Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới - Chương 254: Đầu Danh Trạng
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:48
Song cửa sổ truyền đến hai tiếng gõ nhẹ, Lục Minh Lễ vén chăn, xoay người xuống giường.
Hoa Quyển nhướng mày hỏi: "Không tiếp tục giả vờ ngủ nữa à?"
Lục Minh Lễ thản nhiên đáp: "Người của ta đã rà soát kỹ lưỡng trong phủ, xác nhận không có thám t.ử. Hai tiếng vừa rồi chính là tín hiệu an toàn."
Chàng lấy giấy b.út ra, viết nhanh trên giấy.
"Đã có thời gian dư dả, chúng ta chi bằng đối chiếu lại tình báo trong tay một chút."
Chàng vẽ hai vòng tròn giao nhau trên giấy: "Hiện tại trong thành có hai thế lực đang chiếm giữ, một bên là mật thám của Địch Sóc, bên kia là phản thần của triều đình."
Hoa Quyển hai tay đan vào nhau, chống cằm, chăm chú lắng nghe.
"Và mục tiêu của cả hai thế lực này, đều là ta."
Trong mắt Hoa Quyển thoáng qua vẻ kinh ngạc: "Tôi biết bọn họ đang đợi chàng về, nhưng tại sao lại là chàng?"
"Bọn họ mưu toan dụ dỗ ta làm phản. Ta nắm binh quyền trong tay, lại vì chuyện gia phụ bị Hoàng thượng ban c.h.ế.t, bọn họ chắc chắn ta sẽ nảy sinh ý định tạo phản."
Hoa Quyển hạ thấp giọng hỏi: "Vậy chàng có phản không?"
Lục Minh Lễ kiên định lắc đầu: "Tự nhiên là không. Bọn họ có chỗ không biết, gia phụ không phải bị Hoàng thượng ban c.h.ế.t, mà là... tự vẫn."
Hoa Quyển hít sâu một hơi, theo bản năng bịt miệng: "Tại sao?"
"Năm xưa Địch Sóc cấu kết với trọng thần trong triều đình, Thánh thượng nhìn thấu tiên cơ, đặc mệnh cho gia phụ bí mật điều tra, nào ngờ đối phương cao tay hơn một nước, lại bày mưu hãm hại gia phụ thông địch."
"Gia phụ dốc hết tâm sức cũng chưa thể lôi kẻ đứng sau màn ra ánh sáng, mà thế công của đối phương ngày càng mãnh liệt. Lời ra tiếng vào trong triều như thủy triều ập tới, gia phụ vì bảo toàn bố cục của Thánh thượng, đã uống rượu độc trong Ngự thư phòng — đây vốn là kế sách phá cục mà ông và Thánh thượng đã bàn bạc."
Ngòi b.út của chàng vạch mạnh một đường trên giấy: "Cái gọi là tội danh phản đồ, là hành động bất đắc dĩ của họ, cũng là để nghịch đảng ẩn nấp trong bóng tối buông lỏng cảnh giác. Đợi đến khi chúng tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, chính là thời cơ ta thu lưới."
Hoa Quyển đã hiểu: "Cho nên kẻ thù của chàng là những kẻ đó, chứ không phải Hoàng thượng, chỉ là bọn họ không biết... Bọn họ muốn lôi kéo chàng để đối phó với người mà bọn họ cho là kẻ thù g.i.ế.c cha của chàng?"
"Chính phải, bọn họ tính toán chuẩn xác ta sẽ tranh chấp với Hoàng thượng trong những ngày gần đây, bị Hoàng thượng đuổi về, muốn đợi khi ta cùng đường bí lối sẽ đưa tay ra giúp đỡ."
Hoa Quyển hỏi: "Vậy tại sao bọn họ lại đốt kho lương và bắt cóc Triệu Lộ Nhi?"
Lục Minh Lễ nói: "Cái này không khó đoán, nàng nghĩ kỹ xem, trước khi đốt kho lương có phải bọn họ chuẩn bị chuyển lương thảo đi không? Bắt Triệu Lộ Nhi, Triệu tri châu có phải sẽ mặc cho bọn họ sai khiến không?"
Hoa Quyển gật đầu.
Lục Minh Lễ nói: "Bọn họ muốn sách động ta làm phản, nhất định trong tay phải có con bài chưa lật, số lương thảo này chính là con bài của bọn họ. Mà Triệu tri châu nắm trong tay hộ tịch điền sách của cả thành, nếu ta khởi binh, tất nhiên sẽ lấy nơi này làm cứ điểm."
Chàng viết bốn chữ "Kho lương" và "Phủ nha" lên giấy: "Đây chính là đầu danh trạng bọn họ đưa cho ta."
Hoa Quyển nói: "Không ngờ bị tôi chen ngang một chân, hiện tại trong tay bọn họ không có con bài, sẽ không thể đàm phán với chàng được nữa... Vậy có phải tôi làm hỏng việc của chàng rồi không?"
Lục Minh Lễ đặt b.út lông trong tay xuống, cười nói: "Không sao, đây là chuyện bọn họ nên lo lắng, chúng ta cứ tĩnh quan kỳ biến là được."
Hoa Quyển lại hỏi: "Vậy trường đua ngựa là chuyện thế nào?"
Lục Minh Lễ kiên nhẫn giải thích cho cô: "Nếu đ.á.n.h nhau, triều đình nhất định phải điều binh từ Tây Bắc, không có ngựa chiến, sẽ không có viện binh, người Địch chỉ cần nửa tháng là có thể xuôi nam một đường đến nơi này hội họp với ta, mà chúng ta chỉ cần ba ngày, là có thể hạ được kinh thành."
