Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 258

Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:34

Phòng của Lý Thành và Phùng Phương Phương ở tầng một, vì vậy, Lâm Khiêm và Giang Nhiên đến phòng của hai người họ trước.

Tìm một vòng, không phát hiện bất cứ manh mối nào liên quan trực tiếp đến vụ án. Trên ban công sạch sẽ, không có quần áo bẩn hay giày dép bẩn. Khoảnh sân nhỏ phía sau còn có vài luống hoa mới trồng.

Tiếp theo, họ lên phòng của Lý Nghị Chấn ở tầng hai. Phòng của y bừa bộn lộn xộn, còn có một mùi khó tả. Tìm kiếm một vòng, Lâm Khiêm đi ra ban công. Trên ban công đặt một đôi ủng đi mưa, trên sào phơi đồ đang phơi quần áo.

Chỉ là… Lâm Khiêm ngửi ngửi mấy bộ quần áo đó, phát hiện trên đó dường như có lẫn một mùi vị kỳ lạ. Lại cẩn thận ngửi phần tay áo, Lâm Khiêm cơ bản có thể xác định đó là mùi gì.

Sau khi xác định, anh nhìn đôi giày đặt trên mặt đất, ngồi xổm xuống quan sát kỹ.

Giang Nhiên cũng bắt chước Lâm Khiêm ngồi xổm xuống, ngửi thử chiếc còn lại.

“Ọe!” Vừa mới đưa lên mũi ngửi một chút, Giang Nhiên đã suýt nôn. Chiếc giày cũng từ trong tay cậu rơi xuống.

Đứng ở cửa sổ hít thở không khí một lúc, Giang Nhiên mới quay trở lại, nói: “Lâm Khiêm, anh lợi hại thật, ngửi thấy thứ như vậy mà mặt vẫn không đổi sắc.”

Chỉ thấy Lâm Khiêm nhìn chằm chằm chiếc giày mà cậu vừa làm rơi, nhặt lên một thứ vừa rớt ra từ đó, trên mặt lộ ra ý cười.

“Cái này tính là gì, mùi khó ngửi hơn nữa anh cũng từng ngửi rồi. Chỉ cần có thể tìm ra chứng cứ, mấy thứ này không là gì cả.” Nói rồi, Lâm Khiêm cẩn thận đặt chiếc lông gà vào túi vật chứng.

“Tìm được rồi à?” Giang Nhiên nhìn thứ trong tay Lâm Khiêm, mắt sáng rỡ.

Lâm Khiêm nói: “Ừ, tìm được một ít thứ có thể dùng được, nhưng cũng không phải là chứng cứ quyết định, cụ thể vẫn phải tiếp tục điều tra.”

Giang Nhiên cười nói: “Có thu hoạch là tốt rồi.”

Lâm Khiêm đứng dậy: “Chỉ cần quan sát cẩn thận, nhất định sẽ có thu hoạch. Đi thôi, đến phòng cuối cùng xem sao.”

Phòng của Lý Nghị Hoa và Vệ Lam ở tầng 4. Có lẽ vì quanh năm không ở nhà, nên phòng này đã sớm bị cải tạo thành phòng khách sạn cho thuê. Vì vậy, đây cũng là căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp nhất mà họ thấy hôm nay.

Chỉ là, một căn phòng sạch sẽ ngăn nắp như vậy, lại có hai đôi giày không mấy sạch sẽ.

Trên ban công, có một đôi lớn một đôi nhỏ, một đôi giày thể thao nam và một đôi nữ. Hai đôi giày này rõ ràng là đã đi đến nơi nào đó, đôi giày thể thao nữ còn đỡ, không có nhiều bùn đất, mà có rất nhiều cát.

Còn đôi của nam, lại dính một ít bùn đất, như là đã dẫm phải chỗ nào đó.

Lâm Khiêm lấy thước dây ra, đo kích cỡ, cũng như độ sâu của giày lún vào bùn đất.

Đặt đôi giày nam xuống, anh lại cầm đôi giày nữ lên. Tuy không có bùn đất, nhưng… mũi giày lại có vết mài mòn, tróc mất một ít da.

Điều này không bình thường! Bởi vì, trong hai chiếc giày, chỉ có chiếc bên phải là bị mòn mũi giày, còn chiếc bên trái vẫn còn tốt, rất mới.

Nhìn chằm chằm hai chiếc giày này hồi lâu, Lâm Khiêm trong lòng cũng đã có suy đoán của riêng mình.

Xem xong những thứ này, hai người lại đi kiểm tra các không gian công cộng.

Đến sân sau, Lâm Khiêm cẩn thận tìm kiếm một thứ, kết quả vẫn không tìm thấy. Tuy nhiên, mấy đóa hoa vừa mới trồng ở góc tường lại khiến anh chú ý.

Trên đường trở về ủy ban thôn, Giang Nhiên có chút vội vàng hỏi: “Có phải anh đã tìm được chứng cứ rồi không?”

“Còn cậu thì sao, nhìn ra được gì chưa?” Lâm Khiêm hỏi.

Giang Nhiên đang chờ câu này của Lâm Khiêm, chờ anh nói xong, cậu lập tức nói: “Em đoán, người leo núi từ phía sau chính là vợ chồng Lý Nghị Hoa, đúng không?”

Nói xong, cậu mắt sáng lấp lánh nhìn Lâm Khiêm.

Lâm Khiêm nói: “Ồ, vậy cậu nói xem tại sao?”

“Cái này còn không đơn giản sao, hai đôi giày vừa rồi, vừa nhìn là biết đã ra ngoài. Mà anh vừa rồi ở trên núi đo đạc rất lâu, chắc chắn là đang đo dấu chân. Lúc ở ban công nhà Lý Nghị Hoa, anh cũng đo kích cỡ giày của Lý Nghị Hoa. Giày của Vệ Lam sở dĩ bị hỏng một chiếc, là vì cô ta đã leo lên con dốc đá nhỏ kia. Giống như ông bảo vệ hôm nay, nó quá trơn, không tìm được điểm tựa nên bị ngã. Em nói có đúng không?” Giang Nhiên nói.

Lâm Khiêm xoa tóc Giang Nhiên, tán thưởng: “Không tồi, có tiến bộ. Vậy cậu thấy hai người họ có phải là hung thủ không?”

Đối với vấn đề này, Giang Nhiên lại có chút khó trả lời: “Cái này thì em không nhìn ra. Tổng cảm thấy… không giống lắm, nhưng xét từ động cơ g.i.ế.c người và quá trình gây án, cũng không phải là hoàn toàn không thể.”

Lâm Khiêm gật đầu: “Vậy vừa rồi cậu có phát hiện ra điểm gì kỳ quái không?”

“Điểm kỳ quái?” Giang Nhiên nghi hoặc hỏi.

Hai người đang nói chuyện, thì đối diện có một chiếc xe điện chạy tới, là một nhân viên văn phòng của ủy ban thôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.