Mỗi Lần Tỉnh Dậy Đều Ở Hiện Trường Vụ Án - Chương 305
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:49
…
Chỉ trong vài phút, các fan đã hoàn thành quá trình chuyển đổi từ: Giang Nhiên thật sự yêu đương → Giang Nhiên túng d.ụ.c quá độ → Rốt cuộc Giang Nhiên thích nam hay nữ. Cuối cùng, chủ đề dừng lại ở vấn đề xu hướng t.ì.n.h d.ụ.c của Giang Nhiên.
Rất nhiều fan lâu năm đã lôi ra bằng chứng, chứng minh Giang Nhiên chưa từng yêu đương, không có tin đồn tình cảm thực sự với bất kỳ nữ minh tinh nào. Điều này cũng chứng thực từ một phía, rằng Giang Nhiên có khả năng thích nam.
Chỉ là, Giang Nhiên không chỉ không có tin đồn với nữ minh tinh, mà cũng chẳng có với nam minh tinh nào cả? Cho nên, xu hướng t.ì.n.h d.ụ.c vẫn là một ẩn số.
Tuy nhiên, mọi người chỉ tin vào điều họ muốn tin. Cho nên, từ một chữ “hắn” trong Weibo của Giang Nhiên, họ đã mặc định xu hướng của anh.
Đội ngũ của Giang Nhiên kinh ngạc phát hiện, cuộc khủng hoảng truyền thông lần này, không những không làm giảm fan, mà còn tăng lên không ít. Lượng fan tăng lên gấp trăm lần lượng fan mất đi.
Trong dư âm của việc Giang Nhiên công bố tình yêu, buổi ghi hình thứ hai của chương trình lại đến.
Lần này, chủ đề là: Ai đang nói dối?
Hai người được sắp xếp đến là "giáo sư tâm lý", cả hai đều xưng là giáo sư Chử. Một trong hai là thật, người còn lại là giả. Về vấn đề này, Giang Nhiên không có nhiều kinh nghiệm. Lần này anh cùng đội với Trâu Ba, mà Trâu Ba đã thắng trò chơi lúc đầu, nên Giang Nhiên bảo cậu ta cứ chọn bừa một người.
Một thùng táo nhà ông Trương bán hoa quả bị mất, bao gồm cả ông Trương, có tổng cộng bốn nghi phạm. Ông Trương, bà Trương, người làm công nhà ông Trương, và ông Vương hàng xóm.
Lần này, không chỉ phải tìm ra người nói dối, mà còn phải tìm ra thùng táo bị mất ở đâu.
Cái khó nhất của chương trình có lẽ là, bạn không biết vị giáo sư mình chọn là thật hay giả. Nếu là thật, thông tin ông ta cung cấp là chính xác, nếu là giả, thông tin ông ta cung cấp sẽ hoàn toàn trái ngược.
Lỡ như nhận nhầm thật thành giả, hoặc giả thành thật, thì đều sẽ thất bại.
Vì vậy, bước đầu tiên của đội Giang Nhiên là phải phán đoán thân phận của đối phương.
“Chào giáo sư Chử.” Giang Nhiên đưa tay ra bắt.
“Chào cậu.” Người đàn ông đeo kính gọng vàng mỉm cười bắt tay lại.
“Giáo sư Chử, ngài nghĩ nếu tôi hỏi đối phương ‘ngài có phải là thật hay không’, ông ta sẽ trả lời thế nào?” Giang Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, nghiêm túc hỏi.
Đây là một câu hỏi rất kinh điển. Nếu người trước mặt trả lời là “Giả”, vậy ông ta là người nói thật. Nếu ông ta trả lời là “Thật”, vậy ông ta là người nói dối.
Không khí dường như ngưng đọng vài giây.
Sau đó, vị giáo sư Chử trước mặt nhìn Giang Nhiên cười đầy ẩn ý: “Xin lỗi, câu hỏi này quá sơ cấp, hơn nữa không liên quan đến chủ đề hôm nay, cho nên, tôi từ chối trả lời.”
Hiệp đầu tiên, Giang Nhiên thất bại.
Tuy nhiên, không sao cả, mặc kệ ông ta là thật hay giả, anh có thể không nghe câu trả lời, tự mình phá án.
Trong suốt quá trình, Giang Nhiên đều giữ vững quan điểm này.
Kết quả, tập này, tuy đội Giang Nhiên chiến thắng, nhưng anh lại không vui chút nào. Nguyên nhân là vì, vị giáo sư Chử thật mà họ chọn quá lợi hại, anh cảm thấy mình bị ông ta xoay như chong ch.óng, bị đè bẹp hoàn toàn.
Lúc đầu anh cũng không tin tưởng vị giáo sư này, nhưng đến cuối cùng, lại không thể không tự "vả mặt" thừa nhận những gì ông ta nói đều đúng.
Lúc kết thúc, Giang Nhiên lại một lần nữa bắt tay giáo sư Chử.
Giáo sư Chử vẫn mỉm cười như lúc ban đầu, nhưng lại khiến Giang Nhiên cảm thấy có một sự châm chọc nhàn nhạt.
Tập này quay thật sự rất bức bối, bức bối đến mức Giang Nhiên không còn tâm trạng đi ăn khuya. Quay xong anh liền về nhà thẳng. Đương nhiên, quan trọng nhất là, tối nay anh lại phải bị dịch chuyển đến hiện trường vụ án, anh muốn về nhà trước mười hai giờ.
Sau khi về đến nhà, đã khoảng 11 giờ, Giang Nhiên vội vã đi tắm rồi lên giường.
Sau khi tắt đèn, Giang Nhiên bắt đầu huyên thuyên kể cho Lâm Khiêm nghe chuyện ghi hình tối nay. Nói một hồi, anh liền ngủ thiếp đi.
Giang Nhiên bị một tiếng động mạnh như vật nặng rơi xuống đất làm cho bừng tỉnh.
Nhìn một người đang nằm trên mặt đất cách đó không xa, Giang Nhiên suýt nữa thì ngất xỉu. Thoáng nhìn qua, người đó nằm bất động trên đất. Nhìn kỹ lại, anh phát hiện m.á.u tươi đang ào ạt chảy ra từ phần đầu.
Giang Nhiên ngẩng đầu nhìn lên ký túc xá cao sáu tầng, lặng lẽ thở dài.
Tiếp đó, anh nghe thấy tiếng điện thoại rung. Giang Nhiên bắt máy, giọng uể oải: “Người c.h.ế.t rồi.” Nói xong, Giang Nhiên liền đi quan sát khắp nơi. Vì đã quá muộn, bác quản lý không chịu mở cửa, nên Giang Nhiên đành phải đi vòng quanh ký túc xá.
