Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 238
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:11
“Ha hả, cái này, cái kia, đang tìm tiền lẻ, tìm tiền lẻ…” Ông chủ chột dạ.
“Nói!” Chu Vạn cao giọng.
Ông chủ bị dọa cho run lên, nơm nớp lo sợ hỏi: “Các anh phải nói cho tôi biết, hắn có thật là không g.i.ế.c người không, tôi có cần phải chịu trách nhiệm về chuyện này không.”
Ông chủ tiệm kim khí nhỏ này trong đầu đã tự não bổ ra một vở kịch quan bao che cho nhau, bè phái trừ khử lẫn nhau. Sợ rằng mình cung cấp hung khí cũng sẽ bị phán tội nên không dám nói ra.
“Hay là ông muốn vào Cục Cảnh sát nói?” Chu Vạn nói.
“Không có, không có, tôi nói, tôi nói.” Ông chủ vội vàng.
“Thật ra cũng không nói gì, tôi thuận miệng hỏi hắn muốn g.i.ế.c ai, nhưng tôi thề, tôi thật sự không nghĩ hắn cầm cây ống đó đi g.i.ế.c người thật. Người bình thường ai lại dùng ống thép g.i.ế.c người chứ, phải dùng d.a.o, dùng s.ú.n.g chứ.” Dưới mấy cặp mắt nhìn chằm chằm, ông chủ tiếp tục, “Hắn nói là muốn thay trời hành đạo, g.i.ế.c c.h.ế.t một tên tội phạm đã hại mấy mạng người.”
Mấy mạng người?
Chẳng lẽ Cao Đại Vĩ còn g.i.ế.c người khác?
Đang nghĩ vậy, điện thoại của Chu Vạn vang lên. Sau khi nghe máy, sắc mặt ông cũng trở nên khó coi.
“Kết quả giám định có rồi, nguyên nhân t.ử vong là do gáy va đập vào đá, không phải do mấy nhát đ.â.m của Cao Đại Vĩ.”
Trên đường về cục cảnh sát, Lâm Khiêm và Giang Nhiên liếc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên vẻ suy tư sâu sắc.
Bởi vì một trong các camera ở hiện trường đã bị Phương Kiến phá hỏng, nên không ai có thể nói rõ rốt cuộc ai là người động thủ trước.
Nhưng chuyện Phương Kiến mua hung khí muốn g.i.ế.c người là có đủ bằng chứng. Bất kể là lời khai của bạn bè và ông chủ tiệm kim khí, việc Phương Kiến chủ động nhắn tin hẹn Cao Đại Vĩ ra, hay việc Phương Kiến đã nhiều lần muốn g.i.ế.c Cao Đại Vĩ, đều có thể chứng minh lần này Phương Kiến thật sự đã chuẩn bị đi g.i.ế.c Cao Đại Vĩ.
Mà việc em gái Phương Kiến c.h.ế.t vì Cao Đại Vĩ cũng chính là động cơ g.i.ế.c người của Phương Kiến.
Nhìn như vậy, sự việc hoàn toàn có khả năng giống như Cao Đại Vĩ đã nói: Phương Kiến muốn g.i.ế.c Cao Đại Vĩ, nhưng bị Cao Đại Vĩ chạy thoát. Trong quá trình hai người vật lộn, vì trời mưa đường trơn, Phương Kiến không cẩn thận ngã đập đầu vào đá mà c.h.ế.t.
Chỉ là, vì sự tồn tại của hệ thống, Giang Nhiên biết, chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy. Cao Đại Vĩ nhất định đã g.i.ế.c Phương Kiến, hoặc là chuẩn bị đi g.i.ế.c Phương Kiến nhưng Phương Kiến lại c.h.ế.t ngoài ý muốn, hoặc là không phải ngoài ý muốn… Cho nên camera trên đường mới không quay được hắn. Nếu lúc đó hắn không phải đi g.i.ế.c Phương Kiến, camera không thể nào lại vừa khéo không quay được hắn.
Rốt cuộc, ở cửa quán ăn của hắn, hắn nghênh ngang đi tới, camera cũng không quay được.
Cho nên, không tồn tại khả năng Cao Đại Vĩ cố tình tránh camera. Hắn hoàn toàn không có ý định né tránh, thậm chí vì có hệ thống trợ giúp, hắn vô cùng ngang ngược, không sợ gì cả.
Nghĩ đến đây, Giang Nhiên nói: “Cao Đại Vĩ tuyệt đối không đơn giản. Lần này Phương Kiến nổi sát ý, nhất định là do đối phương đã làm chuyện gì đó. Ngoài việc g.i.ế.c em gái hắn, biết đâu còn có chuyện khác. Lời ông chủ tiệm kim khí vừa nói có thể chứng thực điểm này.”
Chu Vạn trong lòng cũng không bình tĩnh: “Đồng nghiệp trong cục đã phân tích từng khung hình camera, ngay khoảnh khắc đầu Phương Kiến đập vào đá, chân của Cao Đại Vĩ dường như có cử động. Nhưng điều đó không thể chứng minh là hắn đã ngáng chân Phương Kiến. Hơn nữa, tuy mưa rất lớn, nhưng vết trượt vẫn còn đó. Điều này chứng tỏ Phương Kiến chắc chắn đã đứng không vững. Nhưng đầu hắn đập vào đá, rốt cuộc là do Cao Đại Vĩ ngáng chân, hay là tự mình đập vào, vẫn còn chờ xác minh thêm. Trong camera, Cao Đại Vĩ quay lưng về phía ống kính, che khuất hoàn toàn Phương Kiến, cho nên không ai biết hắn đã có động tác gì. Theo lời Cao Đại Vĩ, hắn lúc đó chỉ định tiến lên một bước, chứ không hề ngáng chân Phương Kiến. Nếu thật sự là như vậy, có lẽ Cao Đại Vĩ sẽ không bị kết tội g.i.ế.c người.”
Giang Nhiên nghe xong có chút sốt ruột. Lâm Khiêm vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Nhiên, lắc đầu với cậu, ý bảo cậu tạm thời đừng nóng vội.
“Về việc chịu tội còn phải chờ bàn bạc thêm. Chỉ là, đội trưởng Chu, anh quên rồi sao, hắn muốn g.i.ế.c Giang Nhiên là sự thật, tội g.i.ế.c người chưa thành này là không thoát được.” Lâm Khiêm nhắc nhở.
Chu Vạn liếc nhìn Giang Nhiên: “Đúng vậy, điểm này hắn đã thừa nhận lúc thẩm vấn. Hơn nữa còn có video camera ở bốt điện thoại làm chứng. Tuy Cao Đại Vĩ chưa chắc bị kết tội g.i.ế.c Phương Kiến, nhưng hành vi của hắn cũng không thoát khỏi liên can, ở đây vẫn còn điểm đáng ngờ.”
