Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 225: Đêm Trăng Tròn, Tiếng Chuông Bạc Và Sự Chiếm Hữu
Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:32
Tiếng gió khàn khàn, hương quế tràn ngập.
Trong bóng đêm dần dần đón nhận điểm điểm ánh sáng, các góc chậm rãi có tiếng người hoạt động.
Bên trong khuê phòng nữ t.ử, thi thoảng có tiếng chuông nhẹ nhàng vang lên, từng chút từng chút trêu chọc vào lòng thiếu niên.
Hắn tay chân cùng sử dụng quấn lấy người nàng, đè nàng thật c.h.ặ.t, đôi môi lạnh lẽo dừng trên môi nàng quá lâu, đã trở nên ôn nhuận.
Nếu nhận thấy chân nàng di chuyển đi nơi khác, hắn sẽ vươn tay vớt chân nàng trở về, nhất định phải bắt nàng tay chân cùng sử dụng đều dán lên người mình mới cam tâm.
Bạch Dao: “Tiểu trùng……”
Nàng mới phát ra chút âm thanh, hắn liền thừa dịp nàng hé miệng mà đem sự ấm áp đút vào trong miệng nàng, tước đoạt thanh âm của nàng, chỉ cho phép nàng dùng hơi thở rối loạn để truyền đạt tình yêu đối với hắn.
Bạch Dao bị hắn ma đến cả người khó chịu, nàng gian nan nói: “Tiểu trùng…… Dừng một chút……”
Ngay sau đó, gáy nàng đã bị tay hắn giữ c.h.ặ.t, hắn mút lưỡi nàng, xâm nhập càng sâu, hoàn toàn không cho nàng cơ hội nói “dừng”.
Bọn họ chỉ là hôn môi ôm ấp mà thôi, những chuyện khác còn chưa làm, nàng lại có ảo giác mình sẽ tùy thời c.h.ế.t chìm trong lòng n.g.ự.c hắn.
Bạch Dao không thể không nghĩ cách tự cứu, vì thế tay nàng kéo đai lưng hắn ra, luồn vào trong quần áo.
Quả nhiên, hắn hừ một tiếng, vùi mặt vào cổ nàng, môi dán bên sườn mặt nàng, thường thường hừ ra thanh âm cho nàng nghe.
Kỳ quái chính là, Bạch Dao thế nhưng không cảm thấy ghê tởm, cũng không cảm thấy phản cảm. Khoảnh khắc cảm nhận được hắn thực thoải mái vui sướng, nàng ngược lại càng muốn hắn vui sướng hơn nữa mới tốt.
Nàng xoay người đè lên, một tay nhẹ vuốt ve gương mặt hắn. Hắn thoải mái híp mắt, tình ý giấu trong mắt hoặc nồng hoặc đậm, toàn bộ do tiết tấu bàn tay nàng nắm giữ.
Nhìn hắn ngây ngốc cười, nàng không nhịn được cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi hắn.
Từ trong cổ họng hắn tràn ra tiếng cười vui sướng, phảng phất như yêu mị bám vào xương tủy, một khi dính lên người nàng liền vô luận thế nào cũng không thể thoát ly, nhất định phải hút sạch sẽ tình yêu của nàng mới chịu bỏ qua.
Sau khi sóng yên biển lặng, mái tóc dài màu trắng của Xi Trùng lung tung xõa trên hơn nửa chiếc giường thêu của nữ t.ử. Quần áo hắn xộc xệch, l.ồ.ng n.g.ự.c trắng nõn hơi phập phồng, hơi thở còn loạn, cặp mắt hoa đào mê ly kia vẫn cứ nhìn chằm chằm nàng, thế nào cũng không chịu dời đi.
Bạch Dao đơn giản dùng khăn lau tay, nàng ngồi trên eo hắn, rũ mắt nhìn hắn, ngón tay nhẹ nhàng gợi lên một lọn tóc bạc của hắn, chậm rãi quấn vòng quanh ngón tay. Nàng cong cong mi mắt, cười một tiếng: “Trước kia chúng ta cũng từng làm chuyện như vậy sao?”
Xi Trùng bắt lấy một bàn tay nàng dán lên mặt mình, hắn mang theo thái độ hơi thỏa mãn lại có chút chưa đã thèm: “Chúng ta đã làm, Dao Dao thích nhất chính là nghe giọng nói của ta.”
Bạch Dao cũng không cảm thấy quá ngoài ý muốn, nàng vừa rồi liền phát hiện, giọng nói của hắn xác thật rất dễ nghe, chất giọng sạch sẽ của thiếu niên khi nhiễm tình và d.ụ.c lại phá lệ kích thích.
Bạch Dao hơi động đậy, lục lạc trên mắt cá chân khẽ vang, tay hắn không an phận đặt bên hông nàng, có loại bản năng không nói nên lời đang sai khiến hắn, muốn nàng cọ thêm chút nữa mới tốt.
Nàng coi như không nhìn ra khát vọng của hắn, cúi đầu, ghé sát vào mặt hắn. Tóc đen từ đầu vai nàng buông xuống trượt xuống, đan xen cùng tóc bạc của hắn.
Bạch Dao cười khẽ: “Thật thần kỳ, ta quên mất anh, rồi lại thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp lại.”
