Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới - Chương 40: Thức Ăn Có Vấn Đề?!

Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:15

Vừa định bước ra khỏi phủ, một chiếc xe ngựa tình cờ chắn ngang trước mặt hai anh em, Lư Vĩnh Xương từ trên xe vén rèm chui ra, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Lục Minh Lễ cao lớn thẳng tắp.

Ông tưởng mình hoa mắt, Lục Minh Lễ trước mắt tinh thần phấn chấn, nào còn dáng vẻ lần trước gặp, trong lòng chỉ có vui mừng: “Tốt, tốt lắm, Minh Lễ, trông con trạng thái rất tốt.”

Lục Minh Lễ chắp tay với Lư Vĩnh Xương: “Lư viện sử, không biết ngài đại giá quang lâm, có điều thất lễ, mong ngài thứ lỗi.”

Lục Minh Triết nói: “Lư viện sử, ngài đến đúng lúc lắm, có thể kiểm tra sức khỏe của ca ca tôi, xem có phải đã khỏi hẳn rồi không?”

Lư Vĩnh Xương chính là vì chuyện này mà đến, ông cẩn thận bắt mạch cho Lục Minh Lễ, lại hỏi kỹ tình hình uống t.h.u.ố.c ăn uống gần đây, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, sửa lại tay áo, nói: “Đáng mừng, đáng mừng, sức khỏe của Lục tướng quân đã tốt hơn nhiều rồi.”

Ông không nhịn được hỏi: “Lục tướng quân, ngài nói đã ngưng t.h.u.ố.c từ lâu, vậy ngài làm sao mà khỏi bệnh? Có phải đã uống t.h.u.ố.c gì khác? Hay là dùng phương pháp điều trị mới?”

Lục Minh Lễ nói: “Không uống t.h.u.ố.c gì khác, cũng không có phương pháp điều trị nào khác. Vừa hay chúng tôi đang định qua đó, ngài có thể đi cùng chúng tôi xem thử.”

Lư Vĩnh Xương đi đường xa, cơ thể đã mệt mỏi, hơn nữa trời đã tối, ông còn chưa ăn uống gì. Ông mơ hồ có chút khó chịu, nếu thật sự có thần y lợi hại như vậy, đã sớm được bệ hạ triệu vào Thái y viện rồi.

Nhưng không có cách nào khác, ông đành phải lại leo lên xe ngựa, đi theo anh em nhà họ Lục.

Tùy tùng của ông lén hỏi: “Lục tướng quân trông không khác gì người thường, thật sự đã từng bị chán ăn sao? Không phải là lừa người chứ.”

Một tùy tùng khác nói: “Đừng nói bậy, đó là tội khi quân, hơn nữa, lão gia còn không nhìn ra thật giả sao?”

“Thật sự có thần y như vậy, lại có thể chữa được bệnh mà lão gia không chữa được?”

Lư Vĩnh Xương trong lòng ngũ vị tạp trần, nếu thật sự có thần y như vậy, vị trí viện sử của mình e là phải nhường lại rồi.

Ngoài thành, quán ăn nhỏ Hoa Quyển.

Lư Vĩnh Xương đứng trong hàng, nhìn đám người đông đúc phía trước, ông nhíu mày: “Chứng chán ăn của Lục tướng quân là chữa khỏi ở đây?”

Lục Minh Lễ xếp hàng trước ông, quay đầu lại nói với ông: “Chính là ở đây.”

“Nhưng đây là một quán ăn nhỏ mà.”

“Đây quả thực là một quán ăn nhỏ.”

Lạ thật, chữa bệnh không đến y quán, lại đến quán ăn nhỏ? Còn là một quán đơn sơ như vậy.

Lư Vĩnh Xương còn muốn hỏi rõ hơn, nhưng Lục Minh Lễ đã quay đầu đi, ông đành phải nuốt lời nói vào bụng.

Trước đây bệ hạ tìm kiếm các món ngon khắp nơi cũng không khiến Lục tướng quân mở miệng, nên Lư Vĩnh Xương cho rằng chắc chắn là sau khi Lục tướng quân bị thương, nội tạng bị tổn thương, khí huyết vận hành tắc nghẽn, tỳ vị hư nhược không thể ăn uống, nên mới dẫn đến chứng chán ăn.

Không ăn được chỉ là biểu hiện bên ngoài, nguyên nhân bên trong là tỳ vị bị tổn thương.

Hơn nữa cảnh xếp hàng đông đúc trước mắt khiến ông không khỏi nghi ngờ, ông biết ở dị vực có một loại cỏ, tên là Mê Hồn Hoa, sau khi dùng sẽ bị nghiện, một ngày không ăn toàn thân như bị kiến c.ắ.n, ngứa ngáy khó chịu, chỉ khi ăn lại mới có thể thuyên giảm.

Ông nhìn xung quanh, trong mắt mỗi người đều viết đầy khao khát, càng thêm chắc chắn vào suy đoán của mình.

Lư viện sử không phải người thường, ông quản lý cả một Thái y viện, sao có thể dung túng cho loại thức ăn hại người này tồn tại, đợi ông có được bằng chứng, ông nhất định sẽ về kinh bẩm báo thánh thượng, dẹp tan cái quán đen này!

Càng tiến về phía trước, đám đông càng xôn xao, có người phía trước kinh hô, rồi truyền xuống từng câu một.

