Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 256

Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:34

Giang Nhiên tuy có chút thất vọng, nhưng cậu cũng biết Lâm Khiêm nói đúng. Chỉ là, cậu cảm thấy rất khó hiểu về gia đình này: “Anh có thấy cả nhà này đều kỳ kỳ quái quái không?”

Lâm Khiêm gật đầu: “Có cảm giác đó.”

“Cha mình c.h.ế.t mà mấy đứa con trai không hề có chút cảm xúc bi thương nào, thậm chí còn mạnh mẽ biểu đạt sự phẫn nộ đối với người đã c.h.ế.t. Một đứa thì chẳng thèm để tâm, một đứa thì không biết đang chìm đắm trong chuyện gì. Còn bà vợ, trông thì khóc lóc t.h.ả.m thiết nhất, nhưng nhìn ánh mắt bà ta, không thấy chút đau buồn nào vì chồng mình qua đời. Vừa nhìn là biết diễn kịch, kỹ thuật diễn đó cũng quá giả đi.”

Lâm Khiêm nói: “Ồ? Cậu còn nhìn ra được bà ta đang diễn kịch à?”

Giang Nhiên nói: “Đương nhiên, nói gì thì em cũng lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy rồi, chút chuyện này vẫn có thể phân biệt được.”

Lâm Khiêm lại không nói ra suy nghĩ trong lòng mình. Từ góc độ của anh, không phải là không nhìn ra bà ta diễn kịch, mà là nhìn ra bà ta đang nói dối. Chỉ là, người nói dối lại không chỉ có mình bà ta.

Những người này, tất cả bọn họ đều đang nói dối, không ai nói thật cả.

Bởi vì tất cả quán ăn trên đảo đều không mở cửa, nên trưa đó ủy ban thôn đã mời Lâm Khiêm và Giang Nhiên dùng bữa. Sau khi biết được thân phận của Lâm Khiêm và Giang Nhiên, họ vốn định tổ chức tiệc chiêu đãi linh đình, nhưng đã bị Lâm Khiêm từ chối.

Tuy nhiên, chờ đến khi họ bưng lên cái gọi là “cơm canh đạm bạc”, Giang Nhiên nhìn mà tròn cả mắt.

Cháo cua, cua hấp, cua xào cay, tôm hấp, tôm hùm đất kho tàu, tôm nõn xào trứng, đầu cá bơn, còn có mấy loại cá biển mà cậu không gọi được tên… Đây mà gọi là chuẩn bị đơn giản một chút? Thế này cũng quá phong phú rồi!

Còn chưa bắt đầu ăn, Giang Nhiên đã sắp chảy nước miếng.

Thôn trưởng có chút áy náy nói: “Haiz, hai ngày nay sóng biển lớn quá, mọi người cũng không vào khu trung tâm mua ít rau dưa về được. Chỉ có thể ăn mấy thứ tự mình bắt dưới biển này thôi. Chờ mấy hôm nữa sóng lặng, nhất định sẽ chiêu đãi các cậu t.ử tế.”

Lâm Khiêm nói: “Ngài khách khí quá, thế này đã là rất tốt rồi.”

Vì buổi sáng không ăn gì, Giang Nhiên cũng không khách khí, không nói hai lời, liền bắt đầu ăn. Ăn đến cuối cùng, cậu chỉ ăn được nửa bát cơm đã no căng. Không có gì khác, chỉ là ăn tôm với cua đã no rồi.

Thôn trưởng thấy Giang Nhiên ăn rất nhiều, cười nói: “Thật sự là làm khó các cậu rồi.”

Giang Nhiên xua tay: “Khó xử gì đâu ạ, không chút nào khó xử. Tôm và cua này ngon quá, làm các bác tốn kém rồi.”

Giang Nhiên nhìn thấy trang phục của những người dân đảo này tương đối giản dị, đã nghĩ bụng sẽ lén gửi lại họ tiền ăn.

Kết quả, liền nghe bí thư chi bộ thôn trẻ tuổi nói: “Tốn kém gì đâu, mấy món hải sản này đều là chúng tôi tự lặn xuống biển bắt lên, không đáng tiền. Ngày thường nhà nào cũng ăn mấy thứ này, ngược lại là rau dưa trái cây đối với chúng tôi mới là của hiếm.”

“Vậy sao mọi người không nghĩ cách mang ra ngoài bán?” Giang Nhiên tò mò hỏi.

Bí thư chi bộ thôn lắc đầu: “Chi phí cao lắm. Tuy mấy món hải sản này ở bên ngoài có thể bán được giá, nhưng chúng tôi chỉ đi ra thị trấn thôi đã phải ngồi thuyền, đến thị trấn rồi, muốn vào nội thành, lại phải ngồi thuyền rất lâu. Mà thành phố của chúng tôi và mấy thành phố lân cận, đều là thành phố ven biển, mấy thứ này căn bản không hiếm. Chờ vận chuyển đến nơi thật sự bán được giá, e là tiền vận chuyển còn không kiếm lại được.”

Giang Nhiên nghĩ đến bản đồ mình từng xem, gật gù hiểu rõ. Dù sao ăn ké cũng thấy ngại, Giang Nhiên bèn khen: “Phong cảnh ở đây đúng là không tệ, cũng là một nơi du lịch lý tưởng.”

Bí thư chi bộ thôn dù sao cũng còn trẻ, nên tâm tư tương đối linh hoạt, ánh mắt nóng bỏng nói: “Nếu cậu thích thì hoan nghênh cậu đưa bạn bè tới chơi, đảm bảo hải sản ăn không hết.”

Giang Nhiên gật đầu: “Được.”

Lúc này, bí thư chi bộ thôn lại muốn nói gì đó, nhưng liếc nhìn thôn trưởng một cái, rồi lại nuốt những lời đó vào bụng.

Giang Nhiên nhìn thấy mấy hành động nhỏ của vài người, nhưng vờ như không thấy.

Ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát, Lâm Khiêm và Giang Nhiên dưới sự dẫn đường của ông bảo vệ, đi xem xét mấy con đường lân cận có thể thông đến khu danh thắng. Có một con đường nằm ngay cạnh cổng khu danh thắng, mọi người quan sát kỹ nhưng không phát hiện điều gì bất thường hay dấu vết gì.

Xem xong chỗ này, họ lại đi vòng sang một bên khác xuống phía dưới. Phía dưới là bờ biển, sóng vẫn còn rất lớn. Xa xa như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, ngọn núi cách đó không xa như ẩn mình trong sương, trông vô cùng mờ ảo.

Nghĩ đến những lời muốn nói lại thôi của bí thư chi bộ thôn, nghĩ đến sự nhiệt tình của thôn trưởng, Giang Nhiên thở dài một hơi, lấy điện thoại di động ra, quay lưng về phía biển cả, chụp một tấm tự sướng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.