Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 459: Kẻ Sống Sót Cuối Cùng Và Bức Tượng Dưới Tầng Hầm

Cập nhật lúc: 22/01/2026 20:00

Mai Lao Phách đã c.h.ế.t.

Chân Phiêu Lượng cũng đã c.h.ế.t.

Hiện tại chỉ còn lại hai người bọn họ.

Bao Đại Bạch run rẩy lấy ra một điếu t.h.u.ố.c, dựa vào mùi nicotin để tê mỏi chính mình, nhưng đêm tối sắp lần nữa buông xuống, báo hiệu trò chơi chạy trốn lại sắp bắt đầu, mà bọn họ lại có thể sống sót bao lâu đâu?

Tinh thần trạng thái của Tề Duyệt đồng dạng cũng không tốt lắm, nhưng nàng vẫn cổ vũ Bao Đại Bạch: “Chúng ta không cần từ bỏ, tôi tin tưởng chúng ta nhất định có thể chạy thoát!”

Bao Đại Bạch đột nhiên kích động đứng lên: “Những người khác đều đã c.h.ế.t! Những quái vật đó đáng sợ như vậy, chúng ta sao có thể…… Sao có thể chạy thoát!”

Tề Duyệt tận lực trấn an nói: “Chúng ta đã tìm được biện pháp đối phó ảo thuật gia cùng dã thú, chúng ta chỉ là thiếu một cơ hội mà thôi. Hiện tại những người khác đều đã c.h.ế.t, chúng ta đã kiên trì tới lúc cuối cùng, chẳng lẽ anh liền cam tâm từ bỏ như vậy sao?”

Lời Tề Duyệt nói làm Bao Đại Bạch bình tĩnh lại.

Nàng nói không sai, hắn đều kiên trì đến bây giờ, không thể cứ như vậy từ bỏ.

Ánh mắt Bao Đại Bạch dừng trên người Tề Duyệt có chút ý vị khác thường. Khách quan mà nói, Tề Duyệt là một người phụ nữ có nhan sắc không tồi, nếu bọn họ cuối cùng vẫn c.h.ế.t ở nơi này, vậy nói thế nào cũng không thể lưu lại tiếc nuối.

Bao Đại Bạch tắt máy quay, tiến lại gần Tề Duyệt: “Hiện tại liền còn lại hai chúng ta, Tề Duyệt, cô còn chưa từng yêu đương đi, không sướng một phen trước khi c.h.ế.t thì chẳng phải thiệt thòi sao?”

Trên mặt Tề Duyệt hiện ra vẻ chán ghét, bất quá cũng chỉ trong nháy mắt, nàng ra vẻ thẹn thùng nói: “Bao đại ca, trời lập tức sắp tối rồi, chờ ngày mai hừng đông……”

Mặt nàng đỏ bừng, không nói được nữa.

Bao Đại Bạch nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, chỉ có thể tạm thời đ.á.n.h tan ý tưởng này, nhưng ánh mắt hắn nhìn Tề Duyệt đã là nhất định phải có được.

Ở trong tuyệt cảnh, cho dù là người ngày thường thoạt nhìn hàm hậu thành thật đều sẽ bại lộ ra thói hư tật xấu.

Ý tưởng của Bao Đại Bạch là tối nay bọn họ liền trốn ở phòng chứa đồ này không ra ngoài, chỉ cần không đụng tới những quái vật đó, bọn họ liền sẽ không gặp nguy hiểm.

Nhưng hiện thực lại khác với tưởng tượng của hắn.

Nhà kho mạc danh bắt đầu có nước từ khe hở tường rót vào, còn đang tích tụ với tốc độ rất nhanh, bao phủ lòng bàn chân bọn họ.

Bao Đại Bạch: “Đây là có chuyện gì!”

Tề Duyệt: “Chúng ta không ra ngoài liền sẽ bị c.h.ế.t đuối!”

Bọn họ chạy về phía cửa, cửa lại như thế nào cũng mở không ra, mà nước dưới chân còn đang tiếp tục dâng lên.

Không một lát liền bao phủ cả người bọn họ.

Bọn họ dựa vào bản lĩnh bơi lội nổi trên mặt nước, nhưng cứ tiếp tục như vậy, cho dù bọn họ không c.h.ế.t vì thiếu oxy cũng sẽ bởi vì kiệt sức mà chìm xuống đáy nước.

Tề Duyệt chú ý tới bên cạnh cửa có một lỗ thông gió đã bị nước bao phủ, chẳng qua hiện tại cái lỗ thông gió này bị cửa kính chặn lại.

