Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 572: Bóng Đen Theo Dõi Và Màn Kịch Của Bạch Dao
Cập nhật lúc: 22/01/2026 20:13
Gần đây lại có người mất tích, hơn nữa là người ở gần trường học, đám sinh viên thích hóng hớt cũng bàn tán chuyện này đến ồn ào huyên náo.
Hà Tiểu Huyên xoa xoa cánh tay đang nổi da gà: “Nghe nói những người mất tích đó ngoại trừ có tiền ra thì không có điểm chung nào khác, con quỷ g.i.ế.c người kia sẽ không tìm tới chúng ta chứ?”
Hiện tại mọi người đều cho rằng những vụ mất tích đó chắc chắn là do cùng một hung thủ gây ra, vì thế bọn họ dần dần gọi cái tồn tại k.h.ủ.n.g b.ố kia là quỷ g.i.ế.c người.
Bởi vì người mất tích đều là kẻ có tiền, rất nhiều người cũng vui vẻ xem kịch, dù sao đại đa số đều là người thường, c.h.ế.t vài kẻ có tiền mà thôi, cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Vừa mới tan học, Bạch Dao nhét sách vào túi, lơ đễnh trả lời: “Trên đời này làm gì có nhiều ma quỷ thế, cậu đừng tự mình dọa mình là được.”
Hà Tiểu Huyên thật sự bội phục trái tim cường đại của Bạch Dao. Chuyện Bạch Dao hồi nhỏ bị bắt cóc Hà Tiểu Huyên cũng biết.
Lúc ấy nàng còn nghe người trong nhà nói không biết Bạch Dao có bị ám ảnh tâm lý hay không, nhưng mấy năm nay, Bạch Dao đều sống tốt, bóng ma tâm lý không có, ngược lại còn sống càng ngày càng sung sướng.
Hà Tiểu Huyên và Bạch Dao quan hệ chưa nói tới tốt, cũng chưa nói tới kém, chỉ là vì hai người cùng một vòng tròn quan hệ nên mới nói chuyện được với nhau.
Nàng tò mò hỏi: “Cậu không sợ ngày nào đó quỷ g.i.ế.c người tìm tới cậu sao?”
“Không làm chuyện trái lương tâm không sợ quỷ gõ cửa.”
Hà Tiểu Huyên nghi ngờ: “Cậu chưa từng làm chuyện trái lương tâm?”
Bạch Dao đúng lý hợp tình: “Chính vì tớ làm chuyện trái lương tâm mà cũng không có quỷ tới gõ cửa, cho nên càng chứng minh trên thế giới này không có ma nha.”
Bạch Dao luôn có một bộ logic tự bào chữa, kỳ thật rất nhiều lúc, nàng mới là người có vẻ không hợp nhau.
Các bạn học khác trong lớp đã đi tới, gọi các nàng chuẩn bị xong thì cùng nhau xuất phát.
Lần này lớp có hoạt động tiệc nướng BBQ tự phục vụ ngoài trời, địa điểm ở ngay sau trường học không xa. Tuy nói Bạch Dao và Hà Tiểu Huyên không chơi thân với đại đa số mọi người, nhưng các nàng vẫn đóng tiền tham gia hoạt động tập thể.
Lớp trưởng cũng nói có thể mang bạn trai bạn gái cùng tới tham gia, mang người nhà tới thì tự giác đóng thêm một phần tiền là được. Đến nỗi bên phía Bạch Dao, vì Đàm Thú buổi chiều có tiết nên không thể đi cùng nàng.
Trong lớp cũng có người cảm thấy thất vọng, Đàm Thú là đại minh tinh đội bóng, cơ hội được tiếp xúc gần gũi với hắn không nhiều.
Đoàn người vừa nói vừa cười tới địa điểm đã định, ông chủ đã chuẩn bị sẵn dụng cụ nướng và nguyên liệu. Nơi này có núi có sông, hoàn cảnh không tồi.
Hà Tiểu Huyên và Bạch Dao ngồi cùng nhau, kỹ thuật nướng của cả hai đều không ra sao, cũng may tổ của bọn họ có lớp trưởng tay nghề không tồi.
Lớp trưởng tên là Lý Phùng, đeo một cặp kính mắt, rất văn nhã. Tính tình hắn tốt, lại rất biết chăm sóc người khác, vì thế có vài bạn học gọi hắn là "nam mụ mụ".
Mấy người ngồi cùng bàn nhìn chằm chằm xiên nướng trong tay Lý Phùng, như những đứa trẻ gào khóc đòi ăn.
Nam sinh ngồi cùng bàn bỗng nhiên nhìn về một hướng, nói: “Lát nữa chúng ta có muốn qua bên kia thám hiểm không?”
Hà Tiểu Huyên lập tức nói: “Không cần!”
Nam sinh cười nói: “Hà Tiểu Huyên, cậu không phải là sợ rồi chứ?”
Hà Tiểu Huyên sắc mặt biến đổi: “Tớ mới không sợ.”
Người nọ nói: “Vậy sao cậu không dám đi?”
“Tớ chỉ là không muốn lãng phí thời gian mà thôi.” Hà Tiểu Huyên căng da đầu nói những lời này, phàm là người không mù đều có thể nhìn ra vẻ sợ hãi của nàng.