Không lâu trước đó, lúc hắn phát điên dán lấy nàng, hắn liền kể đại khái chuyện trước kia của hai người cho nàng nghe.
Mỗi khi trăng tròn, nàng sẽ quên hắn.
Ánh mắt Xi Trùng thêm vài phần yếu ớt cô đơn: “Chờ đến lần trăng tròn sau……”
“Không sao cả nha.” Bạch Dao dựa vào n.g.ự.c hắn, cảm nhận sự ấm áp khi được thiếu niên ôm vào lòng, nhẹ nhàng cười nói: “Nếu là đêm trăng tròn, anh nhất định phải canh giữ ở bên cạnh em. Chờ em tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh, em sẽ lại một lần nữa thích anh.”
Nàng như đang chơi đùa, dùng ngón tay thắt nút lọn tóc bạc của hắn, nhưng vì chất tóc hắn quá tốt, nút thắt rất nhanh liền bung ra. Nàng cười: “Tiểu sâu, mỗi một lần sau trăng tròn, khoảnh khắc em nhìn thấy anh đều như một lần nữa rơi vào mối tình đầu, mỗi một ngày của chúng ta đều sẽ là tình yêu cuồng nhiệt.”
Bạch Dao ngước mắt nhìn hắn, vừa lúc đụng phải đôi con ngươi dính dính nhớp nháp của thiếu niên. Nàng buông tóc hắn ra, chuyển sang nhẹ chọc vào má hắn: “Cho nên, anh ngàn vạn lần không thể đi làm chuyện nguy hiểm. Hiện tại bên cạnh em mỗi ngày có anh chính là một chuyện rất hạnh phúc, anh không cần muốn trở về quá khứ thay đổi cái gì, cũng không cần sợ hãi cái gì.”
Giọng nói Xi Trùng run rẩy: “Dao Dao……”
Bạch Dao thầm thở dài trong lòng, bò dậy ôm đầu hắn vào lòng. Nàng ôn nhu vuốt ve đỉnh đầu hắn, thấp giọng nói: “Xi Trùng, anh đừng sợ, em sẽ không rời xa anh. Nếu, em là nói nếu như, anh sợ hãi em sẽ quên anh, không thích anh, vậy anh hãy đưa em đến một nơi không có người khác đi.”
Xi Trùng ngẩng mặt lên, thần sắc ngây thơ, yếu ớt đến mức chạm vào là vỡ vụn.
Câu nói tiếp theo của Bạch Dao khẳng định phỏng đoán của hắn, nàng nâng mặt hắn, ý cười doanh doanh nói: “Rừng sâu núi thẳm cũng được, chân trời góc biển cũng tốt, chỉ cần nơi đó có em và anh tồn tại. Như vậy trừ anh ra, em không có khả năng sẽ đi thích người thứ hai. Nếu như vậy có thể làm anh an tâm một chút, vậy chúng ta liền làm như thế đi.”
Tầm mắt hắn bắt đầu trở nên mơ hồ, ngay cả mặt cô gái cũng nhìn không rõ.
Thiếu niên sốt ruột lau nước mắt, khuôn mặt nàng bất quá chỉ rõ ràng trong một thoáng, rất nhanh lại lần nữa lâm vào mơ hồ. Từng giọt từng giọt nóng hổi rơi xuống, thấm ướt vạt áo màu đỏ đang đan xen vào nhau không phân rõ của hai người.
Lưng hắn càng ngày càng cong, có quá nhiều tình cảm đ.á.n.h úp tới. Thân thể hắn tựa hồ đang căng c.h.ặ.t, lại tựa hồ đang trướng đau, đã không chứa nổi tình yêu quá mức nàng dành cho hắn.
Bạch Dao gọi tên hắn: “Xi Trùng.”
Hắn hơi ngước mắt, nhìn thấy nàng đang mở miệng tới gần, hắn gấp không chờ nổi đứng dậy đè tới, ngậm lấy cánh môi nàng, rồi sau đó tiếp tục hướng vào bên trong, nương theo sự dung túng của nàng mà vô hạn chế tham luyến hơi thở nàng.
Ngoài cửa sổ phương đông đã hửng trắng, tia nắng ban mai đầu tiên sắp phá vân mà ra.
Trong khuê phòng nữ t.ử không thắp đèn, tiếng quần áo ma sát sột soạt, như đang diễn tấu một khúc điệu hoang đường.
Cô gái nhỏ giọng hỏi: “Trước kia chúng ta đã làm chưa?”
Thiếu niên mờ mịt, hắn chỉ muốn ôm hôn môi, liền nhỏ giọng trả lời một câu: “Đã làm, Dao Dao, ta còn muốn ngậm, em há mồm nha, cho ta hôn hôn.”
Nàng cười một tiếng: “Vậy chúng ta lại làm một ít chuyện kích thích hơn đi.”
Cây quế hoa nở đầy cành run rẩy trong gió, rơi xuống đầy đất những bông hoa nhỏ màu vàng, hãm sâu vào mưa móc buổi sớm, lại bị lá xanh rơi xuống bao phủ, nghiền nát mùi hương ngào ngạt đầy đất, kéo dài không tan.
