Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 597: Vị Khách Trọ Điển Trai Và Quả Cầu Tuyết Tiên Tri
Cập nhật lúc: 22/01/2026 20:15
Bên cạnh có y tá chạy tới: “Hách Liên tiên sinh, sao ông lại chạy đến đây! Mau theo tôi về đi, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi.”
Người đàn ông trung niên bị y tá đỡ dậy. Biểu cảm của ông ta trông càng thêm thần kinh, miệng lẩm bẩm những lời thần thần thao thao: “Cô sẽ dùng đến nó, nhớ kỹ, cô sẽ dùng đến nó!”
Y tá đưa Hách Liên tiên sinh đi xa. Ông ta lưng còng xuống, lại trở về dáng vẻ im lặng không một tiếng động.
Bạch Dao nhìn chiếc USB màu đen trong tay. Loại đồ vật bình thường này đã lỗi thời rất nhiều năm, trong mắt giới trẻ hiện nay, phỏng chừng cảm thấy đây là món đồ cổ nhỏ có chút ý nghĩa sưu tầm.
Lúc này, một người đàn ông vừa cởi áo blouse trắng đi tới: “Dao Dao, đợi lâu chưa con?”
Bạch Dao ngẩng đầu, tùy tay nhét đồ vật vào trong túi xách, đứng dậy cười nói: “Không lâu ạ. Ba, ba tan làm rồi ạ?”
Bạch Vũ gật đầu: “Hôm nay gặp một bệnh nhân rắc rối nên tan làm muộn hơn mọi ngày một chút. Đi, chúng ta về nhà.”
Bạch Dao xách túi đi theo bên cạnh cha. Xuất phát từ tò mò, cô hỏi một câu: “Bệnh viện này có phải có bệnh nhân họ Hách Liên không ạ?”
Hách Liên, dòng họ này cũng không phổ biến.
Bạch Vũ lập tức nhớ ra: “Có một người. Nhắc mới nhớ, hồi đi học con chắc đã nghe qua tên ông ta rồi.”
Bạch Dao rất nhanh phản ứng lại: “Không phải là Hách Liên Tiêu chứ ạ?”
Bạch Vũ khẳng định suy đoán của cô: “Chính là ông ta.”
Hách Liên Tiêu là nhà khoa học vô cùng nổi tiếng, người chủ đạo nghiên cứu phát minh ra Tháp Tinh Lọc chính là ông ta. Chỉ dựa vào thành tựu này, ông ta cũng có thể được ghi vào sử sách.
Chẳng qua cá tính ông ta cổ quái. Nhiều năm trước sau khi nghiên cứu ra Tháp Tinh Lọc, ông ta bỗng nhiên mất tích một thời gian, cũng không biết đi làm gì. Chờ khi ông ta xuất hiện lại trước công chúng, tinh thần đã xảy ra vấn đề.
Bộ phận liên quan trực tiếp đưa ra kết quả giám định, nói ông ta dùng não quá độ, gây tổn thương đại não nên nói chuyện điên điên khùng khùng. Nhưng nể tình ông ta từng có cống hiến, bộ phận liên quan sẽ chăm sóc cuộc sống sau này của Hách Liên Tiêu.
Nói là chăm sóc, kỳ thật chính là nhốt Hách Liên Tiêu ở bệnh viện này.
Khi Bạch Dao học tiểu học cũng từng thấy tên Hách Liên Tiêu trong sách giáo khoa nên mới có chút ấn tượng. Nhưng ảnh chụp trong sách, Hách Liên Tiêu trẻ tuổi cười khí phách hăng hái, hoàn toàn khác với dáng vẻ chán nản bệnh tật hiện tại.
Bạch Vũ cũng không phải bác sĩ khoa tâm thần, ông biết Hách Liên Tiêu ở bệnh viện này nhưng cũng không có giao tiếp gì, nhiều lắm là nghe đồng nghiệp nhắc tới vài lần.
Ông hỏi con gái: “Sao tự nhiên con lại hỏi về Hách Liên Tiêu?”
“Vừa nãy con nghe thấy y tá gọi Hách Liên tiên sinh nên cảm thấy hơi tò mò thôi ạ.”
