Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 220: Người Cha Tàn Độc, Nguồn Gốc Bi Thương Của Quái Vật

Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:32

Bạch Lạc đứng lên, trên mặt mang cười, ôn nhuận như ngọc: “Dao Dao, ta vẫn luôn cho rằng con là một đứa trẻ thông minh. Việc con có liên hệ với tên nhóc Miêu Cương kia, quả thật nằm ngoài dự đoán của ta.”

Xi Trùng là người Bạch Li Li mang về. Trong mắt mọi người, Xi Trùng hẳn là cái gai trong mắt đại phòng, đặc biệt là khi quan hệ giữa Bạch Dao và Bạch Li Li cực kém, Bạch Dao khẳng định sẽ đặc biệt ghét Xi Trùng. Nhưng điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới là quan hệ giữa nàng và Xi Trùng lại phát triển theo hướng không giống bình thường như vậy.

Bạch Dao biết Bạch Lạc mang mình tới đây khẳng định có mưu đồ khác, tính mạng nàng tạm thời không nguy hiểm, cho nên nàng cũng không hoảng hốt, mà trấn định nói: “Có lẽ ta không nên dùng ‘tiểu thúc’ để xưng hô với ông, mà là dùng xưng hô khác?”

Mắt Bạch Lạc lộ vẻ ngạc nhiên.

Bạch Dao nói: “Trong lúc hôn mê, ta bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia. Trong ký ức trước tám tuổi của ta, dường như chưa bao giờ có người tiểu thúc này. Chỉ là vào một ngày nọ, Bạch phủ bỗng nhiên có thêm một vị tam gia, ta cũng đột nhiên có thêm một người thúc thúc, mà mọi người giống như đều không cảm thấy có chỗ nào không đúng, tựa hồ trong nhận thức của họ, ông vốn dĩ nên tồn tại.”

Bạch Lạc cười: “Có lẽ nguyền rủa trên người hắn đã ảnh hưởng đến chú thuật của ta, do đó làm con nhận ra điểm này.”

Bạch Dao hỏi: “Ông rốt cuộc là ai?”

Hồi lâu sau, nàng lại hỏi một câu: “Ông và Bạch Dung Dung lại có quan hệ gì?”

Bạch Dung Dung, cũng chính là nương của Thượng Quan Ý. Không lâu sau khi bà ấy c.h.ế.t, Bạch phủ liền trống rỗng xuất hiện một vị con vợ lẽ Bạch tam gia, ký ức mọi người đều thay đổi, thế nhưng không một ai nhận ra điều bất thường.

Người đàn ông nói: “Tên Miêu Cương thì không nhắc tới, tên Hán của ta là Thượng Quan Lạc.”

Bạch Dao thế nhưng cũng không cảm thấy khiếp sợ: “Ông là cha của Thượng Quan Ý.”

Hắn thản nhiên thừa nhận: “Không sai.”

Bạch Dao nhíu mày: “Ông tới Bạch phủ nhiều năm như vậy, lại chưa từng vươn tay giúp đỡ Thượng Quan Ý.”

Thượng Quan Lạc không sao cả nói: “Ta có thể bảo đảm nó sống sót, đã là sự yêu thương lớn nhất đối với nó rồi.”

Hắn không để bụng con mình.

Tay Bạch Dao bên người nắm c.h.ặ.t hơn: “Vậy còn Xi Trùng thì sao? Ông đối với Thượng Quan Ý còn có sự yêu thương bảo vệ một mạng, nhưng Xi Trùng thì sao? Hắn từ nhỏ đã bị ném vào Trùng Quật!”

Thượng Quan Lạc khẽ thở dài một tiếng, dường như thật sự có vài phần bất đắc dĩ: “Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác nha. Dao Dao, nguyền rủa trên người ta cần thiết phải hiến tế một huyết thân mới có thể hóa giải.”

“Hóa giải mà ông nói, chính là làm Xi Trùng khi đó còn nhỏ như vậy phải gánh chịu nguyền rủa của ông!” Trong lòng Bạch Dao có một cơn phẫn nộ khó hóa giải, hận không thể cầm d.a.o đ.â.m người đàn ông này vài nhát mới hả dạ.

