Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 297
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:46
Bạn cùng phòng nghĩ nghĩ: “Chắc là không có gì bất thường, hình như là cãi nhau với cậu bạn trai khác khoa? Giống như là sắp chia tay.”
Một bạn cùng phòng khác xen vào: “Tôi thấy là lỗi của cậu bạn trai kia, hôm đó tôi còn thấy cậu ta đi chung với một bạn nữ khác, đúng là đồ cặn bã!”
Lâm Khiêm lại hỏi: “Cậu ta có nói tối qua định làm gì không?”
Các bạn cùng phòng lắc đầu: “Cái đó thì không có.”
Ra khỏi ký túc xá, Lâm Khiêm và Giang Nhiên đi đến phòng điều khiển của trường. Thư viện chỉ quay được cảnh Hà Lập Tường đi vào, chứ không quay được cảnh đi ra. Đương nhiên, cậu ta có thể đã trèo cửa sổ ở góc khuất camera.
Ngoài ra, camera gần sân thể d.ụ.c cũng không có bóng dáng của Hà Lập Tường.
Tối qua Giang Nhiên đã tận mắt thấy một người đi vào từ cổng chính sân thể d.ụ.c, và lúc thẩm vấn cũng biết được người đó là Hà Lập Tường. Nếu đi theo lộ trình đó, chắc chắn sẽ bị camera quay lại.
Cho nên, không còn nghi ngờ gì nữa, người muốn g.i.ế.c người chính là Hà Lập Tường!
Chỉ là, họ chỉ tìm được động cơ, chứ không tìm thấy chứng cứ! Không chỉ vậy, nếu Hà Lập Tường c.h.ế.t không thừa nhận, họ thậm chí không thể phán cậu ta có tội. Rốt cuộc, lúc đó cậu ta cũng không biểu hiện rõ là muốn g.i.ế.c Chu Tập.
Giang Nhiên lo lắng: “Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng phải là mấy ngày nữa sẽ phải thả Hà Lập Tường ra sao? Rõ ràng là cậu ta muốn g.i.ế.c Chu Tập mà!”
Nói xong, Giang Nhiên lại sững người một chút.
Lâm Khiêm suy tư hồi lâu, nhíu mày: “Nhưng cậu ta cũng chưa g.i.ế.c người. Hơn nữa lúc đó cũng không rút hung khí rõ ràng ra. Thậm chí, ngay cả Chu Tập cũng không cảm thấy Hà Lập Tường cố ý dụ cậu ta ra ngoài.”
Nói xong, anh nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Giang Nhiên: “Sao vậy?”
Giang Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Khiêm, mừng rỡ: “Hệ thống lại nhắc nhở em nhiệm vụ đã hoàn thành. Hơn nữa là toàn bộ nhiệm vụ ‘mưa lớn’ đều hoàn thành, nhiệm vụ tiếp theo là ba tháng sau.”
Lâm Khiêm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi. Xem ra chúng ta suy đoán đúng.”
Vui mừng xong, Giang Nhiên lại thở dài: “Vậy anh nói xem chuyện của Hà Lập Tường phải làm thế nào?”
Lâm Khiêm: “Thật ra, kể cả Hà Lập Tường có thừa nhận cậu ta định g.i.ế.c Chu Tập, cũng vẫn không thể phán cậu ta có tội. Cậu ta mới chỉ muốn g.i.ế.c, chứ chưa g.i.ế.c thành công. Cậu ta thậm chí có thể nói là vì Chu Tập phản bội, nên nhất thời kích động, nhưng cuối cùng đã không ra tay.”
Giang Nhiên bực bội gãi đầu: “Ai, biết sớm thì em đã… em đã…”
Do dự hồi lâu, Giang Nhiên cũng không thể nói hết câu. Biết sớm thì anh có thể làm gì? Chẳng lẽ phải đợi Hà Lập Tường đ.â.m Chu Tập thật thì mới xuất hiện hay sao?
Nhiệm vụ của anh là gì? Bảo vệ nạn nhân, bắt hung thủ.
Nhưng nếu không có nạn nhân, cũng không có hung thủ, trên đời bớt đi một vụ án, bớt đi một bi kịch, chẳng phải là hoàn mỹ hơn sao?
Lâm Khiêm vỗ vai Giang Nhiên: “Giang Nhiên, em làm tốt lắm. Em đã ngăn cản thành công một vụ án mạng, cứu vớt hai sinh viên. Lần này em hoàn thành rất xuất sắc!”
Giang Nhiên: “Nhưng chúng ta không thể bắt hung thủ, lỡ như sau này cậu ta lại tái phạm thì sao? Chu Tập chẳng phải là rất nguy hiểm sao? Tuy cậu ta làm việc không đạo đức, nhưng cũng tội chưa đến mức phải c.h.ế.t.”
Lâm Khiêm: “Giang Nhiên, em quên rồi à, hệ thống báo cho em nhiệm vụ đã hoàn thành, nghĩa là hệ thống bên phía Hà Lập Tường hẳn là đã bị thu hồi rồi. Rất nhiều người chính vì ỷ vào hệ thống, mới nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng g.i.ế.c người mãnh liệt hơn, nếu không có hệ thống, tám phần là họ đã từ bỏ ý định. Hơn nữa, Hà Lập Tường là người thông minh, trải qua sự can thiệp của cảnh sát, khả năng cậu ta tiếp tục g.i.ế.c người là cực kỳ nhỏ.”
Giang Nhiên: “Thật không?”
Lâm Khiêm gật đầu: “Thật.”
Trở về, Lâm Khiêm và Giang Nhiên lại vào phòng thẩm vấn Chu Tập và Hà Lập Tường.
Thật ra, Triệu Thắng và Trương Hiểu Hiểu cũng cảm thấy hành vi của Lâm Khiêm và Giang Nhiên rất khó hiểu. Đội trưởng nửa đêm đi bắt hai sinh viên đ.á.n.h nhau ở sân thể d.ụ.c về đã đành, lại còn thẩm vấn liên tục, thẩm vấn xong, lại chạy đến trường của họ điều tra một vòng.
Theo họ thấy, đây rõ ràng là một chuyện cực kỳ nhỏ, không hiểu sao đội trưởng lại tốn công nghiên cứu lâu như vậy.
Thật không tài nào nghĩ ra.
“Chu Tập, cậu nhớ lại xem, lúc hai người cãi nhau, là ai đề nghị ra sân thể d.ụ.c?” Giang Nhiên hỏi.
Chu Tập thực ra cũng hơi khó hiểu, chẳng phải là cùng Hà Lập Tường ra sân thể d.ụ.c chia tay thôi sao, có đến mức bị bắt, rồi còn bị thẩm vấn liên tục thế này? Làm cậu ta cứ ngỡ mình vô tình phạm phải tội lớn gì.
“Là… là… là Hà…”
Giang Nhiên sáng mắt lên, hỏi: “Là Hà Lập Tường?”
