Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 44: Đoán Câu Đố Đèn
Cập nhật lúc: 10/04/2026 03:13
Ăn xong bát bánh trôi không được tính là ngon miệng cho lắm, hai người hào hứng đi đoán câu đố đèn.
Nhưng Lục Yên không ngờ rằng, câu đố đèn thời đại này so với phiên bản tối giản của xã hội hiện đại quả thực khó hơn không chỉ một bậc.
“Trên không ở trên, dưới không ở dưới, không nên ở trên, chỉ nên ở dưới.” Lục Yên đọc câu đố lên, cả người ngẩn tò te, đầu óc mù mịt quay sang nhìn Lục Thịnh.
Lục Thịnh vô cùng kinh ngạc, hắn cứ tưởng loại câu đố nhìn qua là biết ngay đáp án này sẽ không làm khó được Lục Yên, nhìn ánh mắt cầu cứu của nàng, hắn vẫn nói cho nàng biết đáp án: “Chữ Nhất.”
Lục Yên không cần hắn giải thích, ngẫm nghĩ một chút liền lập tức hiểu ra, bừng tỉnh đại ngộ, tiếp tục xem câu tiếp theo. Nàng cứ tưởng mình chỉ nhất thời não chưa nảy số, nhưng khi nhìn thấy câu tiếp theo, nụ cười của nàng lại biến mất.
“Hoa kinh bán lạc do phiên phiến, nguyệt dĩ vi tà thượng thập phân.”
Lục Thịnh thấy Lục Yên lại không biết, một lần nữa nói cho nàng: “Chữ Tưởng.”
Lục Yên: “......”
Lục Yên có cảm giác như đang làm toán Olympic hồi tiểu học, chính là xem đáp án thì cái gì cũng hiểu, tự mình làm thì một câu cũng không biết.
Lục Yên giãy giụa nhích sang câu thứ ba: “Thương tâm tế vấn phu quân bệnh. Đánh một câu cổ ngữ bốn chữ.”
Lục Thịnh tự giác đọc đáp án: “Bôi bàn lang tạ.”
Lần này cho đáp án Lục Yên cũng không hiểu, nhịn không được mở miệng hỏi: “Tại sao?”
“Bi thương là chữ Bi, gạn hỏi là chữ Bàn, bệnh tật của lang quân, Bi Bàn Lang Tật, đồng âm với Bôi bàn lang tạ (chén đĩa ngổn ngang) mà.” Lục Thịnh giải thích.
Lục Yên: “......”
Cứu mạng a! Sao thời cổ đại mà cũng có trò chơi chữ đồng âm thế này!
Lục Yên triệt để tổn thương lòng tự trọng, lặng lẽ lùi lại một bước, nhìn Lục Thịnh thế như chẻ tre đoán xong toàn bộ câu đố đèn.
Ông chủ cười híp mắt lấy ra chiếc đèn vương tinh xảo đưa tới: “Công t.ử là người đầu tiên đoán đúng toàn bộ, chiếc đèn vương này là của ngài rồi.”
Xung quanh không ít thiếu niên đang thèm thuồng chiếc đèn vương để đoán đố đều trừng mắt nhìn Lục Thịnh, nhưng bọn họ không nhanh bằng, cũng hết cách.
Lục Thịnh không bận tâm đến cái trừng mắt của bọn họ, nhưng bản thân hắn lại có chút do dự, hỏi Lục Yên: “Tỷ tỷ có muốn cái này không?”
Lục Yên không muốn. Lục lão đại đã làm một đống đèn, trong nhà hiện tại vẫn còn treo hai con thỏ kia kìa. Nàng dứt khoát lắc đầu.
Thấy Lục Yên lắc đầu, Lục Thịnh sảng khoái từ chối ông chủ: “Chúng ta không cần cái này, ta muốn phần thưởng kém hơn một bậc, cây trâm cài tóc kia, có được không?”