Thượng Quan Lạc lại ngữ khí bình tĩnh: “Nói chung, tế phẩm vào Trùng Quật đều sẽ bị nuốt chửng, ai có thể ngờ đứa nhỏ này vận khí tốt như vậy, có thể bò ra từ Trùng Quật chứ?”

Thượng Quan Lạc lại cười nói: “Lúc trước Dung Dung lựa chọn chỉ mang theo Thượng Quan Ý rời đi, có thể thấy được nàng ấy coi trọng đứa nhỏ này nhất. Nếu là đứa con nàng ấy thích, ta tự nhiên không thể hiến tế nó.”

Mà Bạch Dung Dung năm đó không lựa chọn đứa bé kia, đương nhiên liền có thể bị coi như rác rưởi ném đi. Ai bảo hắn không được mẫu thân yêu thích đâu?

Bạch Dao lẳng lặng nhìn người đàn ông trước mắt, nàng không nói một lời, dường như ý thức được mình căn bản không thể nói chuyện với một kẻ điên mất trí.

Thượng Quan Lạc hơi nghiêng đầu, trong mắt hiện lên vẻ mê mang. Hắn nhìn chằm chằm Bạch Dao một hồi lâu, kỳ quái hỏi: “Dao Dao, tại sao con lại khóc? Con đang buồn sao?”

Sương mù nơi đáy mắt Bạch Dao ngưng kết hóa thành giọt lệ rơi xuống. Nàng đang dùng ánh mắt cừu hận nhìn hắn, nhưng nàng cũng đang vì một người khác mà cảm thấy bi thương.

Nàng giơ tay lau loạn đôi mắt: “Không liên quan đến ông.”

Thượng Quan Lạc là cha của Xi Trùng, nhưng ngay từ đầu hắn đã chưa từng yêu thương đứa nhỏ này. Ngay cả đối với Thượng Quan Ý, cái gọi là che chở một mạng, bất quá cũng chỉ vì cái cớ Bạch Dung Dung thích đứa nhỏ này hơn mà thôi.

Xi Trùng và Thượng Quan Ý là song sinh, đều chưa từng nhận được bất kỳ tình thương của cha nào. Nhưng Thượng Quan Ý ít nhất từng có tình thương của mẹ, còn Xi Trùng bị vứt bỏ ngay từ đầu, hắn cái gì cũng không có.

Thượng Quan Lạc rất khó lý giải tình cảm của Bạch Dao. Hắn không hiểu tại sao một kẻ bị người đời coi là dị loại như Xi Trùng lại có thể trở thành tâm chi sở hướng của một cô gái.

Đúng rồi, nàng nhất định là còn chưa biết sự đáng sợ của Xi Trùng.

Thượng Quan Lạc cười ra tiếng. Theo tiếng cười của hắn, bề ngoài hắn dần dần thay đổi. Ngũ quan đoan chính càng hiện tinh xảo, đôi mắt đỏ sậm, màu da tái nhợt quá mức, từng lọn tóc đen trong gió hóa thành màu tuyết trắng như thác nước.

Người thanh niên văn nhược này đột nhiên biến thành một diễm quỷ như trong thoại bản miêu tả, khoác lên lớp da yêu diễm mỹ lệ, dụ hoặc thiếu nữ vô tri.

Bạch Dao có trong nháy mắt hoảng hốt, Xi Trùng xác thật rất giống hắn.

Thượng Quan Lạc nhếch khóe môi, u ám cười nói: “Năm đó Dung Dung liền nói ta thật xinh đẹp, nàng ấy thích ta. Sau đó nàng ấy đi theo ta về Miêu Cương, chúng ta đã có một đoạn ngày tháng sung sướng.”

Bạch Dao hỏi: “Sau đó thì sao?”

Thượng Quan Lạc: “Sau đó a, nàng ấy đột nhiên nói nàng ấy sợ hãi ta.”