“Chân giò! Hôm nay suất ăn là chân giò!”

Lư Vĩnh Xương thầm nghĩ: “Thịt heo vốn đã tanh, huống chi là chân giò, thứ này người có thể ăn được sao?”

Lục Minh Triết nói với Lục Minh Lễ: “Sao lại là chân giò? Đệ chưa từng ăn, không biết có ngon không, hôm nay thử xem!”

Điên rồi! Điên rồi! Mọi người đều điên rồi!

Chưa nói đến mùi vị của chân giò, một quân t.ử nho nhã ôm chân giò gặm, trông khó coi biết bao! Ông tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy!

May mà không cần ông phải băn khoăn, còn chưa xếp đến họ, đồ trong quán đã bán hết.

Thực khách xếp hàng phía trước lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối: “Lần sau, lần sau nhất định phải đến sớm hơn.” Rồi rời đi.

Lư Vĩnh Xương nói với anh em nhà họ Lục: “Quán nhỏ này quá kỳ quái, e là trong thức ăn có vấn đề, Lục tướng quân vẫn nên ăn ít thì hơn.”

Lục Minh Triết không để lọt tai lời của Lư Vĩnh Xương, trong đầu hắn toàn là thất vọng và kinh ngạc, nói: “Đệ đi tìm Hoa Quyển! Đệ còn chưa ăn mà sao đã bán hết rồi! Tối nay bảo đệ làm sao chịu nổi?”

Hoa Quyển cũng không ngờ, chỉ đóng cửa hai ngày, khách không những không giảm, mà còn tăng gấp đôi, thức ăn chuẩn bị vẫn còn thiếu.

Đại Nữu vừa xin lỗi vừa tiễn khách, thấy Lục Minh Lễ xếp hàng phía sau, liền chào hỏi: “Lục tướng quân ngài đến rồi, hôm nay sao lại muộn vậy? Sắp đóng cửa rồi!”

Lục Minh Triết trong lòng rất khó chịu, nếu không phải bị trì hoãn ở cửa phủ, hôm nay chắc chắn đã ăn được.

Lục Minh Lễ đáp: “Lúc ra ngoài tình cờ có chút việc, nên mới muộn.”

Đại Nữu nhỏ giọng nói: “Thì ra là vậy! Các ngài mau vào đi, Hoa Quyển tỷ tỷ đã để dành cho các ngài rồi.”

Lục Minh Triết vốn đang ủ rũ, mắt liền sáng lên, đại ca giỏi quá, mới mấy ngày đã thân thiết với chủ quán như vậy, lại còn có suất riêng!

Lư Vĩnh Xương nén sự bất mãn trong lòng, cùng đi vào quán.

Bên trong quán trang trí tinh tế, hoàn toàn khác với vẻ hoang tàn bên ngoài, Đại Nữu dọn sạch một chiếc bàn cho họ, rồi gọi vào bếp: “Hoa Quyển tỷ tỷ, Lục tướng quân đến rồi, còn có em trai của ngài và một lão bá, tổng cộng ba người.”

Hoa Quyển bước ra, mỉm cười với họ: “Các vị đến rồi, đợi một chút, tôi hâm nóng chân giò cho các vị.”

Lư Vĩnh Xương tiến lên một bước nói: “Chủ quán, tôi không cần chân giò, chỉ cần cho tôi một muỗng nước kho chân giò là được.” Nếu bên trong thật sự có Mê Hồn Hoa, chỉ cần kiểm tra nước kho chân giò là được.

Hoa Quyển ngạc nhiên, chỉ cần nước kho chân giò chan cơm thôi sao? Nhưng mà, có người không thích ăn chân giò cũng là bình thường, vậy thì thêm hai quả trứng kho đi.

Ba phần cơm trắng, hai cái chân giò, Hoa Quyển rưới nước kho mà ông lão yêu cầu lên cơm của ông, xét thấy đông người, cô lại chuẩn bị thêm một ít đồ ăn vặt, rất nhanh, món ăn đã được dọn lên, bày đầy một bàn.

Bánh bông lan cuộn, trà sữa, bánh bao súp, xíu mại, chân gà ngâm ớt, lẩu xiên que, dưa chua…

Lục Minh Triết nhìn từng đĩa đồ ăn nhỏ được bưng lên, có món đã ăn, có món chưa ăn, mắt hắn vui đến híp lại thành một đường, quả không uổng công mình năn nỉ thầy giáo hai ngày mới được nghỉ, tay hắn ở dưới bàn siết c.h.ặ.t, kiềm chế để không mất lễ độ.

Lục Minh Lễ thì bình tĩnh hơn nhiều, anh cảm ơn Hoa Quyển, rồi trò chuyện vài câu về thời tiết.

Tất cả các món ăn đều đã được dọn lên, Hoa Quyển ngồi xuống bên cạnh, nói: “Các vị thử xem có hợp khẩu vị không.”

Lục Minh Triết vẫn kiềm chế, không động đũa, chỉ đợi anh trai gật đầu, rồi cầm đũa trước, hắn mới theo sau, cầm đũa lao thẳng đến chỗ chân giò.

“Khoan đã.” Một câu nói đột ngột vang lên, khiến mọi người trên bàn đều dừng động tác, nhìn Lục Vĩnh Xương.

“Để ta kiểm tra trước đã.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.