Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 277
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:39
Vẻ mặt Tần Hải thay đổi, nói: “Tôi thì biết được cái gì, tối qua tôi đi công tác ở nơi khác, không biết các người đang nói gì hết.”
Lâm Khiêm nhìn Tần Hải thật sâu: “Ừm.”
Nói xong, anh nhìn Đàm T.ử Như trên giường bệnh: “Cô Đàm, cô có tiện trả lời chúng tôi vài câu hỏi không?”
Vẻ mặt Đàm T.ử Như có chút đau thương: “Không ngờ Hồ Gia Phi lại c.h.ế.t, thật bất ngờ, chúng tôi làm chung bao nhiêu năm. Sao lại nói đi là đi như vậy.”
Tần Hải nghe xong, lạnh lùng nhìn Đàm T.ử Như: “Sao, cô buồn à?”
Vẻ mặt Đàm T.ử Như có chút hoảng hốt: “Chồng ơi, anh đừng hiểu lầm, chúng ta làm đồng nghiệp bao nhiêu năm, anh ấy đột nhiên không còn nữa, sao em không buồn được. Kể cả nuôi con ch.ó con mèo một hai năm mà nó mất, em cũng sẽ buồn mà.”
Đối với mấy câu sau của Đàm T.ử Như, Tần Hải có vẻ hài lòng: “Ừm.”
Nhìn cách Tần Hải và Đàm T.ử Như cư xử, Lâm Khiêm trong lòng đã có vài suy đoán. Tuy nhiên, mặt anh không biểu lộ gì. Anh đi đến trước mặt Đàm T.ử Như, bắt đầu hỏi về tình huống cụ thể.
“Xin hỏi, lần cuối cô nhìn thấy Hồ Gia Phi là khi nào?”
Đàm T.ử Như nghĩ ngợi: “Là lúc tan làm, tôi chào anh ấy một tiếng rồi về.”
“Sau đó thì sao, cô đi đâu?”
Đàm T.ử Như xoa bụng, cười nói: “Không đi đâu cả, tôi bụng to rồi, không dám đi lung tung. Về đến nhà, tôi tự nấu mì ăn, rồi ngủ trước 10 giờ.”
Lâm Khiêm đột nhiên hỏi: “Có ai có thể chứng minh cho cô không?”
Tần Hải không nhịn được xen vào: “Đồng chí cảnh sát, anh có ý gì đây? Anh đang nghi ngờ vợ tôi g.i.ế.c Hồ Gia Phi à?”
Đàm T.ử Như thấy Tần Hải tức giận, vội kéo tay áo anh ta: “Chồng à, anh giận gì chứ? Đồng chí cảnh sát vừa nói rồi mà, chỉ là hỏi theo lệ thường thôi. Dù sao em với Hồ Gia Phi cũng là đồng nghiệp. Chắc là các đồng chí cũng đã hỏi những đồng nghiệp khác rồi đúng không?”
Lâm Khiêm nói: “Đúng vậy, quản lý, bảo vệ, Trương Tình… chúng tôi đều đã hỏi.”
Đàm T.ử Như nói: “Chồng thấy chưa, em nói đúng mà. Đồng chí cảnh sát hỏi hết rồi, anh đừng nhạy cảm quá.”
Tần Hải đẩy gọng kính, liếc nhìn Đàm T.ử Như. Từ góc độ của Lâm Khiêm, dường như trong mắt Tần Hải có những cảm xúc phức tạp, có chút tức giận, lại có chút áy náy.
“Biết rồi, là anh nhạy cảm.”
Lâm Khiêm sở dĩ hỏi như vậy, là vì họ đã điều tra camera gần nhà Đàm T.ử Như. Camera có ghi lại rõ ràng hình ảnh Đàm T.ử Như rời cơ quan và về nhà. Sau đó, cho đến 8 giờ sáng hôm nay, cô không hề ra ngoài.
Thực ra, điều này cũng không nói lên được gì, vì có khả năng Đàm T.ử Như đúng như lời cô nói, về nhà là không ra ngoài nữa. Đương nhiên, cũng có khả năng cô đi g.i.ế.c người mà camera không quay được.
Sau khi hỏi thêm vài câu cơ bản, Lâm Khiêm nói: “Đúng rồi, tôi xem camera thấy trưa hôm qua cô có vẻ đã nói chuyện riêng với Hồ Gia Phi khá lâu, cô có tiện cho chúng tôi biết hai người đã nói gì không?”
“Cái gì? Hắn lại tìm cô nói chuyện riêng!” Tần Hải lại một lần nữa "xù lông".
Tất cả mọi người trong phòng bệnh đều khó hiểu nhìn anh ta. Dường như, mỗi lần nhắc đến Hồ Gia Phi, cảm xúc của anh ta đều kích động như vậy.
Đàm T.ử Như nhìn Tần Hải, trong mắt có chút tổn thương: “Chồng ơi, anh ấy là lãnh đạo của em, chúng em là đồng nghiệp, nói chuyện công việc là bình thường mà. Chẳng lẽ, anh chưa bao giờ nói chuyện với đồng nghiệp nữ sao?”
Tần Hải nghe vậy, lập tức xìu xuống, có chút chột dạ: “Ừm, biết rồi.”
Thấy Tần Hải đã ổn định lại, Đàm T.ử Như nhíu mày, nhìn Lâm Khiêm: “Anh nói trưa hôm qua à? Ở đâu? Xin lỗi, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i trí nhớ tôi không tốt lắm.”
Lâm Khiêm nhắc nhở: “Ở phòng triển lãm, lúc đó, Trương Tình có đi tới.”
Khi nói câu này, Lâm Khiêm chăm chú quan sát biểu cảm của Đàm T.ử Như. Kết quả, Đàm T.ử Như lại vẻ mặt bừng tỉnh: “À, anh nói chuyện đó à. Lúc đó tôi cũng thấy khó hiểu lắm, không biết sao Hồ Gia Phi lại nổi nóng như vậy, Trương Tình chỉ gọi anh ta một tiếng thôi, không ngờ anh ta lại giận quá hóa thẹn. Lúc đó tôi còn khuyên anh ta, mà không được.”
Lâm Khiêm nói: “Ừm, vậy, lúc đó hai người đang nói gì vậy?”
Đàm T.ử Như nghĩ nghĩ: “Hình như lúc đó đang đứng trước tủ kính có bức tranh chữ quý giá đó, Hồ Gia Phi nói trong phòng triển lãm có nhiều camera như vậy, giống như mấy tên trộm thần sầu trong phim ảnh tuyệt đối không thể nào trộm được đồ.”
Lâm Khiêm gật đầu: “Ừm, vậy anh ta có nói tối qua định làm gì không?”
Đàm T.ử Như lắc đầu: “Cái này thì tôi…”
“Hắn là đàn ông, buổi tối đi làm gì vợ tôi sao mà biết được, anh cảnh sát này hỏi chuyện cũng dễ gây hiểu lầm quá!” Tần Hải tức giận nói.
Giang Nhiên nãy giờ vẫn đứng một bên không nói gì, lúc này, thấy Tần Hải "xù" Lâm Khiêm, anh không nhịn được tháo khẩu trang xuống: “Anh Tần, tại sao mỗi lần nhắc đến Hồ Gia Phi anh đều kích động như vậy? Xin hỏi, anh và hắn ta trước đây có thù oán gì? Tối qua anh rốt cuộc đã ở đâu?”