Hắn có bề ngoài diễm lệ, lại không phải một người bình thường có tinh thần kiện toàn. Hắn không thích Bạch Dung Dung rời xa mình, nàng cần thiết phải ở ngay dưới mí mắt hắn mới được.

Bạch Dung Dung cũng không thích hắn g.i.ế.c người, nàng sợ hãi sâu của hắn, sợ hãi cổ độc vu thuật Miêu Cương. Khi sự nhiệt tình nhất thời bị sắc đẹp mê hoặc của cô gái nhỏ rút đi, nàng muốn trở lại thế giới của người bình thường.

Bạch Dung Dung đã thử chạy trốn, nhưng lần nào cũng bị hắn bắt về.

Thượng Quan Lạc đã từng mờ mịt hỏi Bạch Dung Dung: “Không phải nàng tới trêu chọc ta trước sao? Tại sao lại muốn chạy?”

Bạch Dung Dung hỏng mất hét lên: “Ngươi chính là một kẻ điên!”

Bạch Dung Dung muốn thoát đi, nhưng so với Thượng Quan Lạc, nàng bất quá chỉ là một nữ t.ử yếu đuối tay trói gà không c.h.ặ.t, mà tính tình Thượng Quan Lạc cực đoan, hắn không có khả năng thả nàng đi.

Trừ phi hắn có thể quên nàng.

Vu cổ chi thuật của Thượng Quan Lạc là đệ nhất Miêu Cương, cổ độc hiếm thấy trong bí khố của hắn nhiều đếm không xuể. Bạch Dung Dung từng được hắn đưa vào, hắn khoe khoang với nàng việc mình có rất nhiều bảo bối là chuyện lợi hại thế nào, nhưng Bạch Dung Dung khi đó chỉ cảm thấy kinh hãi.

Nhưng khách quan mà nói, Bạch Dung Dung cũng xác thật là người duy nhất có thể tiếp xúc gần với Thượng Quan Lạc. Nàng trộm xem rất nhiều sách cổ ghi chép vu cổ chi thuật, chính mình cũng không biết rốt cuộc đã lấy t.h.u.ố.c gì từ bí khố, nàng thành công làm Thượng Quan Lạc quên mất nàng.

Đó cũng chỉ là sự lãng quên ngắn ngủi mà thôi, nếu đến đêm trăng tròn nhìn thấy nàng, hắn liền sẽ nhớ lại tất cả.

Bạch Dung Dung không thể không rời đi trước khi trăng tròn xuất hiện. Khi đó nàng vừa sinh hạ một đôi song sinh, hai đứa nhỏ lớn lên cũng không giống nhau, đặc biệt là đứa ra đời trước, tóc trắng như m.á.u, da thịt tái nhợt, đồng t.ử đỏ, giống hệt Thượng Quan Lạc.

Bạch Dung Dung nhìn thấy đứa nhỏ này liền sẽ nhớ tới Thượng Quan Lạc, huống chi nàng muốn chạy trốn cũng không thể đồng thời mang đi hai đứa nhỏ. Nàng chỉ có thể thống khổ đưa ra lựa chọn, bế đứa bé bình thường kia rời đi.

Xác thật, sau khi nàng đi, Thượng Quan Lạc cũng hoàn toàn không nhớ rõ có người này.

Nhưng hắn nhạy bén nhường nào, nhìn một đứa trẻ giống mình, nhìn dấu vết sinh hoạt đã từng, hắn liền có thể đoán được bên cạnh mình từng có một người. Đáng tiếc là, hắn giống như trúng nguyền rủa.

Muốn nhớ lại tất cả, vậy không thể không giải trừ nguyền rủa.

Cho nên đứa trẻ tóc bạc bị đưa vào Trùng Quật.

Thượng Quan Lạc cũng xác thật sau khi hiến tế huyết thân đã giải trừ nguyền rủa nhớ lại tất cả, mà nguyền rủa quá kế lên người đứa bé kia cũng biến đổi —— nhưng phàm là người từng tiếp xúc với hắn, mỗi khi trăng tròn, liền sẽ quên đi hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.