Phần thưởng kém hơn một bậc là một cây trâm cài tóc bằng gỗ hắc đàn, chế tác tinh xảo, nhưng không hề quý giá, so với chiếc đèn vương tinh xảo thì giá thành tự nhiên rẻ hơn nhiều, ông chủ đương nhiên vui vẻ đổi cho hắn, lập tức đưa cây trâm cho hắn.
Lục Thịnh nhận lấy cây trâm, tiện tay liền tặng cho Lục Yên.
Lục Yên giật mình: “Cho ta sao?”
Lục Thịnh gật đầu: “Không phải thứ gì quý giá, đeo chơi đi. Đợi sau này ta mua ngọc cho tỷ và nương.”
Lục Yên vui vẻ cất vào trong n.g.ự.c.
Ngày rằm tháng Giêng cứ thế trôi qua. Rằm qua đi, lạp xưởng làm cho Tống gia cũng phơi gần xong rồi.
Tống Bác Văn một lần mua nhiều như vậy, không những không đòi rẻ mà còn đưa thêm hơn một trăm văn tiền. Hơn nữa y còn giúp Lục Thịnh một việc lớn. Lục Yên gói cho y vài bánh xà phòng hình hoa, lại chuyên môn nướng một con vịt quay, còn mang theo một hũ tương ngọt, bảo Lục Thịnh viết cách ăn cùng với cách làm bánh lá sen, gom thành một mẻ đưa sang Tống gia.
Lại bận rộn thêm vài ngày, khoảng cách đến kỳ thi của Lục Thịnh đã không còn tới mười ngày.
Huyện thí là một kỳ thi khá đặc biệt, các kỳ thi khác phải ở trong hào phòng mấy ngày liền, Huyện thí thì không cần, Huyện thí trước khi mặt trời lặn là phải nộp bài rời đi. Nhưng, Huyện thí phải thi liên tục năm vòng.
Lục Yên nghe thấy điều này, mặt mày đều xanh lét.
Kiếp trước nàng tuy không thi nghiên cứu sinh, nhưng bạn cùng phòng đại học của nàng có rất nhiều người thi, nàng tận mắt nhìn thấy bọn họ vừa chốt được địa điểm thi là lập tức đặt khách sạn gần trường, còn có t.h.ả.m trạng người chậm tay không giành được. Thi nghiên cứu sinh như đ.á.n.h trận, khách sạn trong vòng bán kính một cây số quanh trường chính là vùng đất binh gia tất tranh, giành khách sạn chính là trận chiến đầu tiên của các thí sinh, trong vòng một giờ là có thể phân thắng bại.
Ba người còn lại của Lục gia đối với việc ở khách sạn đều có suy nghĩ vô cùng lạc quan, thậm chí cảm thấy đi trước một ngày đến ở là được rồi. Nhưng Lục Yên không nghĩ vậy, nàng cảm thấy có tất yếu phải đi xem trước. Bây giờ lại không có đặt phòng trực tuyến, nàng cũng không nhìn thấy số lượng phòng trống, không đích thân đi một chuyến quả thực không có cách nào.
Ngày hôm sau Lục Yên liền kéo Lục Thịnh lên huyện thành. Khi hai người đến huyện thành đã là buổi trưa, trên phố vô cùng náo nhiệt, đồ đạc phong phú hơn trên trấn rất nhiều. Nhưng hai người đều không có tâm trạng dạo phố, bởi vì bọn họ còn có việc khẩn cấp phải làm.
Hai người nhanh ch.óng chạy đến vị trí thi cử đã được định sẵn, xung quanh đó cách không xa chỉ có hai nhà khách sạn. Lục Yên trong lòng thầm kêu không ổn, vừa đi hỏi thăm thì phòng trống trong thời gian thi quả nhiên đã được đặt hết. Tiểu nhị của một nhà trong đó nói: “Phòng mấy ngày Huyện thí đã đầy từ lâu rồi, chỉ còn giường chung là còn trống vài chỗ, giá cả cũng rẻ, hai vị có cân nhắc không?”