Hoa Quyển cảm thán: "Vãi chưởng! Bọn họ đ.á.n.h một ván bài hay thật đấy!"
Lục Minh Lễ lắc đầu: "Chỉ tiếc bọn họ không tính được ta sẽ không làm phản. Tiếp theo phải xem chúng ta rồi."
Hoa Quyển nói: "Mời quân vào rọ?"
Lục Minh Lễ ngẫm nghĩ, cười gật đầu: "Đúng, mời quân vào rọ."
Thời gian không còn sớm, Hoa Quyển đứng dậy muốn đi, cô dặn dò một câu: "Canh gà nhớ uống hết, không được bỏ thừa, chàng xem chàng gầy thành cái dạng gì rồi. Người ở cửa kia..."
Lục Minh Lễ gọi nhẹ một tiếng: "Thanh Nhai."
Một thị tùng trẻ tuổi đẩy cửa bước vào, hành lễ với Hoa Quyển: "Tiểu nhân Thanh Nhai, xin hỏi Hoa tiểu thư có gì sai bảo?"
Hoa Quyển chỉ vào nồi đất: "Ngươi trông chừng chàng uống hết, nếu không ta tìm ngươi tính sổ."
Thanh Nhai ngẩng đầu nhìn Lục Minh Lễ một cái, Lục Minh Lễ cúi đầu cười bất lực.
Thanh Nhai chuyển sang nói với Hoa Quyển một cách trịnh trọng: "Vâng!"
"Được rồi, tôi đi đây, chàng nghỉ ngơi cho tốt nhé."
"Đúng rồi," Lục Minh Lễ gọi cô lại: "Ta còn mang về một số thứ, lúc này chắc đã đến quán ăn vặt rồi, đều là trân bảo, hy vọng nàng hài lòng."
Hoa Quyển hỏi: "Giống dạ minh châu không?"
"Cũng gần như vậy."
Hoa Quyển giống như đứa trẻ chờ bóc quà, cứ giục Mạc Xuyên mau ch.óng quay về.
Đến cửa quán ăn vặt, cô tinh mắt nhìn thấy trong rừng có mấy chiếc xe ngựa, nhưng lúc này vẫn còn rất nhiều bách tính đang đợi tin tức của cô, vì thế cô kiên nhẫn nói với mọi người: "Lục tướng quân đã qua cơn nguy kịch, đang tịnh dưỡng, xin mọi người đừng lo lắng."
Đuổi khéo mọi người đi hết, cô mới bảo xe ngựa đi tới.
"Hô! Khá lắm, Lục tướng quân đây là dọn sạch cả nhà về rồi à?"
Nhìn năm chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa, Mạc Xuyên kinh thán nói.
Hoa Quyển cũng bị dọa sợ, không ngờ có nhiều đồ như vậy.
Họ cùng nhau chuyển vào trong quán, rương lớn rương nhỏ chất đầy đất.
Muộn chút nữa mới chuyển về chỗ ở của họ, bày hết ra phòng khách.
Hoa Quyển mở mấy cái ra, phát hiện đồ bên trong mình hoàn toàn không biết, cô mới cảm nhận sâu sắc kiến thức quan trọng đến mức nào.
Hết cách, cô đành phải mời viện binh.
Gọi thẳng video cho Lục Chiêu, nghĩ bụng anh ấy cũng sẽ không trách cô mạo muội, dù sao có nhiều bảo bối đợi anh ấy mở mang tầm mắt thế này cơ mà.
Lục Chiêu bắt máy, nghi hoặc hỏi: "Hoa tiểu thư? Muộn thế này rồi, có việc gì gấp không?"
Hoa Quyển nói: "Tôi muốn nhờ anh xem giúp một số thứ, nói cho tôi biết tên của chúng."
Lục Chiêu nói: "Video nhìn không rõ, tôi chỉ có thể nói cho cô biết chúng là gì, không thể phân biệt rõ thật giả."
"Không sao!" Hoa Quyển đáp rất nhanh, "Chỉ cần nói cho tôi biết là gì là được."
Dù sao chắc chắn sẽ không có hàng giả.
Cô xoay camera, chĩa vào một cái rương đã mở.
"Ừm..." Lục Chiêu nhìn một chút, nói: "Đây là đĩa đào trường thọ phấn màu... Có cần nói niên đại ước chừng không?"
"Không cần." Hoa Quyển lấy giấy ghi chú ra, viết lên "Đĩa đào trường thọ phấn màu", sau đó bốp vài cái dán lên hộp.
"Cái tiếp theo. Ngại quá làm phiền anh ngủ rồi, chúng ta nhanh một chút."
"Không sao, tôi vẫn chưa vội ngủ." Lục Chiêu tốt tính nói, anh ấy có lẽ không ngờ mình sắp phải đối mặt với cái gì.
Mạc Xuyên ở bên cạnh mở từng nắp rương gỗ ra, Hoa Quyển và Lục Chiêu thì xem từng món một.
"Bình hoa lam triền chi liên."
"Chén mắt bò hoa sen."
"Móc ngọc thúy văn rồng... Ngọc này không tệ."
Nhận diện liền mấy cái, Lục Chiêu nghĩ, sao vẫn còn nữa? Rốt cuộc có bao nhiêu đồ?
"Đây là chén vàng bát giác sơn thủy. Từ từ, để tôi xem đáy."
Hoa Quyển nói: "Lục tiên sinh, hôm nay chúng ta đừng xem đáy nữa, đồ hơi nhiều."
Hoa Quyển giơ điện thoại lên, quay toàn cảnh.