Nàng nín thở, thử lặn xuống đáy nước, đẩy cánh cửa sổ kia nhưng không đẩy được, nàng lại trồi lên mặt nước, thở hổn hển nói: “Mau giúp tôi đập vỡ cánh cửa sổ kia!”

Cái lỗ thông gió kia quá nhỏ hẹp, cũng chỉ có thân thể nhỏ gầy của Tề Duyệt mới có thể bò ra ngoài.

Bao Đại Bạch kêu lên: “Tôi lại bò không ra được!”

Tề Duyệt nói: “Tôi bò ra ngoài liền có thể mở cửa từ bên ngoài cứu anh!”

Bao Đại Bạch lúc này mới nín thở lặn xuống đáy nước, cùng Tề Duyệt đập vỡ cửa sổ. Dòng nước từ lỗ thông gió trút xuống, nhưng tốc độ nước tích tụ trong phòng nhanh hơn nhiều so với tốc độ nước chảy qua lỗ thông gió, mặt nước trong phòng còn đang dâng lên, rất nhanh liền phải chạm trần nhà.

Bao Đại Bạch ra hiệu bằng mắt cho Tề Duyệt: “Cô mau ra ngoài mở cửa cứu tôi!”

Tề Duyệt từ lỗ thông gió bò ra ngoài, cùng dòng nước ngã xuống đất. Nàng từ trên mặt đất bò dậy, nhìn thoáng qua cánh cửa đóng c.h.ặ.t, cũng không quay đầu lại mà chạy đi.

Bao Đại Bạch đợi một hồi lâu cũng không thấy cửa có dấu hiệu mở ra, hắn biết mình bị lừa, tức khắc tức giận đập cửa, lại không nhận được bất luận hồi đáp nào.

Trong nước, có một bàn tay nhỏ nắm lấy chân hắn.

Bao Đại Bạch cả người cứng đờ, nín chút hơi cuối cùng cứng đờ xoay người.

Người phụ nữ váy trắng tóc dài phiêu tán trong nước, lộ ra khuôn mặt vặn vẹo k.h.ủ.n.g b.ố, bên cạnh nàng là một đứa trẻ sơ sinh đồng dạng mặt trắng bệch.

Đứa trẻ gắt gao nắm lấy chân Bao Đại Bạch, nhếch môi cười.

Bao Đại Bạch bị dọa đến mở to hai mắt, phun ra một ngụm bọt nước, hơi thở cuối cùng cứ như vậy trôi đi. Chân còn lại của hắn bị nữ quỷ k.h.ủ.n.g b.ố nắm lấy, kéo hắn vào đáy nước.

Tề Duyệt sợ hãi gặp phải ảo thuật gia cùng người sói, bước chân nàng không dám dừng lại, chỉ hướng về phía ngược lại với tiếng nước chảy mà chạy trốn. Lúc xuống lầu nàng bước hụt, lăn từ cầu thang xuống tầng một, nàng phá khai một cánh cửa ngầm sau cầu thang.

Tề Duyệt nằm liệt trên mặt đất, qua hồi lâu mới hoàn hồn.

Nơi này như là một cái tầng hầm, âm lãnh đen nhánh. Nàng cố nén đau đớn từ trên mặt đất bò dậy, lấy ra một cái đèn pin từ ba lô chống nước.

Ánh đèn hiện ra, hoàn cảnh trước mắt miễn cưỡng xuất hiện, nàng thật cẩn thận theo bậc thang tiếp tục đi xuống. Đại khái thấy rõ đây là một lối đi ngầm, thoạt nhìn rất có niên đại, hẳn là còn cổ xưa hơn cả tòa nhà này. Nơi này mạng nhện dày đặc, khiến người ta sinh lý cùng tâm lý đều cảm giác được không khoẻ.

Nàng có một loại dự cảm, đồ vật mình muốn tìm đang ở chỗ này.

Tề Duyệt dẫm phải đá dưới chân, ngã xuống đất, đèn pin lăn về phía trước, một tia sáng chiếu sáng một bóng người.

Lại nhìn kỹ, kia cũng không phải bóng người, mà là một bức tượng đá.

Đó là bức tượng một người đàn ông trẻ tuổi cuộn tròn trong góc, tóc dài nhu thuận rũ xuống, cơ hồ bao bọc lấy thân thể hắn.