Đó đương nhiên là không cân nhắc. Một cái giường chung có thể ngủ mười người, ồn ào nhốn nháo thì còn ôn tập cái rắm gì?
Lục Yên thầm nghĩ quả nhiên là vậy, Lục Thịnh vẻ mặt bị đả kích đến hoảng hốt.
Hai người từ khách sạn đi ra, Lục Yên vẫn đang an ủi Lục Thịnh: “Không sao, tìm xa hơn một chút xem sao.”
“Thịnh biểu ca, Yên nhi tỷ?”
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói chần chừ gọi bọn họ lại. Bước chân Lục Thịnh và Lục Yên khựng lại, vội vàng quay đầu. Người tới chính là Hoàng Tuệ.
Hoàng Tuệ cùng bạn đồng hành ra ngoài chơi, nhìn bóng lưng giống hai người họ, liền gọi một tiếng, kết quả quả nhiên là vậy.
“Sao hai người lại ở đây?” Hoàng Tuệ kinh ngạc vui mừng chạy tới.
“Thật trùng hợp a.” Lục Yên cũng vẫy tay chào nàng ấy: “Biểu ca muội mấy ngày nữa đến thi Huyện thí, chúng ta đang tìm khách sạn đây.”
Hoàng Tuệ ồ lên một tiếng: “Tìm khách sạn làm gì a? Trực tiếp đến nhà muội ở không phải là xong sao? Nương muội hai ngày trước còn lải nhải chuyện này đấy, nói ăn Tết cũng quên hỏi biểu ca khi nào thi.”
Lục Yên nghe vậy bừng tỉnh đại ngộ, quay đầu nhìn Lục Thịnh một cái, hai người đều có cùng một vẻ mặt chợt hiểu ra.
Lúc ăn Tết là nhà cô mẫu đến nhà mình, tặng đồ cũng là nhờ phu xe mang về, chưa từng đến nhà cô mẫu, nhất thời thế mà không nhớ ra nhà cô mẫu sống ở huyện thành.
“Như vậy có phải hơi quá phiền phức cho cô mẫu không?” Lục Yên làm bộ từ chối một chút.
“Có gì mà phiền phức chứ?” Hoàng Tuệ phố cũng không dạo nữa, kéo hai người đi về hướng nhà mình.
Nhà cô mẫu cách điểm thi quả thật không xa. Huyện thành không có cống viện, vị trí trường thi Huyện thí hàng năm thường được đặt gần huyện học, cô mẫu cô trượng lúc trước vì để tiện cho Hoàng Dũng sau này đọc sách, cố ý mua chỗ cách huyện học không xa, đi bộ một khắc đồng hồ là tới.
Cô mẫu nhìn thấy Lục Thịnh và Lục Yên cũng vô cùng kinh ngạc, sau khi hỏi rõ sự tình thì giật mình, bà cũng không ngờ Lục Thịnh năm nay đã đi thi rồi. Vỗ n.g.ự.c nhận lời, mấy ngày thi cứ ở nhà bà, có ăn có uống có chỗ ở, tuyệt đối vừa thanh tịnh vừa tiện lợi.
Lục Yên cũng rất hài lòng. Trước đó nàng còn hơi do dự, rốt cuộc có nên cùng Lục Thịnh ở khách sạn hay không. Không đi cùng hắn thì lại sợ hắn một mình ăn uống không đúng lại xảy ra vấn đề gì, đi cùng hắn thì phải đặt hai phòng, một phòng còn chẳng đặt được đây này. Bây giờ thì tốt rồi, Lục Thịnh ở nhà cô mẫu, tự mình đến là được, Lục Yên không cần phải đi cùng hắn nữa. Năm ngày không buôn bán, bản thân Lục Yên cũng không vui vẻ gì cho cam.