Nam sinh nói chuyện tên là Lâm Mậu, ngoại hình cũng không tệ, nhân khí trong đám nữ sinh cũng không thấp. Trước khi biết Bạch Dao có bạn trai, mọi người còn suy đoán Bạch Dao có thể sẽ thành đôi với Lâm Mậu, rốt cuộc trước kia Lâm Mậu luôn cố ý vô tình sán lại gần Bạch Dao, hơn nữa nam thanh nữ tú, thoạt nhìn rất xứng đôi.
Bạch Dao hỏi: “Nơi đó làm sao vậy?”
“Cậu quên tớ nói với cậu rồi à?” Hà Tiểu Huyên nói: “Nơi đó chính là hồ bơi bỏ hoang.”
Có người nói nơi đó sẽ truyền ra tiếng trẻ con khóc, cho nên ngày thường không có ai dám tới gần, nhưng cũng không loại trừ một số kẻ gan to, còn thích tìm đường c.h.ế.t đi tới đó thám hiểm.
Lâm Mậu nhìn về phía Bạch Dao: “Thế nào, Bạch Dao, có hứng thú đi xem thử không?”
Bạch Dao: “Không có hứng thú.”
Lâm Mậu không cấm cười nói: “Con gái các cậu sao đều nhát gan như vậy, chúng ta nhiều người thế này, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Lớp trưởng Lý Phùng mở miệng: “Cậu muốn đi thì tự mình đi đi.”
Lâm Mậu bĩu môi, ước chừng là cảm thấy có chút mất hứng.
Chờ đến khi ăn xong, mọi người chuẩn bị giải tán thì mới phát hiện thiếu vài bóng người.
Hóa ra là Lâm Mậu cùng mấy người cùng chung chí hướng đã đi tới khu nhà bỏ hoang kia thám hiểm. Bọn họ để lại lời nhắn bảo mọi người không cần chờ, mọi người cũng liền tốp năm tốp ba rời đi.
Bất quá lớp trưởng Lý Phùng rất có trách nhiệm, hắn vẫn luôn ở lại không đi. Cuối cùng nhìn thời gian, mấy người kia đi lâu như vậy còn chưa về, nhắn tin cũng không ai trả lời, hắn lo lắng bọn họ xảy ra chuyện nên đi về hướng khu nhà bỏ hoang đó.
Bạch Dao đi được nửa đường liền gặp bạn trai tới tìm nàng. Nàng bước nhanh tới, được hắn nắm lấy một bàn tay, lại vẫy vẫy tay với Hà Tiểu Huyên: “Tớ đi trước đây, bái bai.”
Hà Tiểu Huyên nhìn bộ dáng xuân phong đắc ý của Bạch Dao, thầm lầm bầm một câu: Có bạn trai thì ghê gớm lắm à.
Đàm Thú hỏi nàng: “Hôm nay chơi vui không?”
“Cũng bình thường thôi.” Bạch Dao ôm cánh tay hắn, “Không thú vị bằng ở bên cạnh anh.”
Câu này hắn thích nghe.
Đi trên con đường rợp bóng cây, Đàm Thú cúi người hôn lên khóe môi nàng, đôi mắt mỉm cười hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”
Bạch Dao không chút do dự trả lời: “Thịt!”
Nàng điển hình là kẻ không có thịt không vui, bất luận là biểu hiện ở đồ ăn, hay là đối với bạn trai, thứ nàng thích ăn chính là “thịt”.
Từ khi ở bên nàng, trù nghệ của Đàm Thú tiến bộ vượt bậc. Nếu nàng nói muốn ăn Mãn Hán toàn tịch, có lẽ đối với hắn mà nói cũng không phải nói chơi.
Bất quá tối nay Bạch Dao còn hai tiết học, nàng không thể ăn xong liền nằm ườn ra như cá mặn trong lòng hắn chơi game được.
Đàm Thú bồi nàng đi đến trường, nàng lên khu giảng đường học, hắn liền đi sân bóng rổ chơi bóng, chờ nàng tan học lại đón nàng cùng về.
Ở cái tuổi mà các cặp đôi trẻ còn mải mê ăn chơi, bọn họ đã sống như đôi vợ chồng già.
Bạch Dao ngồi ở vị trí giữa lớp, kiến thức thầy giáo giảng như bùa chú thôi miên, nàng che miệng ngáp một cái, uể oải ỉu xìu viết ghi chép lên sách.
Bên cạnh truyền đến thanh âm rất nhẹ: “Này, Dao Dao.”
Bạch Dao nâng đôi mắt buồn ngủ lên.
Hà Tiểu Huyên hạ thấp giọng nói: “Cậu có cảm thấy có chút không thích hợp không?”
Bạch Dao hỏi: “Chỗ nào không thích hợp?”
“Những người đi thám hiểm cùng Lâm Mậu đều không tới đi học.” Hà Tiểu Huyên thần bí hề hề nói: “Tớ hỏi lớp trưởng rồi, cậu ấy nói quay lại tìm mấy người kia nhưng không thấy, sau đó đám người kia mới nhắn tin trên điện thoại, nói là bị bệnh, xin nghỉ không tới lớp.”
