vừa vặn sàng lọc ra đặc tính chống ngập úng cho ta.”
“...?” Lời áy náy của Trần Bình vừa đến khóe miệng đã bị Lục Yên chặn lại, phản ứng một lúc lời của Lục Yên, giơ ngón tay cái lên với nàng.
