Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 301

Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:47

Tuy nhiên, mọi người lại nghĩ, với kiến thức chuyên nghiệp như vậy, Giang Nhiên là dân thường cũng chưa chắc đã hiểu. Dù anh có giúp cảnh sát phá nhiều vụ án, nhưng cũng không có nghĩa là anh rành mấy cái này.

Rất nhiều người đổ mồ hôi thay anh.

Nhưng họ đâu biết rằng, Giang Nhiên giữ "cảnh sát Vương" giả lại là có dụng ý. Nếu anh ta đến đây với nhiệm vụ, nếu là do tổ chương trình sắp xếp, chắc chắn sẽ để lộ ra manh mối. Dù là giả thì đã sao, đằng nào anh cũng phân biệt được.

Tiếp đó, khi thấy một dấu vết khác, “cảnh sát Vương” nói: “Từ chỗ này cũng có thể thấy, hung thủ chắc chắn cao khoảng 175cm, nếu không thì không với tới được đồ vật cao như vậy.”

Giang Nhiên: “Ừm, có lý.”

Có lý cái con khỉ, kê ghế lên lấy không được à? Hơn nữa, trên đất có dấu vết kéo ghế rất rõ ràng.

Fan của Giang Nhiên sắp phát điên rồi, không thể nghe anh ta được!

Đi theo “cảnh sát Vương” lượn một vòng hiện trường, Giang Nhiên đã có cảm nhận sơ bộ về tình hình của hung thủ. Những dấu vết và manh mối được sắp đặt ở đây quá rõ ràng, hoàn toàn khác xa với hiện thực.

Xem xét hiện trường xong, họ bắt đầu sống chung với bốn nghi phạm. Trải qua một ngày quan sát và hỏi chuyện, cuối cùng họ phải xác định nghi phạm.

Ở phần cuối cùng này, người thường đến hỗ trợ sẽ không đưa ra gợi ý, kể cả bên cảnh sát thật, cũng sẽ không tiết lộ toàn bộ manh mối, mọi thứ đều phải dựa vào quyết định của khách mời.

Bốn nghi phạm rất thú vị, bảo vệ và quản gia có chiều cao, vóc dáng tương đương nhau, con gái và bảo mẫu cũng có vóc dáng tương đương.

Giang Nhiên đứng trước mặt bốn người, cuối cùng anh sờ tay cả bốn. Sờ xong, anh càng chắc chắn hung thủ là ai.

Lâm Tùng Tương vẻ mặt hưng phấn nhìn Giang Nhiên: “Cao 175cm, nặng 150 cân (75kg), thuận tay trái… Chắc chắn là bảo vệ rồi. Anh Nhiên lợi hại thật, ngay cả hung thủ thuận tay trái mà anh cũng phát hiện ra.”

“Cho nên, nghi phạm cuối cùng là?” Người dẫn chương trình hỏi.

Đội Giang Nhiên chọn người con gái, còn đội bên kia chọn người bảo mẫu.

Nhìn đáp án cuối cùng của Giang Nhiên, tất cả mọi người đều sững sờ. Điều này dường như hoàn toàn trái ngược với kết quả của cả tập ghi hình.

Ghi hình xong đã là nửa đêm, cả đoàn chuẩn bị đi ăn khuya. Giang Nhiên đã lâu lắm rồi không được thảnh thơi ra ngoài vào giờ này. Trước đây, cứ đến nửa đêm là lúc anh phải chịu khổ, bây giờ khó khăn lắm mới không có nhiệm vụ, tự nhiên là phải thư giãn một chút.

Vì vậy, anh đề nghị đi ăn đồ nướng BBQ.

Dù sao thì bây giờ cũng đã 1 giờ sáng, không còn nhiều người, Giang Nhiên cũng không cần lo lắng bị fan vây quanh.

Nhìn Giang Nhiên tự tay nướng BBQ, còn vui vẻ chụp ảnh chung với fan, Lâm Tùng Tương cảm thán: “Anh Nhiên, anh thật sự không giống như lời đồn.”

“Chỗ nào không giống, có phải là đẹp trai hơn trên phim không?” Nói xong, Giang Nhiên c.ắ.n một miếng xiên thịt cừu thật to, sung sướng lắc đầu, nếu mà bị Lâm Khiêm nhìn thấy chắc chắn sẽ lại mắng anh ăn đồ ăn rác.

Lâm Tùng Tương mặt hơi ửng hồng: “Đúng vậy, đẹp trai hơn trên phim.”

Tần Vọng tiếp lời, cười nói: “Gần gũi hơn. Trước đây em cứ nghĩ anh Nhiên cao lãnh lắm, không ngờ lại bình dân như vậy.”

Trâu Ba nói: “Anh Nhiên lúc nào cũng tốt như vậy, lần trước đóng phim chung anh ấy cũng rất tốt.”

Giang Nhiên nghe mọi người tâng bốc, vui vẻ: “Cảm ơn mọi người đã khen, ha ha, hôm nay tôi mời, mọi người ăn thoải mái đi.”

Đợi đến lúc mọi người ăn gần xong, Giang Nhiên thấy đồ nướng ở đây không tệ, nghĩ nghĩ, liền bảo ông chủ nướng thêm một ít.

“Sao thế, nhà anh Nhiên còn có người à?” Đạo diễn hỏi.

Vốn tưởng Giang Nhiên sẽ không trả lời, hoặc sẽ nói là người nhà, bạn bè gì đó, không ngờ anh lại vô cùng hào phóng thừa nhận: “Có người ạ.”

Mọi người mắt sáng rỡ, tò mò nhìn Giang Nhiên đang có vẻ rất dễ nói chuyện, ngọn lửa hóng chuyện (bát quái) bùng cháy.

“Là bố mẹ sao?” Nhà sản xuất phim không nhịn được hỏi.

“Hay là ở chung với em trai em gái?” Tổng giám đốc hỏi.

“Hoặc là bạn bè?” Tần Vọng hỏi.

Giang Nhiên cười cười: “Thôi, mọi người đừng đoán nữa, tôi lớn từng này rồi, đã dọn ra ở riêng từ lâu, không ở chung với người nhà.”

Chờ ông chủ nướng xong, cả đoàn mang theo một bụng đầy "hóng hớt" ra về. Giang Nhiên về đến nhà đã là hơn hai giờ sáng, không cần nghĩ cũng biết, chỉ cần anh mở cửa, Lâm Khiêm chắc chắn sẽ tỉnh giấc. Anh ấy ngủ rất cảnh giác.

Quả nhiên, Giang Nhiên vừa bước vào, đèn phòng ngủ đã bật sáng. Anh còn chưa kịp thay giày, Lâm Khiêm đã từ phòng ngủ đi ra, giọng khàn khàn hỏi: “Sao về muộn vậy?”

Hỏi xong, anh ngửi thấy mùi hương đậm đặc, nhíu mày: “Đi ăn đồ nướng à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.