Bạch Vũ cảnh báo Bạch Dao: “Hách Liên Tiêu hiện tại điên rồi, nói chuyện lung tung lộn xộn. Con nhìn thấy ông ta nhớ tránh xa một chút, lỡ ông ta đột nhiên phát điên làm bị thương người khác, một kẻ tâm thần như ông ta cũng không cần chịu trách nhiệm pháp lý đâu.”
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Bọn họ đến bãi đỗ xe. Bạch Vũ lái xe, Bạch Dao ngồi ghế phụ. Ra khỏi bệnh viện, trên đường phố, những tòa nhà chọc trời nhấp nháy đủ loại màu sắc chen chúc đứng sừng sững trong “màn đêm” u ám. Dưới sự làm nền của những kiến trúc dày đặc và màu sắc rực rỡ này, xe cộ và người đi đường qua lại đều trở nên nhỏ bé không đáng chú ý.
Phía trước tắc đường nghiêm trọng, là do đoàn người diễu hành kêu gọi nâng cao đãi ngộ cho người dân khu Hạ Tầng đang rải truyền đơn đi qua.
Bạch Vũ không kiên nhẫn nói một câu: “Mấy người này đúng là ăn no rửng mỡ.”
Không thể trách Bạch Vũ có suy nghĩ như vậy. Trên thực tế, chịu sự giáo d.ụ.c của giới thượng lưu, ông cũng giống như đại đa số người khu Thượng Tầng, đều cảm thấy người Hạ Tầng gen không tốt thì nên sống như chuột ở nơi âm u ẩm ướt. Khu Thượng Tầng phồn hoa không phải nơi bọn họ nên đến.
Đoàn diễu hành hô khẩu hiệu đi qua, mấy robot vệ sinh đi theo phía sau “tận trung cương vị” nhặt rác trên mặt đất.
Việc nặng nhọc bẩn thỉu ở khu Thượng Tầng đều do robot xử lý. Những người ra quyết định ở đây căn bản chưa từng nghĩ đến việc cung cấp cơ hội việc làm đơn giản này cho người khu Hạ Tầng. Cho nên trước khi luật pháp sửa đổi, người khu Hạ Tầng thậm chí không thể bước chân vào địa bàn khu Thượng Tầng một bước.
Bạch Dao đột nhiên hỏi: “Ba, nếu lúc con sinh ra, kết quả xét nghiệm gen không tốt, con có phải cũng sẽ bị ném vào trại trẻ mồ côi khu Hạ Tầng không?”
Bạch Vũ sửng sốt một chút: “Con hỏi cái gì lung tung thế? Con là con gái của ba và mẹ con, gen của con sao có thể có vấn đề?”
Lời thì nói như vậy, nhưng cha mẹ có gen ưu tú ngẫu nhiên cũng sẽ sinh ra con cái có gen kém. Pháp luật quy định, những đứa trẻ như vậy bắt buộc phải đưa đến khu Hạ Tầng.
Về cơ bản, tất cả cha mẹ đều sẽ chấp nhận kết quả như vậy, bởi vì sự giáo d.ụ.c họ nhận được chính là thế. Thậm chí rất nhiều cha mẹ còn cảm thấy đứa trẻ đó là nỗi sỉ nhục của cuộc đời họ, liếc mắt cũng không muốn nhìn thêm.
Một khi bị đưa vào khu Hạ Tầng, đứa trẻ đó có lẽ vĩnh viễn không còn cơ hội gặp lại cha mẹ ruột.
Bạch Vũ không nói ra là, lúc trước vợ mang thai, ông kỳ thật cũng khó tránh khỏi bất an thấp thỏm. Vợ ông càng thường xuyên nửa đêm khóc tỉnh. Bọn họ ngoài mặt đều cảm thấy con mình sẽ không có vấn đề, nhưng càng gần ngày sinh, áp lực trong lòng họ càng lớn.
Vợ ông trước khi được đưa vào phòng sinh, gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng: “Bạch Vũ, mặc kệ kết quả thế nào, đừng để bọn họ đưa con chúng ta đi.”