Bức tượng đá này thật sự là sinh động như thật, khi hắn rũ mắt hàng mi dài đều phảng phất sẽ tùy thời rung động. Hắn trần trụi ôm c.h.ặ.t cây dù trong lòng n.g.ự.c, phảng phất có thể mượn nó che đậy thân thể của mình. Bởi vì tóc hắn quá dài, thân thể trần trụi của hắn cũng chỉ có thể khó khăn lắm nhìn trộm được mấy chỗ góc cạnh.

Trong mắt Tề Duyệt toát ra ánh sáng, nàng rốt cuộc tìm được rồi!

Mới vừa ăn xong cơm chiều, Bạch Dao nhận được điện thoại của lão gia t.ử mới biết được chuyện Kiều Vãn Vãn mất tích. Nàng đối với chuyện Kiều Vãn Vãn mất tích cũng không biết gì.

Bạch Sương đoạt lấy điện thoại: “Không, ta không tin chuyện này không liên quan đến mày!”

Bạch Dao không sao cả nói: “Đêm Kiều Vãn Vãn mất tích, ta lái xe rơi xuống sông, hôn mê tới nửa đêm mới tỉnh, ta không có thời gian làm gì Kiều Vãn Vãn. Xe ta mới được vớt lên, đang ở cơ quan giám định làm cố định, bà nếu không tin, cứ việc đi tra.”

Nàng cúp điện thoại, giống cá mặn ghé vào trên sô pha, bạn trai bên cạnh tri kỷ thò qua bóp vai đ.ấ.m lưng cho nàng.

Bạch Dao vươn tay.

Tạ Cữu lập tức bưng ly nước từ trên bàn trà tới, Bạch Dao uống một ngụm, hắn lại đem ly nước để lại chỗ cũ.

Bạch Dao trở mình nằm ngửa, giật giật chân.

Tạ Cữu vội vàng thay nàng xoa bóp cẳng chân.

Bạch Dao thở dài.

Tạ Cữu xé vỏ một viên chocolate, đút viên chocolate vào miệng nàng.

Hắn bận trước bận sau như vậy, sống thoát thoát giống cô vợ nhỏ bị áp bức thời xã hội cũ.

Bạch Dao hé miệng: “A ——”

Tạ Cữu đảo tròng mắt, cúi đầu hôn lên môi nàng, nếm được tư vị ngọt ngào của chocolate.

Bạch Dao vỗ vỗ vai hắn, đẩy cái đầu lưỡi tán loạn của hắn ra: “Ta muốn ăn trái cây!”

Tạ Cữu hơi hơi mím môi, hắn cầm lấy một quả dâu tây trong đĩa trái cây: “Dao Dao, ăn trái cây, a ——”

Bạch Dao mới vừa hé miệng, hắn liền nhét dâu tây vào miệng mình, sau đó nâng mặt nàng đột nhiên cúi đầu.

Nước sốt từ khoảng cách hô hấp của hai người theo khóe môi lan tràn ra.

Qua một hồi lâu.

Người đàn ông đầu bạc mắt đỏ hơi hơi nâng mặt lên, hắn chưa đã thèm l.i.ế.m l.i.ế.m môi, lại lần nữa cúi đầu, l.i.ế.m sạch sẽ nước sốt của nàng.

Bạch Dao cạn lời một hồi lâu: “Tạ Cữu, anh không chê ghê tởm sao?”

Tạ Cữu đương nhiên nói: “Ta còn cùng Dao Dao làm chuyện quá đáng hơn, không ghê tởm.”

Biểu tình Bạch Dao đờ đẫn.

Tạ Cữu vô tội chớp chớp mắt, thuần khiết nhu nhược như đóa hoa sen trắng: “Dao Dao, em ghét bỏ ta sao?”

Bạch Dao một tay nắm cằm hắn, nàng hai mắt híp lại, tà mị quyến cuồng: “Thật là một tiểu yêu tinh mài người, anh đang chơi với lửa đấy.”

Tạ Cữu thẹn thùng nhu nhược dựa vào lưng ghế sô pha, ánh mắt lấp lánh, lại mưa bụi mênh m.ô.n.g, phảng phất bị bắt nạt đến tùy thời sẽ rớt nước mắt.

Bạch Dao đột nhiên dang hai tay nhào về phía hắn, đầy mặt hưng phấn: “Thật kích thích, ta còn muốn! Lại đút cho ta!”

Người khác thường xuyên nói bọn họ là trời sinh một cặp, thật đúng là không phải không có đạo lý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.