Mối Thù Này Ta Nhất Định Sẽ Trả - 4

Cập nhật lúc: 13/08/2026 11:04

Ta không đẩy cửa bước vào, lặng lẽ lui ra ngoài, tựa như lúc đến chẳng để lại chút dấu vết.

Chẳng trách.

Phụ thân ta c.h.ế.t như thế nào, ta là người rõ hơn ai hết.

Những năm qua ta giả điên giả dại, ngông cuồng hống hách, cốt là để Hoàng đế nghĩ rằng đứa cháu gái này của người bất tài vô dụng, chẳng tạo thành nửa điểm đe dọa.

Nhưng hóa ra người phu quân tốt này của ta, từ lâu đã âm thầm trèo lên cành cao của Thái t.ử.

Thú vị đấy.

……

Vào ngày sinh nhật của ta, trong phủ bày tiệc rượu kéo dài, quyền quý trong Kinh thành đến tới hơn một nửa.

Giữa chốn chén thù chén khạ, ta nâng chén rượu vừa nói vừa cười với quan khách, ra dáng một chủ nhà đúng chuẩn.

Đột nhiên cửa sảnh mở ra.

Lâm Thục Trinh đứng ở cửa, mặc một bộ váy áo màu trắng đơn sơ, ống tay áo bỏ trống rủ xuống một bên, thần thái sợ hãi, e ấp.

Toàn trường lặng đi trong giây khắc.

Tất cả mọi người đều biết nàng ta là ai.

Ả góa phụ đáng thương bị ta c.h.ặ.t mất một bàn tay.

Hôm nay nàng ta xuất hiện ở đây, rõ ràng là màn mở đầu cho một vở kịch hay.

"Quận chủ." Nàng ta đi tới trước mặt ta, khẽ nhún người hành lễ, "Thiếp thân khi ở lại Diệp phủ đã làm phiền nhiều. Hôm nay là ngày vui của Quận chủ, thiếp thân có chuẩn bị chút lễ vật mọn, gọi là có chút lòng thành."

Nàng ta mở chiếc hộp ra, bên trong là một cặp vòng ngọc mỡ dê.

Toàn thân trong trẻo, nước ngọc cực tốt.

Ta cúi đầu nhìn cặp vòng tay đó, mĩm cười.

Trong tiệc im phăng phắc, tất cả đều đang chờ ta phát tác.

Chờ ta một lần nữa làm chứng cho cái danh tiếng hung tợn, ghen tuông đó.

Thế nhưng ta lại ra hiệu cho tỳ nữ thu lại.

"Đẹp lắm."

Ta ngước mắt nhìn nàng ta, nụ cười ôn hòa: "Ngươi có lòng rồi. Ban chỗ ngồi."

Khách khứa đầy nhà nhìn nhau ngơ ngác.

Lâm Thục Trinh ngẩn người một thoáng, đáy mắt thoáng qua một tia khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tiệc rượu lại tiếp tục.

Qua ba tuần rượu, ta thong thả liếc nhìn tỳ nữ bên cạnh.

Nàng khẽ gật đầu, bưng một chén rượu rồi tiến về phía Lâm Thục Trinh.

"Phu nhân..."

Dưới chân "vấp" một cái, cả chén rượu đổ tràn lên vạt váy Lâm Thục Trinh, thấm ướt một mảng lớn.

Lâm Thục Trinh thốt lên một tiếng thảng thốt, vội vàng đứng dậy.

"Không sao," Nàng ta áy náy cúi đầu, "Thiếp thân đi thay bộ quần áo khác là được."

Nàng ta xoay người đi về phía gian phòng ở hậu viện.

Ta thu hồi ánh mắt, tiếp tục uống rượu.

Lại qua chừng một tuần hương, người bạn thân trong khuê phòng vốn thích hóng chuyện của ta khẽ hếch tay ta:

"Diệp lang nhà ngươi đâu rồi? Hôm nay là sinh nhật ngươi, sao nửa ngày rồi không thấy bóng dáng đâu?"

Ta giả vờ ngơ ngác ngả đầu: "Đúng nhỉ, người đâu rồi?"

"Người đâu, đi mời gia của các ngươi ra đây."

Tỳ nữ nhận lệnh bước đi.

Chưa đầy nửa khắc, nàng đã lảo đảo chạy về, hốt hoảng quỳ sụp dưới chân ta, giọng nói run rẩy:

"Quận chủ! Ngài... ngài mau đến xem đi! Gia... hắn... hắn cùng với... ở trong gian phòng..."

Nàng không thể nói tiếp được nữa, mặt đỏ ch.ót tới tận góc tai.

"Cùng với ai?" Ta đặt chén rượu xuống, "Nói cho rõ ràng."

"Cùng... cùng với vị Đại phu nhân kia..."

Cả sảnh ầm ĩ lên.

Ta đứng dậy, vuốt lại nếp áo.

"Đi, tất cả cùng đi xem sao."

Một đám người rần rần đi theo ta về phía hậu viện.

Cửa phòng không đóng kín, bên trong ánh đèn vàng vọt, y phục văng vãi đầy sàn.

Hai người đang quấn quýt trên giường, chẳng còn biết trời đất là gì nữa.

Ta đẩy cửa ra, tựa vào khung cửa, cất tiếng cười nhạt.

"Hứng thú tốt nhỉ."

Diệp Lang Trần đột ngột quay đầu, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Lâm Thục Trinh hét lên một tiếng vội kéo chăn che người lại, một tay quẫy đạp loạn xạ, sống dở c.h.ế.t dở như một con gà bị vặt lông.

Khách khứa phía sau che miệng, giương mắt nhìn, tiếng xì xào bàn tán nổi lên như sóng trào.

"Diệp Lang Trần." Ta thong thả lên tiếng, "Giữa chốn đông người lại đi tư thông với tẩu tẩu góa phụ..."

Lời ta còn chưa dứt, hắn đã chỉ tay vào mặt ta.

"Đều là do nàng, là cái mụ đàn bà độc ác như nàng tính kế ta!"

Trong đám đông, lão thái thái bước ra trước, nhanh chân tiến lên, giáng cho hắn một bạt tai.

Lão thái thái: "Đồ nghịch t.ử này, đó là..."

Ta nhanh như chớp rút kiếm, một kiếm đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Thục Trinh.

Lúc mũi kiếm ngập sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Thục Trinh, mắt nàng ta vẫn trừng to, trên mặt còn ngưng trệ vẻ hoảng loạn vừa giả vờ ra.

Máu theo lưỡi kiếm chảy xuống, từng giọt từng giọt đập xuống sàn gạch.

Khách khứa phía sau vang lên những tiếng hít sâu dồn dập.

Lâm Thục Trinh mau ch.óng gục xuống, chỉ co giật vài cái rồi hoàn toàn bất động.

Ta buông cán kiếm.

Xoay người lại, phủi phủi bụi trên tay, mĩm cười nhẹ nhàng:

"Chư vị không cần hoảng sợ. Kẻ này không phải đại tẩu Diệp gia, mà là gián điệp do địch quốc cài cắm vào triều ta."

"Ẩn nấp trong Diệp phủ, đ.â.m thọc ly gián, mưu đồ bất chính—" Ta nghiêng đầu, "Ta thân là quận chủ nhà thiên gia, dẹp sạch nội gian, là trách nhiệm không thể thoái thác."

Lão thái thái ngẩn người trong giây phút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mối Thù Này Ta Nhất Định Sẽ Trả - Chương 4: 4 | MonkeyD