Bạch Vũ lúc ấy ngồi ngoài phòng sinh căng thẳng toát mồ hôi lạnh, mãi đến khi bác sĩ nói gen con gái ông không có vấn đề, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Dao cũng ý thức được ở thời đại này, cô hỏi cha mẹ vấn đề này cũng chẳng có ý nghĩa gì, đơn giản liền ngậm miệng không nói nữa.
Về đến nhà, không sai biệt lắm đã là 6 giờ, trời đã hoàn toàn tối đen. Nhưng nhìn qua cửa kính ngẩng đầu lên, còn có thể thấy điểm đỏ nhấp nháy báo hiệu máy móc đang vận hành trên Tháp Tinh Lọc.
Trên bàn ăn đã sớm bày biện bốn món ăn phong phú, thoạt nhìn sắc hương vị đều đầy đủ. Bạch Vũ kinh hỉ nói: “Bà xã, tay nghề của em tốt lên từ khi nào vậy?”
Ôn Uyển đang bày biện bát đũa, bà cười: “Hôm nay đầu bếp không phải em, là học trò của em đấy.”
Bạch Vũ nghi hoặc: “Học trò?”
Bạch Dao nhìn thấy từ cửa bếp bước ra một nam thanh niên dáng người cao ráo.
Hắn mặc một bộ đồ thường phục màu đen, khuôn mặt tuấn tú, khí chất sạch sẽ. Khi cười rộ lên giống như ánh mặt trời tháng tư, ấm áp tươi sáng: “Chào mọi người, cháu là Giang Miên.”
Ôn Uyển giới thiệu: “Đây là phi công năm nay mẹ hướng dẫn. Gần đây không phải có cảnh báo mưa tro sao? Giao thông từ ngày mai sẽ bị cắt đứt, cậu ấy cũng không mua được vé về, cho nên mẹ mời Giang Miên đến nhà chúng ta ở tạm một thời gian.”
Giang Miên nói: “Xin lỗi, thời gian này làm phiền mọi người rồi.”
Bạch Vũ rất nể mặt vợ: “Nhà chúng ta nhiều phòng, cậu cứ yên tâm ở, không cần ngại.”
Giang Miên lộ vẻ cảm kích. Hắn mang theo quà, tặng Ôn Uyển một bộ mỹ phẩm dưỡng da, tặng Bạch Vũ một bộ trà cụ. Cuối cùng, hắn nhìn về phía Bạch Dao, đưa một túi quà gói ghém tinh xảo vào tay cô: “Bạch tiểu thư, hy vọng cô sẽ thích.”
Khi cười, đôi mắt đen của hắn hơi cong, ý cười trong đáy mắt theo ánh nhìn giống như gợn sóng lấp lánh. Nhất cử nhất động của hắn đều lễ phép không chê vào đâu được, nhưng Bạch Dao chính là mạc danh cảm thấy có loại ảo giác ngấy đến phát hoảng.
Cô nhận lấy đồ vật, nói: “Cảm ơn.”
“Trong bếp còn canh, chắc là được rồi, tôi đi xem.” Giang Miên xoay người vào bếp, cũng liền không nghe được người bên ngoài nghị luận về hắn.
Bạch Vũ thì thầm với vợ: “Thằng bé này trông cũng được đấy, có bạn gái chưa?”
Ôn Uyển cũng nhỏ giọng nói: “Nếu có bạn gái thì em mang nó về nhà làm gì?”
Bạch Vũ tức khắc hiểu ý, cùng vợ như có như không liếc nhìn con gái đang mở quà.
Bạch Dao mở hộp quà, lấy ra một quả cầu tuyết thủy tinh.
Bên trong là mô hình thu nhỏ của Tháp Tinh Lọc, trên đó có hai người tí hon một nam một nữ đang ngồi. Những bông “tuyết” màu trắng không ngừng bay múa rơi xuống. Cảnh tượng hoang vắng rách nát thế nhưng còn có vài phần lãng mạn.
Bạch Dao cẩn thận nhìn chằm chằm chiếc kẹp tóc màu trắng trên đầu người tí hon nữ, không tự chủ được đưa tay sờ sờ kẹp tóc trên tóc mình.
Đều là kẹp tóc hình chữ nhất màu hồng phong cách tối giản, thật đúng là trùng hợp.
